Nhãi con đen thui “Ừ ừ” hai tiếng cũng không biết có nghe lọt hay không, lại vội vàng khoa tay múa chân nói: “Thiên Ma Pháp Tướng!”
Nàng liền đem chuyện mình lại một lần nữa đụng phải pháp tướng đáng sợ kia lại như thế nào như thế nào c.ắ.n nuốt hai Tiên giai ác thi nói ra. Hoàng Phủ Chân sửng sốt một chút, suy tư nói: “Muội nói là, người đó đang áp chế ác niệm?”
Hắn ngược lại không suy đoán người đó nhất định là Ma tộc.
Nhưng có thể ở trong Thần Ma Trủng còn áp chế ác niệm… hắn sao lại chưa từng nghe nói còn có tồn tại như vậy?
“Ta không hiểu rõ chuyện này.” Chuyện xảy ra ở chỗ sâu Thần Ma Trủng gần như sẽ không truyền ra ngoài được bọn họ biết, cho dù Hoàng Phủ Chân đồng dạng thân ở Thần Ma Trủng biết được cũng không nhiều.
Hắn ngày đó chỉ tưởng rằng Thiên Ma Pháp Tướng kia là di hài Thiên Ma thượng cổ nào đó vẫn lạc, nhưng nay nghe nhãi con đen thui nói pháp tướng kia tựa hồ chưa hoàn toàn đoạn tuyệt sinh cơ, liền biết mình ngày đó đoán không đúng.
Hắn suy khảo một lát, với tinh thần cũng vì an toàn của Ngu Du Du suy xét, huống hồ nghe nói Thiên Ma Pháp Tướng kia bao phủ trùng trùng ác niệm, cũng cảm thấy nên hỏi xem ác niệm kia có thể ăn hay không…
Thân là huynh trưởng tốt, đương nhiên hy vọng Phạn muội nhà mình ăn no căng bụng.
“Ta về hỏi Trọng thúc một chút.” Hắn có lẽ không biết tình huống chi tiết chỗ sâu Thần Ma Trủng, nhưng Hoàng Phủ Trọng lại nhất định biết.
Nay Hoàng Phủ Trọng đã đem nhãi con đen thui ghi lên gia phả, hắn qua đó hỏi chuyện đứa trẻ nhà mình muốn ăn cơm, Hoàng Phủ Trọng hẳn là cũng sẽ đáp ứng.
“Pháp tướng lớn lắm, so với…” Nhãi con đen thui khoa tay múa chân một chút, cảm thấy so với khí tức Hắc Long của Ngao Tân đều lợi hại hơn, là ma tu đỉnh tiêm… thậm chí Ma tộc thuần huyết trình độ như Xích Huyết Ma Quân ở trước mặt Thiên Ma Pháp Tướng kia cũng giống như hạt đậu nành nhỏ vậy.
Bởi vì từng sinh hoạt ở Ma Thành, nàng đối với Ma tộc hiểu rõ cũng rất nhiều… Cảm tạ Ma tộc lén lút truyền âm, nàng biết được bí mật cùng công pháp của Ma tộc gì đó có thể nhiều rồi.
Liền cảm thấy cảm giác uy h.i.ế.p của pháp tướng sừng sững ở chỗ sâu Thần Ma Trủng kia thậm chí vượt xa cường giả Thiên Ma giai.
Chỉ là không thể bại lộ lai lịch của mình, tiểu gia hỏa thở ngắn than dài chỉ khoa tay múa chân nói: “Tám cánh tay, ma trảo lớn lắm.”
Hoàng Phủ Chân nhìn nàng hình dung, cười một cái, trước mắt hoảng hốt một cái chớp mắt, lại tựa hồ xẹt qua hình ảnh gì đó.
Trong hình ảnh tựa hồ có Bát Tý Thiên Ma, đem kẻ địch dữ tợn từ bốn phương tám hướng tới toàn bộ xé nát.
Hoảng hốt một chút, Hoàng Phủ Chân không khỏi khẽ nhíu mày, xoa khóe mắt.
Hắn dạo này thoạt nhìn rất mệt mỏi, Ngu Du Du không khỏi quan tâm hỏi: “Đi nghỉ lát không?”
“Không sao. Chỉ là dạo này nhìn thấy một số ký ức của Đế Tôn.” Chuyện hắn đạt được ký ức của Đại Diễn Đế Tôn chưa từng giấu giếm Ngu Du Du, suy tư một lát, lại nhẹ giọng nói, “Trong ký ức của Đế Tôn tựa hồ cũng có Bát Tý Ma Tướng kia, bất quá…”
Bất quá trong ký ức của hắn, pháp tướng phảng phất như Ma Thần giáng thế kia đang khắp nơi c.h.é.m g.i.ế.c, uy lực cường hãn, có thế quét ngang lục hợp.
Thế nhưng trong miệng Ngu Du Du lại đã trầm tịch, sinh cơ yếu ớt.
Trong lòng hắn sinh ra vài phần ưu lự, nói: “Phải nói với Trọng thúc một tiếng.”
“Phải nói.” Nhãi con đen thui một bản chính kinh nói.
Hoàng Phủ Chân liền xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, hỏi: “Muội có muốn đi gặp Trọng thúc không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“A không không không…” Bàn tay nhỏ màu đen xua xua, thoạt nhìn vẫn là một nhãi con e thẹn sợ người lạ.
Hoàng Phủ Chân cũng không miễn cưỡng nàng, ôm nàng hành tẩu khắp nơi trong Thần Ma Trủng, bồi nàng tuần tra lãnh địa của nàng, thuận tiện nghe nàng ê a nói với mình chút lời ngốc nghếch.
Vì ác niệm trong Thần Ma Trủng đều thành thật, dưới sự thao túng của Ngu Du Du, dạo này tu sĩ Hoàng Phủ đi dạo khắp nơi trong Thần Ma Trủng liền rất nhiều.
Thật vất vả mới được nghỉ ngơi, đối với tu sĩ Hoàng Phủ nhất tộc trước kia thời khắc căng thẳng mà nói, hiện tại là ngày tháng thần tiên a!
Đây đều là nhãi con đen thui mang đến, mọi người đều đối với nàng tràn ngập cảm tạ.
Ngu Du Du liền phát hiện nhân duyên của mình có thể tốt rồi.
Đi đến đâu, chỉ cần gặp tu sĩ Hoàng Phủ nhất tộc, sẽ được chào hỏi, được đút cho ăn, còn sẽ được xoa đầu gì đó.
Khi tu sĩ thích xoa cái đầu nhỏ của mình ngày càng nhiều, nhìn nụ cười vui vẻ thỏa mãn trên mặt bọn họ, trên khuôn mặt nhỏ đen thui của nhãi con đen thui tràn đầy sự may mắn.
Thì… may mà nàng bao phủ một lớp hắc vụ trên đầu.
Nếu không, nhiều xoa đầu sát như vậy, rất lo lắng có bị hói đầu hay không.
Ngược lại bầu không khí an tường bình tĩnh hiếm có trong Thần Ma Trủng khiến nàng cũng nhịn không được vui vẻ lên, chui vào trong quỷ vụ còn cùng mọi người chơi trốn tìm.
Trong Thần Ma Trủng một mảnh hoan thanh tiếu ngữ.
Thế nhưng nay biến cố trong Thần Ma Trủng vẫn chưa được người ta biết đến, chỉ là bình phong ác niệm cuồn cuộn dâng cao kia khiến người nhìn thấy đều sinh lòng e sợ.
Sự e sợ đối với ác niệm khó lường này khiến người ta run rẩy, ai còn cười nổi chứ?
Long Thanh Quân dù sao hiện tại cười không nổi.
Nàng nhìn Thần Ma Trủng cách đó không xa so với Thần Ma Trủng mà mấy chục năm trước mình từng tới một lần càng thêm ác niệm cuồn cuộn, lộ ra khí tức đáng sợ kia, không dám tin nhìn Thường Ngọc Tiên sắc mặt bình tĩnh, thậm chí còn có vài phần ý cười.
Nàng cảm thấy Thường Ngọc Tiên điên rồi.
Thần Ma Trủng rõ ràng xuất hiện biến hóa đáng sợ, nhìn ác niệm nồng đậm hít thở không thông kia, đây là ác niệm sắp khuếch tán, người bình thường không thể đặt chân, ả vậy mà còn cười nổi?
“Ngài nói là, chúng ta muốn vào Thần Ma Trủng?”
Long Thanh Quân khoảng thời gian này mệt c.h.ế.t rồi.
Thanh Ngô Tiên Quân không phải là phế vật hư danh, một đường truy sát Thường Ngọc Tiên, truy đến mức các nàng gần như cùng đường mạt lộ.
Cho dù Thường Ngọc Tiên luôn có thể giành trước trốn đi trước khi Thanh Ngô Tiên Quân đến, nhưng những bí phủ tàng thân chi sở của ả đều bị Thanh Ngô Tiên Quân lật tung gần hết rồi.