Đợi Ngu Du Du nhận được thư mời, đều kinh ngạc đến ngây người.
Trên đời này thật sự có người không sợ c.h.ế.t.
Cung Diệu Hoa thành thân, Ôn gia mời cô bé qua đó.
Cô bé làm sao có thể qua đó dự tiệc.
Cho dù là đi cãi lộn với Cung Diệu Hoa, cô bé cũng lười đi.
“Không đi!” Cô bé liền trừng mắt dựng mày nói.
Nhãi con trừng mắt dựng mày, hung dữ một cục.
Chống nạnh đứng.
Hạ bộc Ôn gia đến mời kia liền biết không thể vãn hồi, bất đắc dĩ rời đi.
Ngu Du Du tự nhiên là sẽ không đi.
Bởi vì so với đi dự tiệc cưới của Cung Diệu Hoa gì đó, vẫn là Mang Sơn Yêu Hậu mang theo ái nữ đến bái phỏng quan trọng hơn.
Thái Cổ Tông từ khi lập tông đến nay tuy không có xích mích với yêu tu, nhưng cũng không có quan hệ giao hảo gì.
Nay Mang Sơn Yêu tộc mang theo quần yêu cuồn cuộn kéo đến, hơn nữa còn ôm thiện ý, điều này đối với Thái Cổ Tông mà nói tự nhiên là chuyện tốt... ai lại không muốn ra ngoài có thêm nhiều bạn bè chứ?
Ngu Tông chủ liền nhịn không được khen khuê nữ bảo bối nhà mình.
“Vẫn phải là Du Du nhà ta.”
Du Du của ông là tiểu phúc tinh.
Vừa mới trở về, Tiền nhiệm Tông chủ mất tích đã lâu liền tìm về được.
Thêm một thời gian nữa, Thái Cổ Tông có được Thiên Ngoại Thiên, lại kết minh Thanh Dương Môn, chưng chưng nhật thượng.
Nay, ngay cả Yêu tộc Bắc Châu cũng kéo được quan hệ, còn trở thành bạn tốt với con gái Yêu Vương, khiến Thái Cổ Tông cũng được hưởng lợi theo.
Phúc khí bao có phúc khí như vậy, trên đời này còn có thể có bao nhiêu đứa a!
Cũng chỉ có Du Du nhà ông một đứa.
Nhãi con hôm nay mặc bộ quần áo nhỏ mới tinh do các nương nương hậu cung Sở thị tặng, đỏ rực cũng giống như bao lì xì nhỏ vậy.
Tóc của cô bé cũng được buộc thành b.úi tóc tròn vo, hỉ khí dương dương một cục, cùng nhau đợi tiểu đồng bọn nhà mình ở chưởng giáo đại điện.
Mang Sơn Yêu Hậu tới thăm đây là chuyện cực kỳ trọng đại, các trưởng lão Thái Cổ Tông đều ra mặt nghênh đón.
Yêu tu rất nhanh liền đến.
Liền thấy trên bầu trời có thương ưng khổng lồ lướt qua, thương ưng chậm rãi đáp xuống trước mặt mọi người, từ trên thương ưng bước xuống mấy chục người, thương ưng kia cũng hóa thành thân người cao lớn đi đến bên cạnh một mỹ nhân cung trang nhỏ nhắn xinh xắn đi đầu.
Mỹ nhân kia nhìn bề ngoài bất quá khoảng hai mươi tuổi, kiều tiếu xinh đẹp, ngược lại còn có vẻ trẻ tuổi hơn vài phần so với nữ tu khóe miệng cứng đờ ánh mắt đờ đẫn bên cạnh.
Nhìn thấy Ngu Du Du đứng bên cạnh Ngu Tông chủ tươi cười rạng rỡ, nữ tu đã tay chân đồng bộ kia lúc này mới sáng mắt lên, thật vất vả mới gặp được người quen, thần sắc thả lỏng vài phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhìn thấy Huyền An An đều sắp không biết đi đường rồi, nhãi con, đồng tình!
Mỹ nhân thiếu niên bên cạnh Huyền An An minh mâu lưu chuyển, nhìn Huyền An An một cái, không nói gì, đối mặt với Ngu Tông chủ lộ ra nụ cười rụt rè.
“Yêu Hậu tới thăm, Thái Cổ Tông bồng tất sinh huy, mời vào trong nghỉ ngơi.” Ngu Tông chủ mời.
Ngu Du Du mới biết, mỹ nhân thiếu niên kia chính là nương của Huyền An An, Mang Sơn Yêu Hậu.
Cô bé một bên liền kéo tay Huyền An An, vui vẻ nói: “Hoan nghênh, hoan nghênh, địa bàn của ta!”
Nhãi con kiêu ngạo kiễng chân một cái!
Cô bé hoạt bát đáng yêu, Huyền An An lúc này mới cảm thấy thả lỏng vài phần.
Đợi sau khi hành lễ với mọi người xong, nó liền đứng cùng Ngu Du Du.
“Thì ra đây chính là Du Du mà An An ngày ngày ở nhà lẩm bẩm.” Giọng Mang Sơn Yêu Hậu êm tai, giống như chim bách thanh lảnh lót.
Bà cười vẫy tay với Ngu Du Du, thấy cô bé một chút cũng không sợ người lạ vui vẻ chạy tới, ngẩng đầu lộ ra khuôn mặt mập mạp hỉ khí dương dương, không khỏi vươn bàn tay trắng trẻo xoa xoa má Ngu Du Du nói: “Còn phải đa tạ con đã cứu An An. Đứa trẻ ngoan, con cứu An An, chính là ân nhân của Mang Sơn ta, là quý khách của Mang Sơn ta. Vả lại... sau này cũng phải làm bạn tốt nhất với An An nha.”
Bà lấy ra lễ vật gặp mặt dày cộm cho Ngu Du Du, trong lời nói đều là sự yêu thích.
Nhưng Ngu Du Du lại cảm thấy... Mang Sơn Yêu Hậu thoạt nhìn thích cô bé, nhưng sở dĩ thích cô bé, lại đều là vì cô bé là bạn của Huyền An An, vì cô bé đã cứu Huyền An An.
Tình cảm của bà phần lớn đều là vì Huyền An An mà đến.
“Đây chính là Ngao Liệt của Long tộc đi.” Huyền An An cũng từng nhắc tới nói tiểu kim long một đuôi quất bay kẻ tập kích mình, Mang Sơn Yêu Hậu liền cười hỏi.
Tiểu kim long cuộn mình trên cổ nhãi con, khẽ gật đầu với bà.
Cực kỳ trầm ổn, đại khí!
Trên khuôn mặt thiếu niên xinh đẹp của Mang Sơn Yêu Hậu lộ ra vài phần ý cười, thoạt nhìn cũng rất thích dáng vẻ của tiểu kim long, lại nghiêng người khách sáo nói với Ngu Tông chủ: “Phu quân vốn muốn đích thân đến đây nói lời cảm tạ, chỉ là trước mắt địa hỏa Mang Sơn sôi trào, ông ấy thực sự không dứt ra được. Nhưng cũng cảm kích sâu sắc tình sâu nghĩa nặng của quý tông, mới để ta mang theo An An nhất định phải giáp mặt nói lời cảm tạ.”
Giọng nói của bà uyển chuyển êm tai, Ngu Du Du chỉ cảm thấy nghe bà nói chuyện cực kỳ tâm khoáng thần di.
Nhưng thấy Huyền An An ánh mắt đờ đẫn, hiển nhiên không quen với trường hợp trịnh trọng loại này, cô bé kéo tay Huyền An An nói với Ngu Tông chủ: “Lâu không gặp... đi nói chuyện.”
Nhãi con nũng nịu làm nũng, Mang Sơn Yêu Hậu không khỏi nhìn cô bé thêm vài lần.
“Hai đứa nó là bạn tốt đã lâu không gặp, cứ để chúng tự mình đi chơi đi.”
Ngu Tông chủ hiển nhiên là một lão phụ thân cưng chiều vô độ, vả lại cũng cảm thấy khuê nữ ở nơi hội tụ nhiều đại tu sĩ như vậy không được thoải mái cho lắm.
Mang Sơn Yêu Hậu cười nói: “Vậy làm phiền rồi.”
Bà gật đầu, Huyền An An sáng mắt lên, xoay người liền cùng nhãi con chạy ra ngoài.
Dáng vẻ hoạt bát lên cũng không gò bó căng thẳng này khiến Mang Sơn Yêu Hậu hơi sáng mắt lên, khóe miệng lúc này mới nhếch lên một nụ cười rạng rỡ.
Ngu Du Du quay đầu, liền thấy Mang Sơn Yêu Hậu đang nhìn bóng lưng Huyền An An chạy nhảy vui sướng cực kỳ dịu dàng.
Lúc này mới có thể cảm nhận được vị mỹ nhân thiếu niên này đã trải qua năm tháng thời gian đằng đẵng.