Tiêu Trĩ

Chương 11



Chương 11

Ngay lúc ta đang cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c khoan khoái vô cùng, thì luôn có những kẻ khiến người ta chẳng thể thoải mái nổi. 

Tạ Trì Lan đứng bên cạnh ta, lên tiếng chất vấn:

"Nàng ấy là A tỷ của cô, vậy mà cô lại tính kế nàng ấy đến mức này."

Ta cúi đầu, giấu đi vẻ đắc ý trong đáy mắt:

"Đại nhân nói gì vậy, ta nghe không hiểu. Ta chỉ là đi cứu hỏa, không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này. 

Nếu tỷ ấy và Triệu Ngọc Lang thật sự giữ lễ nghĩa, thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra cả."

Hắn giơ tay bóp cằm ta, ép ta phải đối diện với ánh mắt của hắn:

"Cô không muốn A tỷ của mình gả cho ta, nên mới bày ra vở kịch này, tâm cơ quả nhiên thâm hiểm."

Ta cười nhạt: "Tại sao ta lại không muốn tỷ ấy gả cho ngài?"

"Tiêu Trĩ, cô có ý với ta, ta có thể cưới cô. Nhưng cô phải giải thích với mọi người rằng chuyện ngày hôm nay là do cô hãm hại A tỷ mình."

Ta tức đến bật cười: "Ngài cười cái gì?"

"Ngài nói như vậy, đương nhiên là ta phải cười rồi. Ta đã có nơi có chốn, không dám trèo cao tới đại nhân. 

Những việc ta không làm, ta tuyệt đối sẽ không nhận."

Kiếp trước, những việc ta không làm, lần nào cũng bị đổ lên đầu ta. Đã mang danh xấu lâu như vậy rồi, chuyện hôm nay mới chỉ là bắt đầu mà thôi.

Hắn hiển nhiên không tin, lạnh lùng cười nói: "Trương ngự sử đã bị lưu đày rồi, chẳng lẽ cô vẫn còn muốn gả?"

"Tạ Trì Lan, còn không mau buông cái bàn tay bẩn thỉu của ông ra, nàng ấy là vị hôn thê của ta."

Một viên đá nhỏ b.ắ.n trúng mu bàn tay Tạ Trì Lan một cách chuẩn xác, hắn đau đớn buông cằm ta ra. Một bàn tay khác lập tức kéo ta về sát bên cạnh.

Hắn lo lắng kiểm tra khắp người ta: "Nàng có sao không?"

Tạ Trì Lan u ám hỏi: "Bùi Lẫm Chi, ngươi vừa nói cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bùi Lẫm Chi lười biếng liếc hắn một cái:

"Tai không tốt thì tìm đại phu mà trị bệnh đi. A Trĩ là thê t.ử chưa qua cửa của ta. 

Đâu ra cái hạng mắc chứng hoang tưởng thế này, nàng ấy thèm vào mà để mắt tới ông."

"Sao ngươi lại quen biết hắn? Ngươi quả nhiên rất biết cách bám víu, không hổ danh là con của 'Dương Châu gầy', khiến bao nhiêu đàn ông phải tranh phong đoạt ái vì ngươi."

Bùi Lẫm Chi che tai ta lại:

"A Trĩ đừng nghe, tốt nhất là bịt cả mũi lại nữa, miệng lão ta hôi quá. 

Ta có ghen thì cũng là ghen một cách danh chính ngôn thuận, còn hạng người như ông, tự mình đa tình muốn làm người của A Trĩ chúng ta nhưng nàng ấy lại khinh miệt, ông ngay cả tư cách để ghen cũng không có."

Ta nhìn thấy khuôn mặt vốn luôn thanh cao lãnh đạm của Tạ Trì Lan bị lời nói của Bùi Lẫm Chi chọc tức đến biến dạng. 

Thảo nào kiếp trước cứ hễ nhắc đến Bùi Lẫm Chi là giọng điệu của hắn lại đầy vẻ phẫn nộ. 

Cái miệng lợi hại này của hắn, quả thực còn khiến người ta tức c.h.ế.t hơn cả Tạ Trì Lan.

"A Trĩ, vốn dĩ ta thấy lúc này xảy ra chuyện như vậy không phải là lúc thích hợp để cầu thân. 

Nhưng sợ kẻ nào đó lại cứ thích mơ mộng hão huyền, nên ta quyết định hôm nay sẽ hạ sính luôn."

"Nàng thực sự muốn gả cho hắn sao? Nàng có biết hắn là loại người gì không? 

Mười lăm tuổi đã dám c.h.ặ.t t.a.y chú ruột, mười sáu tuổi lại g.i.ế.c c.h.ế.t anh trai mình. 

Số vong hồn dưới tay hắn nhiều không kể xiết, nàng không sợ sao?"

Vốn dĩ ta chẳng thèm bận tâm. 

Nhưng khi thấy nụ cười trên mặt Bùi Lẫm Chi nhạt đi, ánh mắt cũng tối sầm lại, cơn hận thù của ta đối với Tạ Trì Lan lại càng sâu đậm hơn.

"Hắn sẽ không vô duyên vô cớ mà ra tay với người khác. Hắn không giống ông, bản thân ông thì sạch sẽ được đến đâu?"

Kẻ có thể ngồi lên vị trí cao, bàn tay mấy ai không nhuốm m.á.u cơ chứ.

Tạ Trì Lan rốt cuộc không nén nổi cơn giận, phất tay áo bỏ đi: "Nàng đừng có mà hối hận!"

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó