Tiểu Thiếp Xinh Đẹp Của Thiếu Gia Ác Bá

Chương 6



Rồi mặt đầy vẻ cố nén đau lòng nhìn Lương Chiêu:

"Không biết... Lương công t.ử thấy nên đ.á.n.h bao nhiêu là thích hợp?"

Ồ hố! Ông cha hờ này của ta chịu cắt thịt rồi.

Lương Chiêu và ta liếc nhìn nhau, lập tức có chủ ý.

Hắn nói với cha ta: "Ngươi thấy thế nào?"

Cha ta cười gượng một tiếng: "Hiện giờ giá vàng một lượng, đổi ra mười lượng bạc. Tính cả tiền công, chắc hai mươi lượng là đủ..."

Ai ngờ lời của ông ta còn chưa nói hết đã bị Lương Chiêu chê bai.

"Hai mươi lượng?"

Lương gia cũng có tiệm vàng, tuy Lương Chiêu không học vấn không nghề nghiệp, nhưng quản lý cửa tiệm buôn bán của Lương gia nên hiểu giá cả.

"Tính toán hết tất cả, chẳng qua chỉ được hai chiếc vòng tám chỉ mỏng như giấy, làm sao xứng với nương t.ử của ta? Nếu ngươi đã hỏi ta thì cứ theo ta nói mà làm. Theo Tường Phượng lâu của ta tính giá, lấy thợ khéo nhất đ.á.n.h một đôi vòng long phượng cho nương t.ử ta, cần hai lượng tám phân vàng, công và nguyên liệu tổng cộng sáu mươi lượng bạc. Lại lấy thêm bốn mươi lượng bạc để nương t.ử giữ làm tiền riêng!"

Cách tính toán này, ta ở ngoài không gian cũng nghe thấy.

Cha ta nghe xong người nghiêng một cái, suýt ngất đi.

"Một trăm lượng? Lương công t.ử, đây là định đòi lại toàn bộ tiền sính lễ sao? Khuê nữ của ta như hoa như ngọc thế này, chẳng lẽ cho không nhà ngươi?"

Lương Chiêu nghe vậy, lập tức không vui:

"Nữ nhi xuất giá, các người làm cha mẹ huynh trưởng, chuẩn bị ít của hồi môn, chẳng lẽ không phải là điều đương nhiên? Huống chi, những thứ này đều là cho nữ nhi các người, ta không dính dáng nửa phần, chẳng lẽ với thân phận, quyền thế Lương gia ta, còn tham những đồng tiền ít ỏi này của nhà các người? Hay là nói, nữ nhi gả đi thì không còn là người nhà các người nữa? Vậy cũng được, từ nay nương t.ử cứ coi như không có họ hàng thân thích này, hôm nay các người lập giấy tờ đi, sau này đừng có mà đến dựa dẫm!"

Người Khương gia nghe lời Lương Chiêu, lập tức hoảng hốt.

15

"Lương công t.ử xin bớt giận, bọn ta không có ý đó."

"Phải đấy, đều là người một nhà, sao có thể không nhận thân được?"

Mẹ ta còn đến kéo tay áo Lương Chiêu, bị Lương Chiêu hất ra.

"Vậy các người có ý gì?"

Cha ta mặt ủ rũ nói: "Không phải bọn ta không thương nữ nhi, chỉ là một trăm lượng đó, bọn ta đã tiêu hết rồi! Mua gạo, mua lương thực, sắm sửa quần áo, lại trả nợ bên ngoài. Sáng nay xem mắt cho Đại ca nó, còn đưa ra năm lượng sính lễ…”

Lời cha ta, nghe mà ta nổi giận.

Lương Chiêu lười nói nhiều với ông ta.

"Ngươi chỉ cần nói còn lại bao nhiêu là được!"

Cha ta liếc mắt ra hiệu cho mẹ ta đi lấy.

Mẹ ta lau nước mắt, cực kỳ không muốn vào phòng.

Có lẽ là phải lấy từ cái hũ đựng tiền giấu dưới gầm giường.

Ta vội vàng đi theo.

Thấy ta vào theo, mặt mẹ ta đen lại:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Khinh Nhi, con đang oán hận cha mẹ con sao?"

Ta cười cười, giả vờ ngây thơ: "Mẹ đang nói gì vậy? Khinh Nhi không hiểu! Không phải lấy tiền cho Khinh Nhi đ.á.n.h vòng vàng làm của hồi môn sao? Lương gia là nhà thế nào, mẹ và cha đã gả con vào đó, tất nhiên không thể để con mất mặt ở nhà chồng, bị người ta coi thường phải không?"

"Con!" Mẹ ta tức đến trợn trắng mắt, khó khăn lắm mới giữ được bình tĩnh.

Bà ta lấy cái hũ từ dưới gầm giường ra, lấy hết bạc ra.

Sao ta biết được ư?

Ta đã lật qua trước đó, không còn lại chút nào.

Bạc được gói trong một chiếc khăn, đưa cho Lương Chiêu.

Lương Chiêu nhìn qua, rồi ước lượng một chút, lập tức sa sầm mặt xuống:

"Chỉ còn có từng này? Ngay cả đ.á.n.h đôi vòng cũng không đủ!"

Ồ, sao tiêu nhiều thế?

Mới có một ngày đã tiêu mất bốn năm mươi lượng. Khương gia thật không coi tiền bán nữ nhi ra gì!

Mẹ ta khóc òa lên:

"Lương công t.ử, tiền Lương gia cho, toàn bộ ở đây rồi! Nha đầu kia tận mắt chứng kiến, không dám dối gạt ngài nửa phần."

Đại ca ta cũng nói: "Khinh Nhi, muội phu, tiền này các người không thể lấy hết được! Ta với Tú cô ở thôn bên đã đính ước, sính lễ đã đưa một nửa rồi, nếu hủy hôn, không những không cưới được vợ, năm lượng bạc đó cũng không đòi lại được!"

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ha, ta vốn định lấy số tròn, để lại cho bọn họ vài góc bạc vụn. Nghe Đại ca hờ của ta nói vậy, ta càng muốn lấy hết!

16

Ta mặt đầy quan tâm hỏi Đại ca: "Thế cô nương thôn bên đó còn cần bao nhiêu bạc nữa?"

Đại ca mắt đảo một vòng: "Ít nhất cũng phải thêm mười... à không, hai mươi lượng!"

Nghe câu này, ta chu miệng: "Vậy chẳng phải ngay cả một chiếc vòng cũng không đ.á.n.h được sao?"

Ta chỉ nói có một câu, nhưng đã đỏ hoe mắt, tỏ vẻ ấm ức hết sức.

Lương Chiêu làm sao chịu được?

Hắn lập tức an ủi ta: "Vớ vẩn! Có bản lĩnh thì dùng tiền tự kiếm được mà cưới vợ! Dùng tiền sính lễ của muội muội tính là bản lĩnh gì? Đáng xấu hổ là ngươi còn là Đại ca của nàng, ta cũng thấy thấy ngượng giùm ngươi!"

Nói xong, hắn trực tiếp đến kéo ta đi.

"Nương t.ử, đi!"

Ta: "Hu hu hu~"

Rồi yếu ớt không tự chủ được để hắn kéo đi, vịn lên xe ngựa, khóc từ đầu đến chân.

Đến khi buông rèm xuống, xe ngựa đi xa rồi, ta mới ngừng khóc, ôm chiếc khăn đếm bạc.

"Thỏi bạc này mập mập tròn tròn, thật đáng yêu!"

"Thỏi bạc này sao lại nhỏ xíu thế? Nhưng thắng ở chỗ tinh xảo nhỏ nhắn."

"Ôi! Miếng bạc này, sao ngươi bị cắt vụn thế này? Chắc rất đau phải không? Đến chỗ tỷ tỷ rồi sẽ tốt thôi, tỷ tỷ nhất định sẽ yêu thương ngươi!"