Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên

Chương 254



Ngu Du Du đâu còn tâm trí để ý đến những chuyện mình đang nghĩ, vội vàng lắc đầu, ôm lấy tay Ngu Tông chủ nói: “Thú vị.”

Cái Ngạo Thiên Truyện gì này tuy tên tục tĩu, câu chuyện ngược lại thật sự rất trắc trở nhiệt huyết, phong cảnh Tu Chân Giới được kể cũng thực sự rất đẹp.

Tiểu gia hỏa mỹ tư tư nói: “Cha kể đều hay!”

Nói ra được câu dài như vậy, Ngu Tông chủ lập tức cảm động hỏng rồi.

Có thể thấy khuê nữ là thật sự thích nghe.

Nhãi con cũng cảm thấy không cần phiền não những chuyện kỳ kỳ quái quái đó.

Trong mơ thì đều là trong mơ.

Trước kia cũng chỉ là trước kia.

Bây giờ cô bé đã là Ngu Du Du rồi, vậy thì rất tốt.

Cô bé tâm tình bình hòa, đầu óc đơn giản... thông minh, liền lại rất nhanh buồn ngủ.

Ngu Tông chủ lại tiếp tục kể cho cô bé nghe Ngạo Thiên làm sao đ.á.n.h bại yêu hầu tà ác chiếm cứ nhà dân của thôn dân, thấy đứa trẻ giật mình tỉnh giấc lại một lần nữa ôm tiểu kim long chìm vào giấc ngủ, sợ cô bé lại hoảng sợ tỉnh lại, liền không dám phân tâm nữa, chuyên chú canh giữ khuê nữ xa cách nhiều ngày của mình cả một đêm.

Đợi qua đêm nay, Ngu Du Du lại có thể ăn có thể chạy có thể chơi.

Còn quen với việc mỗi ngày đều lượn lờ trước mặt hai vị Tổ tổ nhìn qua là biết rất yêu thương cô bé, thỉnh thoảng hỏi thăm trưởng bối nhà ả.

“Ôn gia?”

“Đã có người đến Cung gia rồi, truyền tin cho... Cung Diệu Hoa.” Sở Hành Vân hôm nay đến đưa đồ ăn ngon cho Tiểu sư muội nhà mình.

Điểm tâm phàm nhân do Sở thị hoàng triều đưa tới.

Lão hoàng huynh của hắn là thật sự biết cách.

Còn có rất nhiều váy nhỏ, trang sức nhỏ xinh đẹp, độc đáo do các phi t.ử hậu cung đưa tới.

Vì trước đó nhãi con đột phát kỳ tưởng muốn xông ra một khoảng trời trong việc bán quần áo, Thiên Hưng Các từ trên xuống dưới đã đem toàn bộ ý tưởng của Các chủ nhà mình vuốt thuận xử lý rõ ràng.

Gần đây Thiên Hưng Các bán rất chạy các loại pháp y xinh đẹp, vẽ một số pháp trận dung quang hoán phát các loại.

Việc buôn bán tốt, Ngu Du Du cũng không quên hoa hồng từng hứa cho các nương nương hậu cung Sở thị.

Lấy linh thạch thanh toán.

Nhất thời cô bé tuy không ở hoàng cung, nhưng lại là hồng nhân nóng bỏng tay, tâm tâm niệm niệm của hậu cung... ngay cả lão hoàng đế từng bị vây quanh tranh giành cũng phải lùi về sau... Bận rộn kiếm tiền kiếm linh thạch, ai còn hầu hạ cẩu hoàng đế chứ!

Sở Hành Vân tuy không về nhà, cũng biết gần đây lão hoàng huynh kia của mình đang yêu hận đan xen.

Giống như căm hận đệ đệ Sở Hành Vân này không nghe lời rất đáng ghét, nhưng lý trí lại biết hoàng triều không thể thiếu hắn.

Lão hoàng đế bây giờ đại khái cũng là không vui vì hậu cung làm phản rồi, nhưng lý trí biết rằng, các tần phi trong tay cầm đồ tốt trong Tu Chân Giới, sau này đối với hoàng gia t.ử tự dưới gối các nàng đều là tài nguyên tu luyện.

Nghĩ đến lão hoàng đế nhất định là đang nín nhịn, nhưng vẫn phải bận rộn lôi kéo tình cảm với nhãi con để việc buôn bán làm được lâu dài hơn, trong lòng Sở Hành Vân sảng khoái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhìn lão hoàng đế nghẹn khuất, Sở Đạo Quân liền rất vui vẻ.

Tiểu sư muội của hắn thật là tri kỷ.

Hắn cười híp mắt lấy điểm tâm của phàm nhân cho Ngu Du Du, tiểu gia hỏa cao hứng phấn chấn liền nhét vào miệng mình.

Một bên tự mình ăn, cô bé một bên đút cho từng trưởng bối, một chút cũng không giữ của.

“Ả nói sao?” Cung Diệu Hoa biết Ôn Lão liên quan đến việc diệt tộc nhà mình, đó phải là phản ứng gì?

Nhãi con lờ mờ cảm thấy ả không có khả năng có phản ứng gì.

“Đệ t.ử đi truyền tin nói, Ôn Lão xin lỗi ả, nói quả thực là hắn không cẩn thận mới bị kẻ có tâm nghe được bí mật của Cung thị.”

Sở Hành Vân cúi đầu c.ắ.n một miếng điểm tâm đút cho mình, cảm thấy hơi ngọt ngấy... lát nữa phải nhắc lão hoàng đế một câu, bỏ ít mật đường thôi, nếu không răng nhỏ của Tiểu sư muội hắn cũng không biết có chịu nổi thức ăn ngọt khé cổ hay không.

Nhưng thấy nhãi con đặc biệt thích đồ ngọt, Sở Đạo Quân lại khoan dung nghĩ, thích ăn ngọt thì thích ăn ngọt đi.

Làm sư huynh, lát nữa tìm chút thảo d.ư.ợ.c bảo vệ răng cho cô bé là được.

“Tha thứ rồi?” Ngu Du Du liền hiểu ra.

“Tha thứ rồi. Ả nói Ôn gia cũng không phải cố ý tiết lộ, những năm này e rằng cũng rất hối hận thống khổ.”

Cung Diệu Hoa lúc này lại thiện giải nhân ý rồi.

Đệ t.ử truyền tin nói, Ôn Lão nước mắt giàn giụa, áy náy nói đến năm đó mình nhất thời sơ suất trúng tính kế của kẻ ác tiết lộ bí mật của Cung thị, khiến Cung thị rước lấy họa sát thân, khóc không thành tiếng.

Cung Diệu Hoa liền cảm thấy Thái Cổ Tông hơi nhiều chuyện... Tộc nhân Cung thị đều đã qua đời, cớ sao còn phải làm khó người sống chứ?

Ôn Lão lại không phải cố ý, những năm này cũng chịu sự lên án của lương tâm.

Người c.h.ế.t đã qua, người sống vẫn phải nhìn về phía trước.

Huống chi Ôn gia những năm này đối với Cung Diệu Hoa là thật sự tốt.

Ả quả thực không muốn vì Cung thị nhất tộc mà trở mặt với Ôn gia nữa.

Đối với Sở Hành Vân mà nói, Cung Diệu Hoa ngược lại cũng có vài phần thông minh.

Ả đã đắc tội Thái Cổ Tông, lại rời khỏi Xích Huyết Ma Quân, bây giờ ngoài nương tựa Ôn gia còn có thể lựa chọn cái gì?

Không muốn một lần nữa cúi đầu nhận lỗi với Thái Cổ Tông, Cung Diệu Hoa quả thực chỉ có thể ở lại Ôn gia, sự lựa chọn lạnh lùng vô tình như vậy chỉ khiến người ta lạnh lòng, Sở Hành Vân lại sẽ không nhất quyết nói Cung Diệu Hoa bị tình cảm che mờ mắt ngu xuẩn.

Hắn ăn hết cả miếng điểm tâm, cười híp mắt nói với Ngu Du Du: “Còn có một chuyện, Tiểu sư muội biết nhất định sẽ vui.”

“Vui?”

“Muội và Ngao Liệt trước đó cứu con gái của Mang Sơn Yêu Vương, nay Yêu Hậu sai người đưa bái thiếp tới, nói cảm kích các muội cứu ái nữ của bà ấy, sẽ đích thân dẫn con gái đến cửa cảm tạ các muội.”

Ngu Du Du và con gái Yêu Vương kia tuy chung đụng ngắn ngủi, nhưng rất hợp ý quan hệ không tồi, thậm chí còn học được pháp thuật của Huyền Vũ nhất tộc nhà người ta... chuyện này nếu không phải là chí giao hảo hữu, là không thể nào đem thuật pháp quan trọng như vậy trao cho.