Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên

Chương 204



Người sau nhìn ra sau, lập tức tức giận đến mức trước mắt tối sầm.

Nhãi con cực kỳ cảm tạ bạch hồ đã cứu Đại sư huynh nhà mình.

Cảm kích kích động, cô bé lạch bạch lạch bạch mấy ngụm, dùng sức hôn lên cái trán đầy lông của bạch hồ.

Bạch hồ hai vuốt ngây ngốc che cái trán lớn đầy lông của mình, hồi lâu, run rẩy tai chăm chú nhìn tiểu gia hỏa lộ ra nụ cười rạng rỡ với mình, cụp mắt rũ mày, lén lút đặt đuôi lên cánh tay cô bé.

Một con tiểu kim long hàm súc lấy đuôi rồng chọc cái đuôi hồ ly ra.

Bạch hồ, cúi đầu.

Nhãi con thấy nó rũ cái đầu đầy lông xuống dáng vẻ rất thất lạc, vội vàng đi cùng bạch hồ vuốt nắm vuốt, tung tăng đi rồi.

Nhãi con hoa tâm cũng không sao, dù sao người nhà đều ở nhà đợi cô bé, cô bé luôn sẽ về nhà.

Sự ung dung điềm đạm này không có cách nào khiến Lăng Phong T.ử đồng cảm, bởi vì hắn là phe từ bên ngoài đến.

Địa vị không vững.

Sở Đạo Quân còn thở dài nói: "Đáng tiếc đạo hữu không phải là người đầu tiên, cũng không phải là người cuối cùng." Lời này so với phi kiếm c.h.é.m hắn hai nhát còn sắc bén hơn.

Lăng Phong T.ử sau một hồi lâu, nhận mệnh nói: "Muội ấy chính là có chút hoa tâm."

Có sự chuẩn bị tâm lý nhãi con hoa tâm là tốt rồi.

Sở Hành Vân liền khẽ vuốt cằm yên tâm rồi, đỡ cho ngày sau Lăng Phong T.ử lại truy vấn tiểu sư muội nhà mình vấn đề đáng sợ gì đó như "Muốn ta hay là muốn người khác".

Y liền thấy Ngu Du Du dẫn theo bạch hồ trong hoàng cung Hằng Quốc chỉ đi dạo một vòng liền vội vã quay lại trước mặt y, phảng phất như không phải nhìn y thêm mấy cái mới có thể yên tâm.

"Thật sự không sao." Y nhìn thấy sự sợ hãi trong đáy mắt tiểu gia hỏa, ôn hòa an ủi.

Nhãi con vội vàng dùng sức gật đầu, lại quay đầu lộ ra nụ cười rạng rỡ với Lăng Phong Tử.

"Rất tốt." Cô bé cảm thấy Lăng Phong T.ử cũng là người rất tốt rất tốt.

Sắc mặt Lăng Phong T.ử hòa hoãn đi nhiều.

Mặc dù hoàng vị Hằng Quốc thay đổi, nhưng chuyện quan trọng nhất lại không thể bỏ lại.

Minh Nghi Công chúa rất nhanh liền trở thành quốc quân mới, để đệ đệ của mình hộ tống Ngu Du Du cùng nhau đi đến chư quốc để thu dọn những ác niệm nông cạn rải rác bên ngoài đó còn có những người bị ác niệm ảnh hưởng đó.

Đoạn đường này tự nhiên không cần phải nói nhiều, nhãi con bận rộn ăn cơm, Sở Hành Vân phụ trách dưỡng thương, ít ra linh d.ư.ợ.c của Từ Diệp Nhi quả thực mỗi loại có sự kỳ diệu riêng, thương thế của y tốt hơn nhiều, cũng có lực tự bảo vệ mình.

Nhưng phàm nhân trong Thiên Ngoại Thiên khiến Sở Hành Vân quả thực bất ngờ.

Do người giới này thiên về luyện thể võ đạo hơn, dùng các loại linh d.ư.ợ.c trong giới này mài giũa gân cốt, chỉ dựa vào hiện tại, Sở Hành Vân và Lăng Phong T.ử cũng không phải là đối thủ của những võ giả cường hãn nhất đó.

Y cảm thấy những thuật luyện thể này mỗi loại có sự kỳ diệu riêng, liền cũng nghiêm túc thu thập phối phương luyện thể, nghĩ đến việc lấy sở trường bù sở đoản, đem cơ thể của mình mài giũa tốt hơn một chút.

Nay Thái Cổ Tông và Thanh Dương Môn vẫn chưa có vẻ gì là một lần nữa mở ra Thiên Ngoại Thiên, Sở Hành Vân đã đến thì an tâm ở lại, lại cùng những cao thủ võ học cường đại của giới này học được rất nhiều võ kỹ tinh diệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nói một câu thực lòng, thu hoạch rất nhiều.

Nếu không tính đến việc suýt chút nữa vẫn lạc, đây quả thực là một lần thu hoạch rất có ích lợi.

Lăng Phong T.ử coi y là đối thủ cạnh tranh mà đối đãi, Sở Hành Vân làm gì mình liền làm nấy, chịu sự đ.á.n.h đập tàn nhẫn của cao thủ võ đạo giới này, hoài nghi nhân sinh một chút, liền lao vào tu hành.

Nhãi con mặc dù ngắn mập một cục, nhưng cũng lúc trà dư t.ửu hậu nhìn thêm hai cái, học theo những võ kỹ này.

Chỉ là tay ngắn chân ngắn... dường như không có lực sát thương cho lắm.

Tiểu kim long cuộn trên cánh tay cô bé ngày ngày nhìn, còn tiện thể cổ vũ cô bé.

Nhãi con luôn sẽ lớn lên, sẽ tay dài chân dài, đến lúc đó tập võ nhất định đặc biệt ưu mỹ.

Nhãi con đại duyệt!

Cô bé ôm tiểu kim long cổ vũ mình, đem những võ kỹ đó đều ghi nhớ trong lòng, lại dẫn theo người du lịch chư quốc, ngoài việc ăn no, nhìn những ác niệm đó hôi phi yên diệt trong giới này.

Cho đến khi dẫn theo hoàng t.ử của ba hoàng triều chuẩn bị quay về Hằng Quốc... Ba vị hoàng t.ử này đều là đi Hằng Quốc cầu thân, muốn cùng Minh Nghi Công chúa, không nay nên gọi một tiếng Minh Nghi Nữ Đế rồi.

Bọn họ muốn gả vào hậu cung của Nữ Đế, ngặt nỗi Nữ Đế chỉ chuẩn bị cưới một phu tế, ba người còn phải cạnh tranh một chút trước đã... Trên đường quay về ba vị hoàng t.ử này lục đục với nhau tiếu lý tàng đao hợp tung liên hoành... Dù sao nhãi con nhìn mà mở rộng tầm mắt.

Cô bé lại... học được một số kiến thức.

Sở Hành Vân liền thấy tiểu sư muội nhà mình hứng thú bừng bừng, khóe miệng cũng giật giật theo.

Chỉ là y gần đây cũng đau lòng Ngu Du Du.

Thiên Ngoại Thiên mặc dù chỉ là tiểu giới, nhưng đối với phàm nhân không thể ngày đi ngàn dặm mà nói cũng rất rộng lớn.

Trên đường đi Ngu Du Du mã bất đình đề đi dạo trong chư quốc, hy vọng nhanh ch.óng đem Nguyên Ác đều c.ắ.n nuốt hơn, điều này đối với một đứa trẻ mà nói đặc biệt vất vả.

Hơn một tháng trôi qua, bọn họ dường như đều bôn ba trên đường, ăn ở đều trên xe ngựa.

Cho dù chư quốc đối với Ngu Du Du đều rất cảm kích hứa hẹn rất nhiều cam kết, Sở Hành Vân cũng vẫn càng đau lòng tiểu sư muội nhà mình hơn.

Tiểu kim long ngày ngày giục nhãi con đi ngủ chuyện này, lúc ở Tu Chân Giới có thể không thấy.

"Du Du trước đó nói muốn đi đâu?" Sở Hành Vân thấy tiểu kim long lại ngậm một cái đệm mềm, lấy vuốt nhỏ tinh xảo đè bụng nhãi con để cô bé rúc vào đệm mềm ngủ, cười một cái hỏi Lăng Phong Tử.

Lăng Phong T.ử nhíu nhíu mày, đem ánh mắt hướng về Vạn Phật Tháp ở chân trời đó nói: "Muội ấy muốn đi đó."

Ngu Du Du muốn đi nơi nào mọi người tự nhiên đều nguyện ý thỏa mãn.

Nhưng ở Thiên Ngoại Thiên linh khí tuyệt diệt, muốn lên trời đến gần ngôi miếu mái vàng treo cao trên bầu trời đó thì thật sự là một chuyện rất khó khăn.

Khó như lên trời, chính là cách nói này rồi.