Tiền nhiệm Tông chủ híp mắt cười ăn, xoa xoa tiểu bảo bối nhà mình nói: “Có kẹo của Du Du nhà ta, canh t.h.u.ố.c này đều thanh điềm hơn nhiều.”
A cái này, vừa biết vuốt m.ô.n.g ngựa lại biết dùng tâm cơ nhỏ thu hút sự chú ý của nhãi con… Khóe miệng Ngu Tông chủ giật giật.
… Đều nói người chơi trận đạo tâm nhãn nhiều, nhiều như trận đồ chín khúc mười tám ngã rẽ kia, quả nhiên là có chút đạo lý này.
So với cái này, Tôn Đạo Quân thẳng ruột ngựa tuy rằng dung mạo tú mỹ, lại là một hán t.ử cứng rắn chưa bao giờ oán giận. Cho dù canh t.h.u.ố.c khổ sáp, nhưng lông mày thanh tú đều không nhíu một cái.
Cũng may nhãi con là một nhãi con tuyệt không bên trọng bên khinh.
Tuy rằng Tôn Đạo Quân hán t.ử cứng rắn, không lên tiếng, nhưng nó vẫn móc kẹo ra, cũng đút cho Tôn Đạo Quân.
Tôn Đạo Quân ngượng ngùng vớt nó lên, đặt ở trong n.g.ự.c mình.
Tiền nhiệm Tông chủ: …
Đối mặt với nhãi con đơn thuần lại bác ái, tâm nhãn nhiều hình như cũng không có ưu thế gì.
Ngược lại là Ngu Du Du đã quen với việc chơi đùa cùng các Tổ tổ, cho dù hai người này vừa mới tỉnh lại, bất quá cũng chưa từng có cảm giác xa lạ gì.
Gần đây Ngu Tông chủ bận rộn không thôi… Tiền nhiệm Tông chủ tỉnh táo, bây giờ Tôn Đạo Quân cũng không trở về Tôn gia, Thái Cổ Tông này lại có thêm hai vị tu sĩ Đại Thừa tọa trấn, thanh thế càng mạnh.
Rất nhiều thế lực giao hảo đều đưa tới lời chúc mừng, còn phái người tới bái kiến.
Tiền nhiệm Tông chủ không hay lộ diện, chỉ nói mình thương thế chưa khỏi hẳn cần tu dưỡng, đem những chuyện chiêu đãi này đều giao cho đệ t.ử. Ngu Tông chủ chào hỏi mọi người bận rộn đến mức không thể tả.
Ngu Tông chủ liền rất thổn thức, lại hỏi Tôn Đạo Quân: “Có nên để Thanh Dung xuất quan không?” Tôn Thanh Dung sau khi Kết Đan liền đang bế quan củng cố cảnh giới, lần này Tôn Đạo Quân tỉnh lại, quả thực nên báo cho hắn một tiếng.
Tôn Đạo Quân xua tay nói: “Để nó bế quan đi. Nó trước đó bế t.ử quan cưỡng ép xuất quan, tuy rằng đã được y trị tốt, nhưng vừa mới Kết Đan, trên tu luyện vẫn là nên ổn định một chút.”
Hắn cũng không vội gặp vãn bối nhà mình, chỉ là nghĩ đến Tôn Thanh Dung là vì chuyện gì mà phá quan mà ra, ảnh hưởng đến căn cơ, nhất thời tức giận không nhẹ.
Ngu Tông chủ khẽ cúi đầu.
Thấy Tôn Đạo Quân chán ghét Tôn gia, cái này hắn liền rất hài lòng.
Vì cách đây không lâu Tôn gia nơm nớp lo sợ tới thỉnh an Tôn Đạo Quân, cũng chọc giận Ngu Tông chủ.
Từ khi biết nhà mình làm chuyện không t.ử tế, sợ khiến Tôn Đạo Quân đối với Tôn gia chán ghét xa lánh, Tôn gia sợ hãi hỏng rồi… Trong khoảng thời gian Tôn Đạo Quân nhân sự bất tỉnh kia, Tôn gia liều mạng muốn ở Tu Chân Giới tìm thêm một chỗ dựa.
Nhưng tộc nhân trong tộc đều không mấy tranh khí, bọn họ đã bị các gia tộc dòm ngó tộc địa Tôn gia xung quanh chèn ép đến mức không chịu nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bất đắc dĩ, lại không biết xấu hổ nhớ tới chiêu “liên hôn” này, tìm cách đem tộc nữ trong tộc đưa ra ngoài cho đại gia tộc phụ cận làm thiếp, để đổi lấy các gia tộc xung quanh không hùng hổ dọa người với bọn họ.
Tôn thị tộc nữ… Lúc trước tỷ đệ Tôn gia bị Ôn Thế ép hôn, gia tộc muốn đưa Tôn Thanh Nghi cho Ôn Thế làm tiểu thiếp, lấy đó đổi lấy sự che chở của Ôn Lão đối với Tôn gia.
Tỷ đệ Tôn gia lúc đó cùng đường mạt lộ, các nữ tu Tôn gia khác đối với Tôn Thanh Nghi lạnh nhạt đứng nhìn.
Cũng chỉ có đường muội của nàng vươn tay viện trợ nàng, mạo hiểm đưa thư cho Thái Cổ Tông, tìm kiếm Thái Cổ Tông chống lưng.
Các nữ tu khác cũng không có dị nghị đối với quyết định này của gia tộc.
Sự lạnh lùng và bạc bẽo này nghĩ lại cũng khiến người ta lạnh lẽo… Chỉ là lúc đó gậy không quất lên người chính bọn họ.
Nhưng khi hôn sự với Ôn gia hỏng bét, tỷ đệ Tôn gia nhận được sự che chở của Thái Cổ Tông, bây giờ không nơi nương tựa không ai chống lưng, bị ép phải gả đến thế tộc khác làm thiếp lại thành bọn họ.
Chuyện này đang ầm ĩ lợi hại, Ngu Tông chủ nghĩ tới nghĩ lui, liền căng da đầu nói với Tôn Đạo Quân tỳ khí không tốt một chút chuyện này.
Tôn Đạo Quân nghe xong, khuôn mặt tú mỹ đỏ bừng, tuy nhiên một lát sau, lại không hề bạo nộ, tương phản rất là bình tĩnh.
Hắn ôm tiểu gia hỏa mềm nhũn một cục trong n.g.ự.c đang lo lắng nhìn mình nhẹ giọng hỏi: “Tôn gia… lại đã lưu lạc đến bước này rồi sao?”
Tôn gia những năm này nhân tài điêu linh.
Nhưng cái gọi là nhân tài điêu linh cũng chỉ là so sánh với các đại thế tộc khác mà thôi.
Nếu chỉ so sánh với gia tộc tầm thường, thực ra tu vi của tu sĩ trong tộc cũng đều được… Tuy nhiên bọn họ lại giống như mất đi tâm khí và cốt khí, một lòng chui rúc vào bàng môn tả đạo.
Bán tộc nữ một lần chưa đủ, bây giờ muốn bán nhiều hơn rồi.
Trách không được hắn đột nhiên tỉnh lại khiến Tôn gia sợ hãi như vậy, dùng thời gian ngắn nhất tới thỉnh tội với hắn.
Hóa ra là không làm chuyện con người.
“Cũng vừa vặn. Nhân lúc này, ta muốn cùng Tôn gia làm một cái kết thúc.” Hắn nhẹ giọng nói.
Lúc này, một mặt thủy kính cao cao trong Chưởng Giáo Đại Điện sáng lên, trong linh quang lộ ra thân ảnh của Phi Hồng Đạo Quân và hai nữ tu Tôn gia.
Khóe miệng Phi Hồng Đạo Quân mang theo nụ cười, mặt như ráng chiều hiển nhiên ở Hợp Hoan Tông cùng hảo hữu ngày ngày bày tiệc lớn sống rất tốt, nếu cẩn thận nghe, đầu kia thủy kính còn có thể nghe thấy tiếng tơ trúc.
Nàng ngậm ý cười nhìn về phía bên này thủy kính, trước tiên nhìn thoáng qua Tiền nhiệm Tông chủ vẫn đang nhíu mày uống canh bổ, một bộ dạng run rẩy giả vờ ốm yếu, lúc này mới cười nói: “Hai nha đầu này nghe nói các người tỉnh rồi, vội vàng cầu xin ta, muốn thỉnh an các người.”
Bên cạnh nàng là tỷ muội Tôn gia.
Nhìn thấy Tôn Đạo Quân thần trí tỉnh táo, hai cô gái dung mạo mỹ lệ đều đỏ hốc mắt.
“Lão tổ.” Bọn họ gọi một tiếng, lại vội thỉnh an Tiền nhiệm Tông chủ.
“Khóc cái gì… Các con chịu ủy khuất rồi, ta sẽ không tha cho Tôn gia.” Tôn Đạo Quân để nhãi con trong n.g.ự.c kéo kéo cánh tay, dùng lời nói mềm mại nhất bình sinh để nói.