Ta biết thân thể này trông rất đẹp, không thì cũng không được chọn đưa đến làm thiếp cho Lương Chiêu. Nhưng sao hắn có thể vì ta đẹp mà thèm muốn sắc đẹp của ta chứ?
Hạ lưu!
Ta lập tức phản bác: "Ta không phải! Ta không có! Đừng nói bậy! Ta bị người ta cho uống t.h.u.ố.c mê, cưỡng ép đưa đến nhà ngươi, ta không hề muốn làm thiếp cho ngươi! Ngươi tốt nhất đừng động vào ta, nếu không, ta sẽ kiện đến quan phủ, nói các ngươi cưỡng đoạt dân nữ!"
Lương Chiêu nghe ta nói vậy, cười lên, ánh mắt đảo qua người ta:
"Nàng nghĩ, cửa lớn Lương gia ta là muốn vào thì vào, muốn ra thì ra sao? Cha ta là Thái úy, luật lệ Đại Chu, ta hiểu rõ hơn nàng."
Nói xong, hắn tiến gần ta: "Nói cho phu quân nghe xem, nàng tên gì? Bao lớn rồi?"
Bộ dạng hắn lúc này giống như một đại thúc biến thái đang lừa gạt tiểu cô nương.
Tuy thân thể này của ta mới mười sáu tuổi, nhưng tuổi tâm lý ta đã hai mươi tư rồi, vừa nhìn hắn, ta đã biết hắn là một tên biến thái!
Thế nên, vừa thấy mặt hắn tiến lại gần, ta liền giơ tay tát cho hắn một cái.
"Đừng lại gần!"
4
Lương Chiêu bị ta tát một cái, sững người một lúc, rồi phồng má lên, cười gằn một tiếng: "Nàng dám đ.á.n.h ta?"
Sau đó hắn nắm lấy cổ tay ta, định kéo ta xuống giường.
Ta thấy vậy lại một cước đá bay hắn ra ngoài, ngã ngồi xuống đất.
Lương Chiêu ôm n.g.ự.c, ngơ ngác nhìn ta, như thể kinh ngạc vì sao ta lại có giá trị vũ lực như vậy.
"Nàng... nàng to gan thật, dám ra tay đ.á.n.h ta, ta là phu quân của nàng!"
Ta lập tức đáp trả: "Phu quân cái gì! Vừa rồi chẳng phải ngươi nói ở ngoài kia, đụng vào một ngón tay của ta, cái tên Lương Chiêu của ngươi sẽ viết ngược lại sao?"
"Ta..."
Lương Chiêu bị ta chặn họng, có chút ngượng ngùng nhìn ta: "Ta đổi ý không được sao? Lúc trước gia không nhìn thấy nàng, nếu sớm nhìn thấy nàng, ta đã không nói vậy..."
Nói xong hắn đứng dậy, định nắm tay ta: "Vừa rồi nàng đ.á.n.h ta, dùng không ít sức, tay có đau không? Để gia xoa bóp cho nhé?"
Ôi, ta đ.á.n.h hắn, hắn lại hỏi tay ta có đau không. Thật đáng sợ quá. Chẳng lẽ hắn đã phải lòng ta từ cái nhìn đầu tiên sao?
5
Trong thiết lập của nguyên tác, Lương Chiêu là một kẻ nặng tình. Đối với người mình thích, hắn có thể m.ó.c t.i.m móc phổi, không tiếc bất cứ thứ gì.
Nghĩ vậy, ta ngẫm nghĩ rồi tát thêm một cái vào nửa mặt còn lại của hắn
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ nghe "bốp" một tiếng giòn tan, Lương Chiêu đứng ngây người, đáy mắt lóe lên vẻ không tin được và ấm ức.
"Sao nàng lại đ.á.n.h ta nữa?"
Ta: "Ta là người có chứng ám ảnh cưỡng chế, thấy dấu tay trên mặt ngươi không cân xứng. Ngươi xem, ta là người như vậy đó, tính tình chẳng hiền lành chút nào, còn hay đ.á.n.h người, về sau chắc chắn không hầu ngươi tốt được đâu, hay là ngươi đưa ta về đi?"
Không ngờ Lương Chiêu nghe ta nói vậy, bật dậy đứng thẳng người.
Ta tưởng hắn tức giận muốn ra tay đ.á.n.h ta, đã chuẩn bị sẵn cho hắn nếm thử tuyệt chiêu phân cân thác cốt thủ của ta.
Nào ngờ hắn không ra tay, mà là lời lẽ chính nghĩa nói với ta:
"Nàng đã vào cửa nhà ta, chính là người nhà ta, sao có thể vì tính tình nàng không tốt mà ghét bỏ nàng? Gia thích nhất là tính cách thẳng thắn của nàng, từ nay về sau, trong viện của gia, nàng làm chủ! Muốn làm gì thì làm!"
Ơ, không phải người này có khuynh hướng thích bị ngược đấy chứ?
Ta nhớ trong nguyên tác, Lương Chiêu chính là vì đi phá rối quầy hàng của Lục Đào Nhi, bị nàng ta dùng đòn gánh đập vỡ đầu mới phải lòng.
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Người này, có phải là thích những nữ nhân hung dữ, thích bị nữ nhân đ.á.n.h không?
Có phải ta đã dùng sai phương pháp rồi không?
Nghĩ đến đây, ta vội thay đổi chiến thuật, người mềm nhũn ngả về một bên, lấy khăn che mặt, mắt ngấn lệ, yếu ớt không thể tự chăm sóc:
"Phu quân đừng dọa thiếp... thiếp sợ lắm... hu hu hu! Vừa rồi thiếp không cố ý đâu, chỉ là nghe nói phu quân là kẻ hung thần ác sát, nhất thời hoảng sợ mới... thiếp biết lỗi rồi."
6
Ta đã nghĩ kỹ rồi, Lương Chiêu thích Lục Đào Nhi một là vì nàng ta là người xuyên không, mang theo hào quang của nữ chính. Hai là vì nàng ta tự lập tự cường, có cá tính riêng biệt nên thu hút được sự chú ý của hắn. Chỉ cần ta bình thường, nhút nhát thì sẽ trở nên nhàm chán, Lương Chiêu sẽ không thích ta.
Đáng tiếc là ta đã đ.á.n.h giá thấp nhan sắc của mình. Ta thực sự quá xinh đẹp.
Lương Chiêu thấy ta khóc, đau lòng đến hoảng hốt, luống cuống lấy tay áo lau nước mắt cho ta.
"Nương t.ử đừng khóc nữa, có phải vừa rồi ta làm nàng sợ không? Nàng yên tâm, tuy bên ngoài danh tiếng của ta không tốt, nhưng ta chưa từng đ.á.n.h nữ nhân. Nàng xinh đẹp như vậy, ta làm sao nỡ ra tay với nàng. Vừa rồi nàng tát ta hai cái, đá ta một cái, ta cũng không trách nàng mà."
Vừa nói, hắn vừa nâng mặt ta lên, xót xa thổi nhẹ:
"Đừng khóc nữa, đôi mắt đẹp thế này, khóc sưng lên thì không còn xinh nữa."
C.h.ế.t tiệt! Hắn lại có thể dịu dàng như vậy!
Xem ra chiêu yếu đuối này không ổn rồi. Hay là ta thử dùng chiêu ghen tuông và cay nghiệt xem sao?
Một kẻ gia trưởng như Lương Chiêu chắc chắn sẽ không chịu nổi!
Ta gạt tay hắn ra, trợn mắt nhìn: "Đừng đụng vào ta! Những lời ngươi nói ở ngoài kia, ta đều nghe thấy hết! Ngươi đã nói, cả đời này chỉ muốn cưới một mình Lục Đào Nhi, giờ lại ve vãn ta là sao?