Tiểu Sư Muội Trời Sinh Phản Cốt, Nữ Chủ Rơi Xuống Hố Nàng Liền Chôn Đất Luôn

Chương 770



 

“Cái nơi rách nát này có gì hay mà tìm, nhìn qua là thấy không giống như có thể giấu người rồi."

 

Một ma tu mặc pháp bào màu đen phiền não cầm ma đao đ-âm chọc khắp nơi.

 

“Câm miệng, mệnh lệnh của thành chủ mà ngươi cũng dám ý kiến à, bảo ngươi tìm thì ngươi cứ tìm đi."

 

Một ma tu khác lạnh lùng quở trách.

 

Ma tu đứng sau hai người xen vào:

 

“Lão Thất ngươi nói ít vài câu đi, đám chính đạo tu sĩ đó giống như lũ chuột cống vậy, chỗ nào cũng có thể trốn, sao lại không thể trốn ở đây chứ?

 

Thánh cung đã nói rồi, chúng trốn ở vùng đất bị trục xuất.

 

Dù sao chúng cũng chỉ còn chưa đầy một ngàn người thôi, chúng ta mà tìm thấy chúng, bắt gọn một mẻ, thành chủ chắc chắn sẽ dẫn chúng ta đến Thánh cung lập công.

 

Đến lúc đó, nói không chừng Thánh chủ phu nhân còn ban cho ta mấy nữ tu làm lô đỉnh hi hi hi."

 

“Được rồi được rồi, vậy thì tất cả cẩn thận một chút.

 

Chậc, mà nói đến vùng đất bị trục xuất này ấy à, một ngàn năm trước lúc Thánh chủ phu nhân còn ở đây, nơi này từng được gọi là thánh địa của tu sĩ đấy, gọi cái gì mà Thiên Ngoại Thiên, lấy ý nghĩa nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên, ha ha ha, các ngươi nói xem có nực cười không."

 

“Tứ đại thư viện bị Thánh chủ diệt mất hai, còn lại hai cái thoi thóp, sau khi sát nhập lại mà còn dám gọi là Đỉnh Thiên thư viện gì đó, chậc chậc, chỉ dựa vào lũ chuột cống đó mà đòi đỉnh thiên, cười ch-ết ta mất."

 

“Chả thế à.

 

Cũng không biết lão tổ Diệp gia và lão tổ Lâm Thiên thư viện nghĩ cái gì mà không thông, phu nhân và Thánh chủ tình đầu ý hợp, trời sinh một cặp, họ lại dám phản đối, còn dám trục xuất phu nhân ra khỏi thư viện và gia tộc, nhìn xem, bị quả báo rồi đấy, chỉ cần họ đối xử tốt với phu nhân một chút thì đã chẳng đến nông nỗi này."

 

Lời của ma tu khiến mấy tu sĩ vẫn đang cầm kiếm đối đầu với Lục Linh Du mặt lúc xanh lúc trắng.

 

Lục Linh Du cũng hiểu vì sao nàng vừa nhắc đến Thiên Ngoại Thiên và Khung Đỉnh thư viện, họ lại lộ ra biểu cảm như vậy.

 

Chỉ trong vòng ngàn năm ngắn ngủi, vật đổi sao dời!

 

Cả thế giới đều là thiên hạ của Ma tộc.

 

Thiên Ngoại Thiên từng lừng lẫy Cửu Châu, được vô số tu sĩ Cửu Châu khao khát, nay trở thành vùng đất bị trục xuất.

 

Mấy tu sĩ Luyện Khí trung niên vẫn không nói lời nào nhưng họ nhìn chằm chằm Lục Linh Du, dường như chỉ chờ nàng lên tiếng là sẽ lao tới.

 

Lục Linh Du thấy tiểu tu sĩ Luyện Khí tầng hai khác ở cuối hàng, sau khi thấy đám ma tu bên ngoài lùng sục như vét đất cũng lạch bạch chạy đi báo tin.

 

Một đạo trường kiếm đột nhiên xuất hiện trên đỉnh núi phía sau họ.

 

Mấy bóng dáng run rẩy ngự trường kiếm đáp xuống trước mặt Lục Linh Du.

 

Tu sĩ trung niên lúc đầu đối đầu với Lục Linh Du thấy cứu tinh, lập tức nói.

 

“Sư phụ, sư thúc, lão tổ, nữ ma đầu này trực tiếp xuyên qua bình chướng đi vào, đám ma đầu bên ngoài cũng đang lùng sục."

 

Lục Linh Du liếc mắt nhìn qua.

 

Những người được gọi là sư phụ sư thúc mới chỉ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ và trung kỳ, còn người được gọi là lão tổ cũng chỉ là Kim Đan cấp thấp.

 

Hơn nữa còn là ngụy Kim Đan.

 

Đ-ánh nh-au thực tế chỉ có thực lực Trúc Cơ đỉnh phong.

 

Lúc này, phản ứng của mấy lão đầu còn lớn hơn cả đệ t.ử của họ.

 

Lão đầu được gọi là lão tổ tông môi run rẩy, khàn giọng nói:

 

“Bố trận, cùng nàng..."

 

“Ta không phải ma tu."

 

Lục Linh Du vội vàng giải thích.

 

Nói xong nàng trực tiếp thi triển một đoàn thủy cầu, trên thủy cầu màu xanh trong suốt linh quang lấp lánh, không hề có một chút ma khí nào.

 

Đồng t.ử của Kim Đan lão tổ run lên:

 

“Ngài, ngài thực sự là tu sĩ?

 

Vậy pháp bào Ma tộc ngài đang mặc..."

 

“Che giấu thân phận, tiện tay vơ đại thôi."

 

Biểu cảm trên mặt Kim Đan lão tổ từ kinh hãi chuyển sang đại hỉ, lão gần như phát khóc vì mừng rỡ:

 

“Tốt tốt tốt, tu tiên giới chúng ta cuối cùng cũng còn truyền nhân khác, tiền bối, ta không nhìn thấu tu vi của ngài, mạo muội hỏi ngài đã là Nguyên Anh chưa?"

 

Lục Linh Du không nói gì.

 

Kim Đan lão tổ dường như cũng không để tâm, lão chỉ cần biết thực lực của Lục Linh Du ở trên lão là đủ rồi.

 

“Tiền bối, ngài đã đến đây thì từ nay về sau ngài chính là viện thủ của Đỉnh Thiên thư viện, chúng ta xin nghe theo tiền bối sai bảo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lục Linh Du thở dài một tiếng.

 

Nàng trực tiếp bước tới, đưa tay đặt lên linh kiếm của lão tổ, lão tổ không hiểu ý gì nhưng không hề cử động.

 

Thực lực đối phương cao hơn lão rất nhiều, thực sự muốn làm gì lão thì lão cũng không có sức phản kháng.

 

Lão cứ thế nhìn tay Lục Linh Du đặt trên kiếm của mình, ngón tay khép lại, sau đó... giống như một đạo hư ảnh xuyên qua linh kiếm.

 

Kim Đan lão tổ kinh hãi lùi lại hai bước.

 

“Như ngài đã thấy, ta không thể can thiệp vào bất cứ chuyện gì."

 

Kim Đan lão tổ giờ đã không còn tâm trí đâu mà nghĩ vì sao linh thể của một tu sĩ có thể thi triển thuật pháp nhưng lại không thể tiếp xúc với họ.

 

Ánh mắt lão rơi lên đám ma tu đang đ-âm chọc không ngừng bên ngoài.

 

Mệt mỏi lấy ra một đạo hồng sắc pháp lệnh.

 

“Ma tộc đã đến, ngự địch!"

 

Hồng sắc pháp lệnh truyền âm thanh đến từng ngõ ngách của ba ngọn núi.

 

Hàng chục đạo kiếm ảnh đón gió v.út lên, rơi xuống phía sau lão tổ.

 

Hàng trăm đệ t.ử Luyện Khí hậu kỳ cưỡi pháp khí phi tinh cấp thấp cũng lần lượt kéo đến.

 

Cuối cùng kéo đến là những đệ t.ử Luyện Khí trung thấp kỳ dùng đôi chân chạy bộ.

 

Lục Linh Du đã thay bộ pháp bào Ma tộc trên người ra, tiện tay vơ lấy một bộ pháp y màu đen mặc vào.

 

Lúc này nàng thu liễm toàn bộ linh lực và uy áp, trong mắt đám đệ t.ử nàng giống như một người bình thường không hề có linh lực vậy.

 

Mấy tên Ma tộc rốt cuộc cũng phát hiện ra ẩn nặc trận.

 

Mấy tên Ma tộc tiên phong đó thấp nhất cũng là tu vi Ma Anh, chỉ cần một kiếm nhẹ nhàng như vậy, ẩn nặc trận biến mất, phòng ngự trận biến mất, hộ sơn bình chướng biến mất, Tiên Ma cách tuyệt trận cũng biến mất.

 

Ma khí cuồng bạo nuốt chửng mảnh tịnh thổ cuối cùng của tu tiên giới.

 

Trong làn ma khí tàn phá bừa bãi, đệ t.ử Luyện Khí kỳ gần như trong nháy mắt đã bị ma khí xâm thực.

 

Những sợi tơ ma khí màu đen nhanh ch.óng bò đầy mặt và da thịt của họ, họ c.ắ.n c.h.ặ.t răng, biểu cảm dữ tợn, điên cuồng lao về phía Ma tộc chỉ để tranh thủ một cơ hội tấn công cho sư thúc sư tổ Trúc Cơ phía sau.

 

“Ngươi vậy mà không bị ma khí ảnh hưởng?"

 

Trong cuộc hỗn chiến, mấy nam nữ Trúc Cơ sơ kỳ ôm ng-ực, nôn ra m-áu, ngã xuống bên cạnh Lục Linh Du.

 

Lục Linh Du đã thử đưa đan d.ư.ợ.c cho họ nhưng không có tác dụng, cũng thử tấn công Ma tộc nhưng cũng vô dụng, phàm là nàng và những vật nàng lấy ra đều phân chia rạch ròi với bất kỳ người hay vật nào của thế giới này.

 

Mấy người Trúc Cơ bị thương không nhìn thấy điều đó, họ chỉ tưởng Lục Linh Du không có tu vi.

 

Nhưng chưa bắt đầu tu hành mà đã được đưa đến đây thì chắc chắn là mầm non cực tốt.

 

Nàng nếu có thể dựa vào nhục thân phàm tục để chống lại sự xâm thực của ma khí, dù mảnh tịnh thổ cuối cùng bị hủy thì nàng chưa chắc đã không thể trưởng thành ở Ma giới, truyền thừa tu tiên giới tiếp đi.

 

Kim Đan lão tổ và mấy tu sĩ Trúc Cơ nói chuyện với Lục Linh Du đầu tiên đã ch-ết.

 

Những tu sĩ Trúc Cơ và Luyện Khí còn lại không nhiều vây quanh nàng.

 

“Tiểu sư muội, chúng ta mở đường cho muội, lát nữa muội tìm chuẩn thời cơ mà chạy đi."

 

Phập!

 

Ma đao đ-âm thủng đan điền, gương mặt tuấn tú của thanh niên run rẩy dữ dội, quay đầu nói với Lục Linh Du:

 

“Chạy đi."

 

Phập!

 

Ma kiếm đ-âm xuyên l.ồ.ng ng-ực.

 

Nữ t.ử thanh lãnh nôn ra m-áu tươi:

 

“Chạy!"

 

Cô nương mặt b.úp bê, ngoại hình nhìn còn nhỏ hơn Lục Linh Du đẩy một thanh niên đến bên cạnh Lục Linh Du.

 

“Sư huynh, dẫn theo muội ấy, chạy đi!"

 

“Chạy!"

 

“Đừng ngoảnh đầu lại!"

 

Đem tâm huyết và truyền thừa của vô số bậc tiền bối tu tiên giới truyền tiếp đi, khôi phục vinh quang thuộc về họ.

 

Đây là chấp niệm của tất cả bọn họ.

 

 


">