Tìm Hoa Giữa Màn Sương

Chương 5



Mấy câu cuối của tôi khiến Điền Nhu lâng lâng hẳn lên, hiếm khi bày ra dáng vẻ rộng lượng chu đáo của nữ chủ nhân.

“Tiểu Ngũ, chúng ta đi thôi, đừng làm phiền cô Tô nghỉ ngơi nữa.”

Thẩm Quan vẫn không gợn sóng cảm xúc, trông như một giây cũng chẳng muốn ở lại thêm.

Ý cười giễu cợt trong mắt tôi dần nhạt xuống, nhìn bóng lưng đôi nam nữ sóng vai rời đi mà thoáng qua một trận đau lòng.

Haiz, vận mệnh lấy đau thương hôn tôi, tôi đáp lại nó bằng da trắng mặt xinh, dáng người quyến rũ, tiền tài cuồn cuộn, gọi thêm vài nam mẫu.

Ơ… không đúng…???

Vận mệnh lấy đau thương hôn tôi, tôi còn chưa đồng ý mà, vậy chẳng phải nó đang quấy rối t,ì,n,h d,ụ,c sao?

8

Cố Tầm: [Ổn không?]

Khi trong phòng chỉ còn lại một mình, tôi mới có tâm trạng mở điện thoại xem đống tin nhắn ngập như thủy triều.

Một loạt chấm đỏ hoa cả mắt, không ngoài mấy kiểu bắt chuyện, hóng hớt xem kịch vui, hoặc thăm dò xem tôi đã chia tay chưa.

Không hiểu sao tôi lại bấm mở khung chat duy nhất hỏi thăm tâm trạng mình này.

Suy nghĩ mãi mới nhớ ra đó là thanh mai trúc mã hàng xóm hồi nhỏ.

Chẳng biết kết bạn từ lúc nào.

Ấn tượng về anh vẫn dừng lại ở thời bé: một cục mập trắng trẻo, gương mặt mờ nhòe, ít nói trầm lặng.

Cho tới đợt trước về nhà vô tình gặp mẹ anh cầm ảnh con trai cuống cuồng chạy tới chạy lui, tôi mới biết giờ anh trông thế nào.

Trong đầu dần hiện lên gương mặt trong tấm ảnh ấy: sống mũi thẳng, đôi mắt đào hoa trong trẻo, đường quai hàm rõ nét.

“Chị đẹp thôn Dê”: [Chồng chưa cưới mua một tặng hai, vui muốn điên luôn rồi!]

Chuyện của Thẩm Quan chắc trong giới ai cũng biết cả rồi, tôi cũng chẳng cần giấu làm gì.

Bên kia hiện trạng thái đang nhập rất lâu, cuối cùng trả lời một câu:

[Có cần gì thì cứ tìm tôi bất cứ lúc nào.]

Vài phút sau, anh lại nhắn thêm một cách ngập ngừng:

[Nếu tâm trạng không tốt… cũng có thể tìm tôi nói chuyện.]

[Dạo này tôi rất rảnh.]

Rất rảnh…

9

Trên bàn ăn sáng, bếp trưởng đang cùng dì giúp việc bày bữa sáng được chuẩn bị vô cùng công phu.

Tối qua tôi trả lời tin nhắn tới tận khuya, nên cũng dậy muộn.

Vừa xuống lầu đã thấy Thẩm Quan ngồi ở đó một mình.

Điền Nhu đâu?

Vừa quay mắt đi đã thấy cô ta theo sau dì giúp việc, bưng một bát bánh nếp nóng hổi đặt trước mặt Thẩm Quan.

Rùa

Tôi hít mạnh một hơi lạnh.

May mà có người chịu hốt Thẩm Quan rồi.

Không thì m.a.n.g t.h.a.i đứa nhỏ còn phải hầu hạ luôn đứa lớn.

Ở trong núi 3 năm, Thẩm Quan đúng là tự xem mình thành thổ hoàng đế luôn rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Dì giúp việc nhìn món trong bát, đau lòng nhíu mày:

“Cô Điền, dạ dày cậu chủ không tốt, sáng sớm ăn cái này sợ là hơi nặng bụng.”

“Cô đang mang thai, mấy việc này cứ để chúng tôi làm là được.”

“Có sao đâu? Tiểu Ngũ thích nhất bánh nếp tôi làm mà, với cả trước đây bọn tôi sống cùng nhau cũng đâu có yếu ớt như vậy.”

“Việc gì tự làm được thì nên tự làm, chút khổ cũng không chịu được thì chỉ tổ làm phiền người khác thôi.”

Điền Nhu liếc tôi một cái, cố chấp đáp lại.

Ồ hô, tiểu bạch hoa bắt đầu tung chiêu rồi, âm thầm mỉa mai vị hôn thê cũ không muốn chịu khổ nên cần một tuần mới chịu cút đi.

Vị hôn thê cũ không nói gì, chỉ chuyên tâm ăn uống.

Không nhận được giá trị cảm xúc mong muốn, vành mắt Điền Nhu dần đỏ lên, đảo mắt một vòng rồi cuối cùng dừng trên người Thẩm Quan:

“Có phải mọi người đều không thích em không? Nên ngay cả đồ em làm cũng không được công nhận, ngay cả phẩm chất tiết kiệm chăm chỉ của em cũng không ai hiểu.”

Thẩm Quan không dỗ dành an ủi cô ta, chỉ dựa lưng vào ghế, thong dong xem màn kịch này.

Tôi thấy hơi kỳ lạ nên nhìn anh.

Rõ ràng hôm qua Thẩm Quan còn tỏ vẻ để tâm Điền Nhu, hôm nay đã giống kiểu đàn ông vừa kết hôn xong liền lộ nguyên hình.

Kết quả ngay giây sau, tôi cảm nhận được ánh mắt cầu cứu của dì giúp việc đang đặt lên người mình.

Tôi quay đầu giả vờ không thấy.

Dì giúp việc si tình à, xin hãy đợi thêm một kiếp nữa nhé.

Cứng nhắc vài giây.

Dưới ánh mắt kiên trì mãnh liệt của dì ấy, tôi miễn cưỡng kéo ra một nụ cười gượng gạo, nhẹ nhàng đẩy đĩa thức ăn mà trước kia Thẩm Quan thích ăn về phía anh vài centimet.

Ai bảo tôi thấy chột dạ chứ.

Dự định trước khi rời đi sẽ tiện tay đào luôn dì giúp việc đã chăm sóc tôi ba năm.

Cuối cùng Thẩm Quan cũng có phản ứng.

Anh liếc mắt một cái, như đang ganh đua mà chăm chú ăn món Điền Nhu chuẩn bị.

Tôi trợn trắng mắt.

Tưởng mình là hoàng đế phong kiến đang lật thẻ bài chắc?

Ăn đi ăn đi, ăn nhiều chút nữa, đau dạ dày c.h.ế.t anh luôn đi.

Tôi nhanh ch.óng nhét một miếng bánh mì vào miệng rồi đứng dậy rời đi, lúc ngang qua còn nhún vai với dì giúp việc.

Thần thiếp đã cố hết sức rồi.

Thần thiếp không làm nổi nữa đâu.

Bao năm tình yêu cùng thời gian ấy, cuối cùng vẫn là trao nhầm người, nên thần thiếp phải đi cùng tên cuồng đồ mới câu được tối qua, chẳng biết trời cao đất dày là gì rồi?

Tôi cẩn thận trang điểm, thay một chiếc váy đế chế màu xanh sương đơn giản, bước chân nhẹ nhàng xuống lầu.

Băng qua phòng khách, đi ra hiên nhà, ánh nắng ấm áp lập tức phủ lên người, gió nhẹ khẽ lướt qua.

Tôi không cần tiếp tục nhốt mình trong phòng ngủ nhìn vật nhớ người, khóc đến đứt từng khúc ruột nữa.

Con người tiều tụy ấy của tôi, con người bi thương ấy của tôi, theo một giấc mơ và một người đã quay trở về mà hoàn toàn tan biến.

Giọng dì giúp việc vọng ra từ bên trong:

“Lâu lắm rồi mới thấy cô Tô cười vui như vậy.”