Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên

Chương 325



“Của ta?” Cái chày nhỏ của nàng từng kề vai chiến đấu với nàng nhiều năm, quen thuộc đến cực điểm, tuyệt đối sẽ không nhận lầm đây chính là hai kiện pháp khí từng của nàng.

Tuy nhiên chính vì đây là cựu vật của nàng, Hoàng Phủ Tiên mới cảm thấy phá lệ kinh ngạc.

Bởi vì trên pháp khí quen thuộc bị gia trì linh văn nàng chưa bao giờ quen thuộc, thành pháp khí cao giai hơn trước kia.

Nàng kinh ngạc nhìn về phía Ngu Du Du, lại thấy tiểu hắc nhãi này vừa vểnh cái chân nhỏ, đung đưa bắp chân, còn chỉ huy nói: “Muốn… miếng to!”

Hoàng Phủ Chân trầm mặc chọn ra một miếng linh quả to nhất, đút đến bên miệng nó, đón nhận ánh mắt kinh ngạc của Hoàng Phủ Tiên, lại nhìn về phía cái chày nhỏ sinh ra khí tức an bình ôn hòa trong tay nàng, trên khuôn mặt anh tuấn lộ ra vài phần kinh ngạc, hỏi Ngu Du Du: “Muội gia trì pháp khí cho tỷ ấy?”

Lời này khiến nhãi con đang ăn linh quả chần chờ một chút, thấy trong hắc sắc linh quang các tăng nhân đều lặng lẽ quay lưng, thâm tàng công dữ danh, đành phải cẩn thận từng li từng tí thừa nhận nói: “Ừm!”

“Cho… người cần.” Nhãi con vốn còn muốn nói bảo kiếm xứng anh hùng… nhưng đối mặt với những khuôn mặt trẻ tuổi lại kiên nghị này, lại cảm thấy mình không nói ra được lời trơn tru.

Bọn họ đã trả giá tất cả.

Nó có thể làm, cũng chỉ có thể bảo vệ bọn họ, hy vọng bọn họ có thể an toàn hơn một chút.

Nó hoảng hốt một chút, nhìn Hoàng Phủ Tiên đang bận rộn từ chối “Cái này quá quý trọng” với mình, lại cảm thấy mình hình như đã hiểu ra nhiều hơn.

Bọn họ là người rất tốt.

Cùng nó bèo nước gặp nhau, không thân không thích.

So với lúc trước hy vọng chỉ bảo vệ người nhà của mình, người mình quen thuộc, vậy bây giờ, Ngu Du Du nghiêm túc nghĩ.

Rõ ràng là người không có vướng mắc gì với nó, nó cũng muốn bảo vệ bọn họ rồi.

Hoàng Phủ Tiên nhìn tiểu gia hỏa hai mắt hắc vụ lượn lờ.

Nàng lại nhìn nhìn cái chày nhỏ trong tay, ánh mắt phức tạp.

Đứa trẻ này biết không?

Nó tự tay đem thứ có thể làm tổn thương nó, đưa vào trong tay Hoàng Phủ nhất tộc.

Hoàng Phủ nhất tộc đời đời c.h.é.m g.i.ế.c ác niệm.

Nó lại là ác niệm hóa thân.

Rõ ràng là từ trong ác niệm dựng d.ụ.c, nó là tin tưởng mình như thế nào, mới có thể đem Phật môn pháp khí này tặng cho nàng.

Thậm chí khoảng cách trước mắt, chỉ cần nàng nhẹ nhàng đưa tới, pháp khí này sẽ đ.â.m vào trong thân thể nó.

“Phạn Phạn a…” Khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của Hoàng Phủ Tiên giật giật một lát, trong lòng không biết là tư vị gì, không thể không đối với tiểu hắc nhãi đơn thuần đến mức cho chút ánh nắng liền có thể bán đi đếm tiền cho Hoàng Phủ nhất tộc dặn dò nói: “… Trong Thần Ma Trủng gần đây tu sĩ bên ngoài tới khá nhiều. Muội gặp phải, đừng giống như gặp chúng ta dễ dàng tín nhiệm như vậy.”

Tu sĩ bên ngoài dám tới Thần Ma Trủng tìm kiếm cơ duyên phần lớn đều to gan lớn mật.

Nếu gặp phải đứa trẻ này, e rằng sẽ sinh lòng tham niệm, sẽ dòm ngó nó, đến lúc đó gặp phải chuyện gì đều khó nói.

“Vâng.” Tiểu hắc nhãi gặm linh quả, ngoan ngoãn gật đầu.

Ngoan ngoãn như vậy.

Tiểu hắc long lặng lẽ ngậm đuôi, cảm thấy Hoàng Phủ Tiên hình như bị tiểu đồng bọn nhà mình làm cho cảm động rồi.

“Pháp khí này…” Hoàng Phủ Tiên chần chờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đây là pháp khí rất cao giai.

“Cầm dùng đi.” Hoàng Phủ Chân thản nhiên nói.

“Chân ca?”

“Nó thật lòng cho tỷ, đừng phụ lòng.” Hoàng Phủ Chân rũ mắt, nhìn tiểu hắc nhãi quả nhiên trên khuôn mặt nhỏ đen thui cười như một đóa hoa loa kèn.

Bởi vì lời này, nó còn cao hứng bừng bừng lấy ra mấy loại tài liệu luyện khí trân quý, nói có thể luyện chế thêm nhiều Phật môn pháp khí cho bọn họ.

Trong lòng hắn thực ra có vô số nghi vấn.

Ví dụ như rõ ràng là Thần Ma Trủng dựng d.ụ.c, đứa trẻ này vì sao lại có thể luyện hóa ra Phật môn chi vật, đây rõ ràng vốn là một loại lực lượng khắc chế nó.

Nhưng nghĩ đến nó không hề giữ lại lấy ra cái chày nhỏ, những nghi vấn đó của hắn lại không có bất kỳ ý nghĩa gì.

Nó tín nhiệm bọn họ.

Bọn họ cũng nên tín nhiệm nó mới đúng.

Cho dù lai lịch của nó kỳ dị.

“Vậy đa tạ Phạn Phạn.” Hoàng Phủ Tiên vừa lẩm bẩm “Cái này nhận ân tình lớn của Phạn Phạn rồi”, vừa vội nghĩ đến một chuyện liền nói với Ngu Du Du: “Còn có một chuyện, lần trước đi quá vội ta quên mất.”

Chính là bởi vì vẫn luôn vướng bận chuyện này, cho nên nàng không thể tĩnh tâm, vẫn luôn không bế quan đi dưỡng thương, chính là lo lắng lúc mình bế quan bỏ lỡ tiểu gia hỏa này.

Trước mắt thấy Ngu Du Du ôm quả nhìn sang, nàng lấy ra một khối ngọc giản, đưa linh khí vào, liền thấy trên ngọc giản hiện lên một tấm bản đồ.

Bản đồ kia thoạt nhìn rất lớn, lại bị linh khí ti tuyến vạch ra khá nhiều khu vực khác nhau, Hoàng Phủ Tiên liền chỉ vào bản đồ này nói với Ngu Du Du: “Đây là bản đồ của Thần Ma Trủng.”

Ngu Du Du nhất thời trừng lớn mắt.

Vậy Thần Ma Trủng này thật là rộng lớn.

Tiểu hắc long lấy đuôi rồng nhẹ nhàng chọc chọc cánh tay mềm nhũn của nhãi con.

Ngu Du Du cúi đầu, đối diện với một đôi mắt chân thành.

Ồ.

Ngao Liệt nói sau này nó cõng mình bay trong Thần Ma Trủng.

Sao có thể có tiểu đồng bọn tốt như vậy chứ?

Nhãi con bị cảm động đến mức không thể tả.

Hoàng Phủ Tiên khựng lại, mặc cho hai nhãi con dán dán, lúc này mới nói với Ngu Du Du đang tâm mãn ý túc ôm tiểu đồng bọn đồng dạng tâm mãn ý túc: “… Trong bản đồ này, chia làm các khu vực khác nhau. Các khu vực có tộc nhân Hoàng Phủ nhất tộc tu vi khác nhau phân biệt canh giữ. Canh giữ biên giới Thần Ma Trủng là tộc nhân đê giai, mà chúng ta đã là nơi đi sâu vào Thần Ma Trủng, rủi ro cũng cao hơn.”

Đây là chỗ sâu trong Thần Ma Trủng, Nguyên Ác hội tụ, ác thi cũng phần lớn đều là cường giả vẫn lạc, bị ác niệm thao túng tạo thành thương tổn và lực lượng cũng càng lớn.

Cho dù Hoàng Phủ Tiên đã Nguyên Anh trung kỳ, đặt ở Tu Chân Giới đều có thể tôn xưng một tiếng Nguyên Anh Đạo Quân, nhưng ở Thần Ma Trủng đối mặt với ác niệm, một khi lạc đàn cũng vẫn có nguy cơ tính mạng.

Nàng lại nói không phải cái này, buồn lo âu sầu nhìn tiểu gia hỏa tham ăn đến mức không thể tả, nhón lấy linh quả còn tham lam nhón lấy một khối ác niệm lén lút nhét vào miệng nhẹ giọng nói: “Nhưng đây còn chưa phải là nơi ác niệm nặng nề nhất của Thần Ma Trủng.”