Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên

Chương 316



Truyền âm với Ngu Tông chủ nói: “Thôi. Đối với Diệu Hoa, ta đã tận tình tận nghĩa. Sau này không để ý tới nữa.”

Cung Diệu Hoa đối với sống c.h.ế.t của lão không quan tâm, lão không để ý, không sao cả.

Nhưng lão không thể tha thứ cho sự bạc bẽo của Cung Diệu Hoa đối với huyết trái Cung thị.

Lão quả thực trân trọng huyết mạch của lão hữu.

Nhưng nếu huyết mạch này chính mình đều đối với Cung thị thờ ơ, Tiền nhiệm Tông chủ rũ mắt nhạt nhẽo nói: “Nàng ta đối với Cung thị không chút lưu luyến, lại tai họa con… Lần này ta sẽ không mềm lòng.”

Ngu Tông chủ xấu hổ cười.

Thì…

Hắn nhỏ giọng nói: “Sư tôn, Du Du nghe thấy truyền âm.”

“A.” Tiền nhiệm Tông chủ sửng sốt, lão già tóc trắng xóa quay đầu, liền nhìn thấy nhãi con chưa đã thèm thu hồi đôi tai nhỏ dựng đứng của mình.

Nửa ngày, khóe miệng lão giật giật nói: “Huyết mạch Cung thị thật là ghê gớm.”

Lão liền rất có tinh thần hoài nghi chọc chọc thanh niên tú mỹ bên cạnh nói: “Lão Tôn, ông nói xem lúc trước chúng ta lén lút truyền âm, Cung Hoành có phải đều nghe thấy rồi không?”

Tôn Đạo Quân không muốn để ý tới lão.

“Lúc trẻ Cung Hoành liền giảo hoạt.” Tiền nhiệm Tông chủ không ai để ý cũng không sao, bản thân lão chính là một vở kịch, nắm tay nói: “Ăn cơm chưa bao giờ chạy hạng nhất, ta đã nói… lúc trước chút bí mật nhỏ ta kể với lão Tôn sao sau này hắn đều biết rồi!”

Lão già này chuyện cũ rích nát bét đều nói ra ngoài, Tôn Đạo Quân nhịn một chút, bực bội rống giận nói: “Là ông nửa đêm nói mớ Cung Hoành mới biết!”

Hắn vỗ văng Tiền nhiệm Tông chủ, ôm Ngu Du Du đi sang một bên mắng: “Ngu thì ngu c.h.ế.t đi! Còn một mình chạy đến Cực Tây Chi Địa chịu c.h.ế.t phải không? Thuần túy nộp mạng phải không?!”

Lời này mắng, Tiền nhiệm Tông chủ rũ cái đầu trắng xóa đáng thương vô cùng, nửa ngày nhỏ giọng nói: “Thật vất vả mới phát hiện chút manh mối, đó không phải là kích động sao.”

“Sư tôn ở Cực Tây Chi Địa phát hiện Thường Ngọc Tiên rồi?”

Tiền nhiệm Tông chủ và Tôn Đạo Quân đều trầm mặc nửa ngày.

“Bây giờ Thanh Ngô Tiên Quân đang truy sát Thường Ngọc Tiên, nữ nhân này gây ra không ít chuyện.” Ngu Tông chủ liền đem chuyện lúc trước Vân Đàn Tiên Quân trước khi vẫn lạc chỉ nhận thân phận một cường giả Tiên giai khác như thế nào, sau đó lại phát hiện Thường Ngọc Tiên chính là một hung thủ khác diệt môn Cung thị như thế nào.

Tiền nhiệm Tông chủ ngước đôi mắt tang thương nhưng thanh minh lên, nhìn Ngu Tông chủ nhẹ giọng hỏi: “Vân Đàn Tiên Quân trước khi vẫn lạc nói, liên thủ với hắn chỉ có một mình Thường Ngọc Tiên sao?”

“Chẳng lẽ không phải?” Nhưng người sắp c.h.ế.t lời nói cũng thiện, Vân Đàn Tiên Quân sắp c.h.ế.t rồi, không cần thiết phải che giấu thay người khác.

“Không, quả thực chỉ có Thường Ngọc Tiên.” Tiền nhiệm Tông chủ và Tôn Đạo Quân liếc nhau, chậm rãi nói.

Tôn Đạo Quân thản nhiên hừ lạnh một tiếng, nhẹ giọng nói: “Hắn ngược lại là người thông minh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Không, không phải thông minh, là…” Tiền nhiệm Tông chủ khựng lại, thở dài một hơi chậm rãi đứng dậy, hoạt động thân thể không hề cứng đờ của mình, nói với Ngu Tông chủ: “Mối thù của Cung thị, ta và lão Tôn tất nhiên phải đi tìm Thường Ngọc Tiên tính toán cho rõ ràng. Cung thị cả nhà không thể cứ như vậy c.h.ế.t oan uổng. Cho dù Nguyên thần cứu về, huyết cừu vẫn còn.”

Lão hít sâu một hơi, đáy mắt lộ ra vài phần thất vọng cùng đau khổ nói: “Ta không ngờ tới, lại là hắn tiết lộ bí mật của Cung thị.”

Đây nói tự nhiên là Ôn Lão.

Chí hữu kết giao thời thiếu niên, cuối cùng thành kẻ phản bội, nghe thôi cũng khiến người ta đau thấu tâm can.

Mấy lão già bọn họ chẳng lẽ là người c.h.ế.t?

Thanh Ngô Tiên Quân đã là Tiên giai, đối với tiến giai tự có thể ngộ, chỉ cần Ôn Lão dò hỏi, tất nhiên dốc túi truyền thụ tuyệt không giấu giếm.

Lão là Tông chủ đại tông, trong tay nắm giữ tài nguyên vô tận, linh đan tiến giai Đại Thừa nhiều vô kể, huống hồ Tôn thị và Cung thị đều là đại gia tộc.

Chỉ cần Ôn Lão nói một câu “Giúp ta với”, bốn tu sĩ cao giai chẳng lẽ còn không giúp được hắn?

Nhưng hắn vẫn đem Cung thị bán cho người ngoài.

Có thể thấy được tiến giai là điều hắn mong muốn, nhưng hy vọng Cung thị bị người ta bức bách, cũng là suy nghĩ của hắn.

“Chỉ là không biết, hắn lại làm sao biết được bí mật của Cung Hoành.” Tộc địa Cung thị sở hữu dị bảo, tất nhiên là bí mật lớn nhất của Cung thị, trong mấy hảo hữu bọn họ chỉ có một mình Ôn Lão biết.

Bất quá Tiền nhiệm Tông chủ không phải là vướng bận chuyện từng xảy ra, lão chỉ chậm rãi nói: “Năm đó hắn muốn cưới tộc nữ Cung thị, lại bị Cung Hoành cự tuyệt.”

Huyết mạch Cung thị chưa bao giờ chảy ra ngoài, chỉ qua lại hôn nhân với mấy gia tộc phụ dung cùng mình an cư trong thâm uyên.

Cho nên lúc trước Ôn Lão còn trẻ tuổi muốn cưới tộc nữ Cung gia, Tộc trưởng Cung thị đã cự tuyệt hắn, cũng đem nguyên cớ nói cho hắn nghe.

Không ngờ bây giờ, huyết mạch Cung thị lại gả vào Ôn gia.

“Kẻ vô ơn lang tâm cẩu phế, để ý nàng ta làm gì.” Tôn Đạo Quân nghe nói Cung Diệu Hoa đều biết Ôn Lão hãm hại Cung thị, vẫn muốn gả, đã tức giận đến nửa c.h.ế.t nửa sống.

Thêm vào đó hắn vừa sờ khuôn mặt nhỏ mập mạp của Ngu Du Du, vừa lạnh lùng nói: “Vứt bỏ chồng con, gả vào nhà lang t.ử dã tâm, báo ứng đều ở phía sau!”

Vừa nghĩ tới nhãi con nhỏ xíu một cục lại suýt bị bỏ đói c.h.ế.t, Tôn Đạo Quân liền hận không thể đem Xích Diễm Ma Quân và Cung Diệu Hoa đều băm thành nhân thịt.

Hắn đầy mặt sắc giận, tiểu gia hỏa vội vàng an ủi hắn, vuốt giận cho hắn, trong miệng nãi thanh nãi khí nói: “Không đáng, không đáng.”

Tôn Tổ tổ vì Cung Diệu Hoa tức giận biết bao không đáng a.

Nó chỉ sợ Tôn Đạo Quân tức điên lên, tuy nhiên Tôn Đạo Quân nhìn thấy tiểu cô nương ngoan ngoãn đến cực điểm này vừa mới dịu sắc mặt, lại nhớ tới một chuyện, ánh mắt lạnh lẽo.

Tuy nhiên đón nhận ánh mắt quan tâm của nhãi con, hắn nhịn!

Tôn Đạo Quân ngạnh sinh sinh nhịn xuống một ngụm khí, mặc niệm Kim Cương Kinh, nửa ngày, mới nhắm mắt lại thanh âm trong trẻo lạnh lùng nói: “Ôn gia còn muốn ép cưới Thanh Nghi nhà ta, suýt nữa hại Thanh Dung đúng không?”