Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên

Chương 374



“Nhưng Du Du nhà chúng ta?”

“Đã lên gia phả Ngu gia chưa?” Hoàng Phủ Trọng giảo hoạt hỏi.

Ngu Tông chủ trầm mặc.

Năm đó lúc hắn chưa thành đạo, chính là xuất thân ăn mày đầu đường, có cái rắm gia phả.

“Tuy không có gia phả, lại có tông môn ghi chép, Du Du nhà chúng ta là môn hạ Thái Cổ Tông.”

“Vậy mỗi bên một nửa.” Hoàng Phủ Trọng tiếp tục cười ha hả nói.

Hắn lại nhìn về phía tiểu Kim Long đang trầm mặc, dùng ánh mắt hiểu rõ nói: “Ngạ Ngạ không phải Hắc Long chứ? Cũng có duyên với Đại Diễn ta a.”

Thảo nào Ngao Tân đối với tiểu Hắc Long thờ ơ nhưng ngoài miệng vẫn hừ hừ có lệ, hóa ra vậy mà là con Kim Long xuất thế liền dẫn động lôi kiếp này.

Vui mừng nhìn hai nhãi con nhà mình này, Hoàng Phủ Trọng tâm mãn ý túc, hãn nhiên xuất thủ liền cướp một nửa nhãi con.

Ngu Tông chủ chưa từng thấy cường đạo bực này, quay đầu đi nhìn sư tôn nhà mình.

Tiền nhiệm Tông chủ cười ha hả nhìn, đối với việc có người cướp nhãi con nhà mình một chút cũng không tức giận.

Không có gì đáng tức giận.

Càng nhiều người thích Du Du nhà ông càng tốt.

“Thường nghe tiểu sư muội nhắc tới đạo hữu, nói đạo hữu yêu thương muội ấy. Tại hạ Thái Cổ Tông Sở Hành Vân, cửu ngưỡng đại danh, đã thần giao với đạo hữu từ lâu.”

Tuy nói trong lòng chua xót, nhưng đối với Hoàng Phủ Chân trấn thủ Thần Ma Trủng, Sở Hành Vân vẫn là kính bội.

Hắn cười đi tới, nhét nhãi con đang hừ hừ vào trong n.g.ự.c Hoàng Phủ Chân.

Người sau theo bản năng ôm c.h.ặ.t tiểu gia hỏa ấm áp này, khẽ gật đầu với hắn nói: “Ta cũng nghe nói nhiều chuyện của đạo hữu.” Thiên tài như Sở Hành Vân, cho dù hắn thân ở Thần Ma Trủng, cũng nghe không ít người nghị luận.

Đều nói xuất thân phàm nhân huyết mạch lại có thể có thiên phú như vậy, thật sự hiếm có.

Hoàng Phủ Chân đối với Sở Hành Vân không có ghen tị… Hắn tiến giai Đại Thừa sớm hơn, nếu luận tu vi, cùng Sở Hành Vân không phân cao thấp.

Chỉ là hắn khô thủ Thần Ma Trủng, thanh danh không hiển hách, không nổi danh bằng Sở Hành Vân.

Hắn tuy diện mạo lạnh lùng thoạt nhìn có chỗ tương tự với Hoàng Phủ Châu, nhưng mi mục khí độ ở đây, lại hoàn toàn tách biệt với Hoàng Phủ Châu.

Sở Hành Vân cũng không phải tính tình hẹp hòi, liền giao lưu cùng Hoàng Phủ Chân.

Tuy Hoàng Phủ Chân trầm mặc ít lời, nhưng liên quan đến nhãi con, hai vị tuổi trẻ tuấn kiệt liền có chủ đề rất tốt. Sở Hành Vân đối với việc làm sao nuôi nhãi con có kinh nghiệm sâu sắc, không hề keo kiệt nói cho Hoàng Phủ Chân nghe.

… Huynh trưởng khoan dung độ lượng, tiểu sư muội của hắn thích nhất.

Hoàng Phủ Chân đều ghi tạc trong lòng, thuận tiện thỉnh thoảng vuốt lông cho Phạn muội mềm nhũn nhà mình.

Tiểu Kim Long trốn trong n.g.ự.c Ngu Du Du, lặng lẽ thở dài.

Hoàng Phủ Ngạ…

Luôn có cảm giác anh danh Kim Long một sớm mất sạch.

Ngày sau nếu ra ngoài, anh tư bừng bừng thần long ch.ói lọi lượn lờ chân trời, bên dưới hét một tiếng “Hoàng Phủ Ngạ!”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kim Long nhắm mắt.

Ngu Du Du vểnh tai nghe hai vị huynh trưởng thương lượng làm sao nuôi nhãi con.

Làm một nhãi con không thích rối rắm, nàng hừ hừ hai tiếng liền đem chuyện Hoàng Phủ Phạn ngày sau phải lưu danh muôn đời này ném ra sau đầu, vội vội vàng vàng hiến bảo với Sở Hành Vân nói: “Đại sư huynh, đi Thần Ma Trủng, địa bàn của muội!”

Nàng một bộ dáng khoe khoang lãnh địa của mình.

Hoàng Phủ Chân lại nghe được lời nhắc nhở của nàng hoắc nhiên nhớ tới mình vì sao mà đến, ôm Ngu Du Du liền nói với Hoàng Phủ Trọng: “Có người phát hiện hành tung của Thường Ngọc Tiên.”

Thường Ngọc Tiên xông vào Thần Ma Trủng lại bị ác niệm vo tròn ném ra, xúc động Thần Ma Trủng dẫn tới tu sĩ đê giai xem xét.

Tuy tu sĩ đê giai không biết chuyện của Thường Ngọc Tiên, nhưng lại đem chuyện có người tự tiện xông vào Thần Ma Trủng bẩm báo cho tu sĩ cao giai hơn.

Biến cố Thần Ma Trủng đã qua một đoạn thời gian, người tới đ.â.m đầu vào tường đã không nhiều. Lại có Hoàng Phủ Trọng thiên đinh vạn chúc chuyện của Thường Ngọc Tiên, cho nên mỗi một nơi xúc động bình phong Thần Ma Trủng đều sẽ bị xem xét chi tiết.

Lần xem xét này, liền phát hiện tung tích của Thường Ngọc Tiên.

Chuyện này cuối cùng bẩm báo đến trại của Hoàng Phủ Chân.

Đúng lúc Hoàng Phủ Chân có mấy món Phật môn pháp khí Ngu Du Du tặng cho mình đã hoàn thành mang cho Hoàng Phủ Trọng xem, liền cũng mang theo tin tức này cùng qua đây.

“Thường Ngọc Tiên.” Bầu không khí hòa thuận lập tức tĩnh lặng.

Hoàng Phủ Trọng ánh mắt trầm xuống, hỏi Hoàng Phủ Chân: “Ả hiện tại ở đâu?”

“Đã hướng về phía Đan Dương Sơn mà đi.”

Đan Dương Sơn, là dưới thế lực Đại Diễn, nơi cực kỳ hẻo lánh hoang vu của Cực Tây Chi Địa, phi thường tới gần Thần Ma Trủng, cho nên những năm này chịu ảnh hưởng của khí tức ngoại dật từ Thần Ma Trủng, đã sớm sinh linh hiếm thấy.

Hoàng Phủ Trọng nghe nói Thường Ngọc Tiên trốn ở Đan Dương Sơn, không khỏi khẽ nhíu mày nói: “Lẽ nào ả còn chưa từ bỏ ý định?” Đan Dương Sơn phi thường tới gần Thần Ma Trủng rồi.

Chịu các loại khí tức phụ diện ảnh hưởng, trên ngọn núi kia chỉ có một ít cây cỏ, đều sinh trưởng cực kỳ vặn vẹo, trên núi cũng có ma khí bao phủ.

Đây ngược lại không phải Hoàng Phủ Trọng cảm thấy kỳ quái.

Kỳ quái hơn là, nếu bị Thần Ma Trủng cự tuyệt, Thường Ngọc Tiên nên biết Đại Diễn đối với ả mà nói cũng không an toàn.

Vì sao ả không trốn đi, còn muốn ở lại chỗ này, thậm chí còn ở lại trên Đan Dương Sơn tới gần Thần Ma Trủng như vậy?

Ả không sợ bị tu sĩ Đại Diễn chặn ở chỗ này, c.h.é.m c.h.ế.t ả sao?

Hay là… Hoàng Phủ Trọng híp mắt lại.

Ả chắc chắn ở lại chỗ này, ả không c.h.ế.t được?

Hắn hoắc nhiên nhớ tới Đại Diễn Đế Tôn.

Ả đang tin tưởng Đế Tôn sẽ không trơ mắt nhìn ả vẫn lạc?

Luôn cảm thấy nếu nghĩ như vậy, Thường Ngọc Tiên đặc biệt giống như không có não.

Hoàng Phủ Trọng rũ rũ đôi mắt, khẽ nói với Ngu Tông chủ: “Đan Dương Sơn ngay dưới trướng Đại Diễn. Chư vị yên tâm, ta sẽ bồi tiếp chư vị cùng nhau tiến về Đan Dương Sơn, trảo bộ Thường Ngọc Tiên.”

Còn về phần là trảo bộ hay là tại chỗ thanh toán trực tiếp c.h.é.m Thường Ngọc Tiên, Hoàng Phủ Trọng liền mặc kệ.