Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên

Chương 199



Ánh mắt y nhu hòa lên, đột nhiên cảm thấy lời của vị lão hoàng huynh kia của mình rất có đạo lý.

Có một đứa trẻ như vậy được y coi như muội muội ruột, coi như người nhà của mình, trả giá tất cả cũng phải bảo vệ cô bé, chỉ hy vọng cô bé bình an vô sự.

"Ta biết đạo hữu lo lắng cho ta, chỉ là... Du Du quả thực quan trọng hơn ta."

Sở Hành Vân hít sâu một hơi, đang định giãy giụa thoát khỏi vuốt của bạch hồ, lại nghe thấy bên ngoài hang động truyền đến tiếng ồn ào gào thét của thú loại yêu tộc.

Y gian nan bò đến lối ra hang động nhìn ra ngoài, lại thấy là một đoàn nhân tộc, mặc áo giáp, đi đầu tiên là một người thanh niên cao lớn tướng mạo đường hoàng.

Người thanh niên này xuống ngựa, lại thấy phía xa còn có mấy yêu tộc ánh mắt linh động trí tuệ hơn đồng tộc tiếp cận hắn, hai bên khoa tay múa chân không biết nói gì, người thanh niên đó lại lấy ra một bức họa đưa cho những yêu tộc này.

Sở Hành Vân hơi sửng sốt, dù sao cũng là tu sĩ tai thính mắt tinh, luôn cảm thấy bức họa lướt qua ở phía xa đó có chút quen mắt...

Có chút giống y.

Mặc dù trọng thương khiến thần hồn suy nghĩ không được thanh minh như ngày thường, có chút hoảng hốt, nhưng bức chân dung trên bức họa đó vẫn khiến Sở Hành Vân cảm thấy giống y.

Giống y?

Vậy thì nhìn thêm chút nữa.

Tiện thể, thấy người thanh niên đó vẫn đang nói gì đó với mấy yêu tộc, còn chỉ trỏ vào bức họa đó, ngay từ đầu, Sở Hành Vân không hề vì bức họa có lẽ chính là mình, có người đang tìm kiếm mình mà cảm thấy vui mừng.

Tâm niệm y xoay chuyển nhanh ch.óng, lùi lại vào trong hang động một chút, che giấu khuôn mặt của mình.

Dù sao, người có thể quen thuộc tướng mạo của mình trong Thiên Ngoại Thiên cũng chỉ có hai người đó mà thôi.

Tiểu sư muội nhà y và Lăng Phong T.ử của Thanh Dương Môn.

Nhãi con... trong lòng y căng thẳng một lát, trong lòng càng lo lắng cho tiểu gia hỏa yếu ớt đơn thuần hơn, mà trước mắt không hề vội vàng nhảy ra thể hiện mình.

Cũng không phải là cố kỵ Lăng Phong T.ử là người âm hiểm độc ác âm thầm sai người tìm kiếm mình để ra tay hãm hại mình.

Tính tình của Lăng Phong T.ử Thanh Dương Môn y còn coi như hiểu được vài phần, tâm cao khí ngạo không phải là tính tình sẽ giậu đổ bìm leo với người khác, chỉ là... y chỉ lo lắng là Lăng Phong T.ử hoặc tiểu sư muội của y đắc tội với ai.

Hoặc là người mang ác ý với bọn họ biết bọn họ đang tìm kiếm mình, muốn lấy mình hiện tại vô lực phản kháng đi đe dọa bọn họ.

Không thể làm trợ thủ của bọn họ, ít nhất cũng không thể cản trở bọn họ.

Hành tẩu Tu Chân Giới bao nhiêu năm nay, Sở Hành Vân đã thấy quá nhiều chuyện, đã sớm học được sự cẩn thận.

Huống hồ cho dù là y nghĩ sai rồi, đây thật sự là có người mang thiện ý tìm kiếm mình, dựa vào yêu tộc nay đều biết y, vậy cũng sẽ ngay lập tức đến đưa tin cho y.

Nghĩ đến đây, Sở Hành Vân khẽ thở dài một tiếng.

Y chỉ hy vọng bức họa tìm người này là do tiểu sư muội của y vẽ.

Vậy liền chứng minh tiểu sư muội của y bình an vô sự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ cần đứa trẻ này bình an, y liền cái gì cũng không để ý nữa.

Bạch hồ còn một vuốt giẫm lên cánh tay y, nghiêng đầu đang nhìn nhân tộc có một trăm cái tâm nhãn này.

Đều nói hồ ly có thất khiếu linh lung tâm, nhưng nhân tộc mới là nhiều tâm nhãn nhất.

Đôi tai cáo đầy lông run run, nó ở chỗ hang động tự mình thò đầu ra ngó nghiêng ra ngoài.

"Đa tạ đạo hữu." Sở Hành Vân thấy nó giống như đang giúp đỡ mình, liền cười nói.

Bạch hồ vung vẩy cái đuôi mập mạp đầy lông, quay đầu nhìn y một cái, trong mắt hồ ly giống như có một chút ý cười hoạt bát, lạch bạch lạch bạch lấy đuôi vỗ vỗ lên cổ tay Sở Hành Vân... Trên cổ tay Sở Đạo Quân còn có một chiếc vòng tay trữ vật rất đẹp.

Thấy ý của bạch hồ là đã giúp y một việc lớn vòng tay trữ vật sau này nếu có thể mở ra thì tặng thêm cho hồ ly chút đại bảo bối, trong mắt Sở Hành Vân cũng lộ ra ý cười.

Y còn nói với bạch hồ: "Tại hạ trong tay còn có mấy phần phương pháp tu luyện của yêu tộc, nếu tại hạ ngày sau có thể thoát khốn khỏi Thiên Ngoại Thiên, nhất định sẽ đem mấy phần pháp quyết này tặng cho đạo hữu, để tạ ơn cứu mạng của đạo hữu."

Cái gì mà ơn cứu mạng không có gì báo đáp các loại, lại là được linh tính bạch hồ xinh đẹp trong truyền thuyết cứu, cái đó đặt ở Tu Chân Giới không biết phải diễn sinh ra bao nhiêu thoại bản t.ử ca ngợi rơi lệ.

Nhưng hồ ly trong Thiên Ngoại Thiên người ta cực kỳ thiết thực, nửa điểm cũng không cần lấy thân báo đáp... Cái gì?

Lấy thân báo đáp?

Đó không phải là nói sau này đều phải để Bạch hồ đại nhân nuôi dưỡng, ngày ngày cho ăn lãng phí lương thực nhà Bạch hồ đại nhân sao?

Trong nhà thêm một miệng ăn phải tốn bao nhiêu chi phí, bạch hồ từ chối lấy thân báo đáp nuôi nhân tộc, chỉ cần bảo bối hồi báo.

Quan trọng hơn là, Bạch hồ đại nhân là một con... một con hồ ly đực.

Lời của Sở Hành Vân liền khiến bạch hồ hài lòng gật đầu, đôi tai cáo dày dặn đầy lông run lên càng vui vẻ hơn.

Nó chính là thích nhân tộc hào phóng nguyện ý trả tiền.

Huống hồ Sở Hành Vân nguyện ý tặng nó phương pháp tu luyện của yêu tộc, điều này đối với bạch hồ mà nói mới là quan trọng quý giá nhất.

Kể từ ngàn năm trước Thiên Ngoại Thiên linh khí tuyệt diệt, yêu tộc liền không thể hóa hình nữa, những phương pháp yêu tu trước đây càng không có cách nào tiếp tục tu luyện.

Cũng có một số yêu tộc không chống lại được sự biến thiên của thời gian đã dần mất đi truyền thừa thuộc về mình.

Nhưng bất luận thế nào, đối với yêu tộc mà nói chỉ cần không đứt đoạn huyết mạch, thì vẫn sẽ có hy vọng kéo dài, đông sơn tái khởi.

Bọn chúng tin tưởng giới này có một ngày có thể một lần nữa hoán phát sinh cơ và linh khí, tự nhiên cũng sẽ nguyện ý thu thập các loại phương pháp tu luyện của yêu tộc để lại nhiều truyền thừa hơn cho hậu bối ngày sau.

Sở Hành Vân tự xưng là từ ngoại giới tới.

Phương pháp yêu tu của ngoại giới không phải là càng quý giá hơn sao?

Tận mắt nhìn thấy Sở Hành Vân từ khung trời rơi xuống, lai lịch của y không có cách nào thoái thác nói đến từ giới này, cho nên ngay từ đầu nghe thấy y là người ngoại giới bạch hồ hài lòng vung vẩy đuôi.