Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên

Chương 321



“Không phải muốn người Tôn gia làm thiếp sao? Tặng cho các ngươi.” Không chịu minh môi chính thủ, chẳng qua là coi tộc nữ Tôn gia như ngoạn vật, chiếm tiện nghi. Hiện giờ Lão tổ hắn đích thân tới cửa, đem người Tôn gia bọn họ muốn dâng lên.

Tôn Đạo Quân, tri kỷ.

Tu sĩ thế gia phụ cận nhìn tu sĩ lăn lộn trên mặt đất nước mắt nước mũi giàn giụa, hoặc là béo ục ịch, hoặc là nước mũi nước mắt một nắm nhúc nhích, có tâm cự tuyệt.

Tuy nhiên trên đỉnh đầu một tiếng cự long gầm thét k.h.ủ.n.g b.ố.

Bên cạnh hắc long như sơn nhạc che phủ nửa bầu trời, còn có một đạo hư ảnh kim long ch.ói lọi uy phong lẫm liệt, ánh mắt uy nghiêm nhìn xuống phía dưới.

Song long hoành không, không ai bì nổi.

Thế gia vốn định cự tuyệt phần nhục nhã này của Tôn Đạo Quân trầm mặc một lát, lặng lẽ tự mình đem “tiểu thiếp” nhà mình kéo đi.

Tôn Đạo Quân nhìn đám tu sĩ Tôn gia khóc sướt mướt kia cười lạnh.

Ánh mắt hắn lạnh mạc quét qua các tộc nhân khác bất an vây quanh ở tộc địa Tôn thị đầy rẫy bừa bộn rách nát, thu hồi tầm mắt, cùng Tiền nhiệm Tông chủ đã thu trận pháp rời đi, không còn để ý tới Tôn gia một cái nhìn nào nữa.

Nhìn bọn họ đi rồi, Ngao Tân liền để Ngu Du Du xem xong bát quái vui mừng siêu thỏa mãn và tiểu kim long đều ngồi trên đỉnh đầu mình cõng bọn họ bay theo.

Nghe thấy trong tầng mây phía trước truyền đến lời ngốc nghếch của Tôn Đạo Quân nói: “Ngao Liệt đứa trẻ này thật tri kỷ. Còn có Ngao Tân, bận trước bận sau không quản ngại vất vả. Không ngờ hắn lại cấp công hiếu nghĩa như vậy… Lúc trước là chúng ta nghĩ sai về hắn.”

Cấp công hiếu nghĩa đại hắc long.

Giờ khắc này, trong tầng mây đều trầm mặc.

Lại loáng thoáng truyền đến tiếng thở dài như có như không của Tiền nhiệm Tông chủ.

“Tôn a… Ông có thể để tâm một chút không.”

Tiền nhiệm Tông chủ đang thở dài.

Đại hắc long lại đang trộm cười.

Hắn còn đắc ý dào dạt, cảm thấy đối thủ cạnh tranh như Tôn Đạo Quân… lại đến mười người cũng không tính là chuyện gì.

Ngu Du Du hôm nay xem bát quái của Tôn gia tâm mãn ý túc ghé vào trên đầu hắc long phơi bụng.

Nó hai mắt sáng lấp lánh nhìn tiểu kim long bây giờ đã có thể thuần thục diễn hóa kim long hư ảnh, thoạt nhìn uy phong lẫm liệt nhỏ giọng tán mỹ nói: “Ngao Liệt, thật tốt!”

Nó chính là có thể hiểu được, tiểu kim long hôm nay lộ ra thần long pháp tướng cũng là vì giúp đỡ trưởng bối nó thích, nhịn không được vui vẻ.

Nó còn nói: “Ngao Tân, cũng tốt!”

Bọn họ đều là vì nó.

Tiểu kim long ghé vào trong n.g.ự.c nó, gối lên bả vai nó thong dong vẫy đuôi rồng, nhắm mắt dưỡng thần, một bộ dạng rất trầm ổn đáng tin cậy.

“Béo lên rồi.” Nhãi con nắn nắn cái đuôi của tiểu đồng bọn nhỏ giọng nói.

Gần đây đi theo nhãi con ăn ngon uống tốt, tiểu kim long mập mạp hơn trước kia rất nhiều, nhìn một cái là biết nuôi đặc biệt tốt.

Ngược lại như vậy, Ngu Du Du lại nhớ tới Thần Ma Trủng lại đã mấy ngày không thấy rồi.

Nghĩ nghĩ mấy tu sĩ Hoàng Phủ gia kia đại khái còn đang lo lắng cho mình, nó liền nhỏ giọng nói: “Buổi tối đi ăn cơm!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vừa nhắc tới ăn cơm mắt nó liền phát sáng, Tiền nhiệm Tông chủ đang quay đầu nhìn nó một cái sửng sốt một chút, nhẹ giọng nói: “Thật là huyết mạch Cung thị a.”

Cái dáng vẻ nhìn thấy cơm liền mắt sáng rực lên kia, thật sự giống hệt với vị lão hữu đã vẫn lạc… được rồi, nghe đệ t.ử nói Nguyên thần vẫn còn của lão.

Chỉ là Tiền nhiệm Tông chủ nghĩ nghĩ lão hữu đã đi theo tiên tổ Cung thị đi tới thượng giới, lại nhịn không được thở dài.

Với tu vi của lão, kiếp này Tiên giai vô vọng rồi.

Cùng hảo hữu cũng đại khái không hẹn ngày gặp lại.

“Ôn gia…” Tôn Đạo Quân đến nay đối với Ôn Lão nhớ mãi không quên, sự khắc ghi như vậy thật sự khiến người ta cảm khái một tiếng. Tiền nhiệm Tông chủ hoàn hồn, cười nói: “Đợi thêm vài ngày.”

Lão híp mắt chậm rãi nói: “Để ta xem Thường Ngọc Tiên kia có tới giúp hắn hay không.”

Từ khi Đại Diễn Hoàng Triều phái Thanh Ngô Tiên Quân truy sát Thường Ngọc Tiên, Thường Ngọc Tiên nữ nhân này thật là biết trốn, trốn đến mức Thanh Ngô Tiên Quân đến nay đều không tìm thấy nàng ta.

Nếu Thường Ngọc Tiên đến nay cùng Ôn Lão còn có cấu kết, biết bọn họ tỉnh rồi, vậy Ôn Lão tất định sẽ tìm kiếm Thường Ngọc Tiên cứu hắn.

Trước tiên thu thập Ôn gia cũng không sao.

Tôn Đạo Quân đối với quanh co lòng vòng nghiên cứu không nhiều, chỉ khẽ vuốt cằm nói: “Đều nghe ông.”

Hắn ngượng ngùng một chút, lại nhẹ giọng nói: “Cung thị… là của Du Du nhà chúng ta. Nó vì Cung thị bôn tẩu, đáng làm Tộc trưởng.” Chỉ cần huyết mạch Cung thị kéo dài, liền nên có người dẫn đầu.

Tôn Đạo Quân cảm thấy nhãi con nhà mình đương nhân bất nhượng.

Lời này nói, Tiền nhiệm Tông chủ thất tiếu nói: “Đây là tự nhiên. Bằng không thì sao? Chẳng lẽ để Diệu Hoa làm Tộc trưởng này?” Đó không phải là nói đùa sao.

Đối với Cung gia không có tâm không xứng làm Tộc trưởng.

Lão đối với Cung Diệu Hoa đã tâm như chỉ thủy.

Có đồ tốt dành cho Du Du nhà mình còn không kịp.

“Còn có Xích Diễm Ma Quân cái kia…”

“Nàng ta cũng coi như xuất thân Cung thị, lại không phải không nhận huyết mạch của nàng ta. Chỉ là nàng ta cùng Cung thị vướng bận không bằng Du Du nhiều như vậy.”

Kỳ cảnh khi nhãi con tế tổ, còn có hắc sắc linh quang kỳ quái cứu Nguyên thần tộc nhân Cung thị kia… Những thứ này đều nói rõ Cung thị đã tự mình lựa chọn Tộc trưởng tương lai.

Tiền nhiệm Tông chủ thấy Tôn Đạo Quân mím c.h.ặ.t khóe miệng, khuôn mặt tú mỹ nhăn lại, bộ dạng cực kỳ nghiêm túc, vội vàng nói: “Hơn nữa Du Du còn có ta và ông nâng đỡ.”

Lão lại không phải xuất thân Cung gia, không thể đối với mỗi đứa trẻ Cung gia đều có tình cảm.

Huống hồ Cung gia cả nhà Nguyên thần vẫn còn, không phải đều còn sống sao?

Vậy lão đối với Cung gia liền không có nhiều tiếc nuối như vậy… Cho dù thích đứa trẻ nào, cũng đều chỉ xuất phát từ bản tâm và hợp duyên, mà sẽ không coi trọng huyết duyên trên người nó nữa.

Lão nói như vậy, Tôn Đạo Quân nhất thời thở phào nhẹ nhõm, mi mục giãn ra.

Tiền nhiệm Tông chủ thấy hắn vì Ngu Du Du tranh thủ lợi ích, không khỏi cười nói: “Ông ngược lại là thích Du Du nhà chúng ta.”