Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 961



Vãi chưởng.

Minh Huyền cuối cùng cũng hiểu hắn cầm hoa sen trong tay là muốn làm gì rồi, hóa ra đóa sen vàng kia là để làm nền cho bầu không khí, không có đóa hoa này làm nền, những lời ch.ó má không thông kia của đối phương, Minh Huyền nghe xong cũng muốn cười.

Tuy nhiên lúc này đây, mọi người cười không nổi nữa, vô số pháp khí lơ lửng, phù lục và kiếm đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Bầu không khí hiện trường một chạm là nổ.

Ngay lúc này, một tiếng hét lớn phá vỡ sự căng thẳng tột độ.

Lộ Tiểu Minh cảm thấy tình hình không ổn rồi, Trường Minh Tông chính là cái đùi lớn hắn mới ôm, sao có thể bị bắt vào địa lao chứ?

Hắn cảm thấy mình phải đứng ra rồi, thiếu niên lập tức gân cổ hét lớn: "Cha ta là thành chủ thành Nính Trạch, ai dám động vào ta!?"

"..."

Tòa thành này rất nhiều người nghe quen tai nha.

Thành trì độc lập hiếm hoi của tu chân giới, không bị bất kỳ môn phái nào tiếp quản, là tòa thành lớn thực sự, tu sĩ bên trong nghe nói đều rất mạnh.

Minh Huyền nảy ra cảm hứng, nhìn tay tất cả tu sĩ khựng lại, ngay sau đó chậm rãi nói: "Cha ta là gia chủ Minh gia, tổ phụ ta cảnh giới Luyện Hư, các ngươi động vào ta một cái thử xem, các ngươi cứ đợi đấy."

Vị tổ phụ kia của Minh gia bế quan quanh năm suốt tháng, nghĩ cũng biết không thể xuất quan, nhưng không ảnh hưởng đến việc Minh Huyền lúc này hét lên.

Cảnh giới Luyện Hư rất dọa người đấy. Phóng mắt khắp tu chân giới có thể coi là cảnh giới đi ngang.

Nếu không phải tà tu trong bí cảnh sơ suất bị Lược Ảnh nắm lấy cơ hội một kiếm phong hầu, thì đến lúc đó không có cảnh giới áp chế, sau khi ra khỏi bí cảnh người c.h.ế.t nhất định là bọn họ.

"..."

Hả?

Đoạn Hoành Đao cũng ngẩn ra, còn có thể chơi như vậy? Đọ cha?

Các Phật tu của Phật Đạo ánh mắt tối tăm, trước tiên nhìn thoáng qua Lộ Tiểu Minh: "Việc này không liên quan đến ngươi chứ?"

Người của thành Nính Trạch xem náo nhiệt cái gì?

Lộ Tiểu Minh: "Lời không thể nói như vậy. Diệp Kiều đã chọn ta, vậy chứng tỏ ta là có tác dụng."

Hắn đương nhiên biết Diệp Kiều là nhìn trúng hậu thuẫn của mình, nói xong, Lộ Tiểu Minh còn không quên hóa thân thành fan não tàn của Diệp Kiều, hét lớn: "Các ngươi căn bản không biết, Diệp Kiều của chúng ta lợi hại đến mức nào đâu!"

"..."

Đù.

Đâu ra thằng não tàn vậy.

Nụ cười của Thần T.ử suýt chút nữa không giữ được, Diệp Kiều rốt cuộc cứu cái thứ ngu xuẩn này từ đâu ra vậy?

Tần Hoài cũng có chút kinh ngạc về thân phận của hắn, hỏi: "Ngươi là một thiếu thành chủ, vào đại bí cảnh không mang theo người sao?"

"Có mang." Lộ Tiểu Minh lí nhí: "Sau đó tràng diện quá loạn, lúc các huynh cướp Bồ Đề Quả ấy, vừa yêu thú vừa tà tu, rất nhanh đã mất liên lạc với hộ vệ rồi."

Chỗ dựa vốn có của hắn toàn bộ sống c.h.ế.t không rõ, do là thành độc lập, nên thành Nính Trạch cách Ngũ Tông rất xa, trước khi cha hắn kịp đến đón mình, Lộ Tiểu Minh phải ôm c.h.ặ.t cái đùi trước mắt.

Người sáng mắt đều biết, trâu bò là một đội ngũ sao? Không, trâu bò là Diệp Kiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn tu luyện thì tu luyện không xong, toàn dựa vào cha ruột bảo kê, bây giờ ra khỏi thành, hắn sẽ tự tìm kiếm cái đùi mới cho mình.

Đến lúc đó chỉ cần quỳ l.i.ế.m cái đùi, hắn có thể sống rất tốt.

Đây chính là đạo sinh tồn của Lộ Tiểu Minh hắn!

Thần T.ử rũ mắt, cho dù muốn tóm gọn một mẻ, cũng không thể không kiêng kỵ thế lực sau lưng bọn họ, có một số thế gia bao che khuyết điểm lên thì căn bản không nói lý lẽ, chọc giận một cao thủ Luyện Hư là hành vi cực kỳ không sáng suốt.

"Ngươi có thể rời đi." Hắn lựa chọn lùi một bước, nói với Minh Huyền: "Những người khác phải ở lại."

Tống Hàn Thanh không cam lòng yếu thế, giọng nói nhạt nhẽo vang lên, nhìn chằm chằm Thần T.ử Phật Đạo: "Ta là gia chủ kế nhiệm tiếp theo của Tống gia." Hắn cười nhạo, lời nói đặc biệt cay nghiệt: "Phật Đạo các ngươi là cái thá gì?"

Gia chủ, vậy thì đúng là đắc tội không nổi.

Nụ cười của Thần T.ử cũng cứng đờ, rất muốn bất chấp hậu quả bắt lấy cái tên đang diễu võ giương oai này, nhưng hiển nhiên, không được lắm.

Bọn họ hiện tại còn chưa gánh nổi cơn giận của Bát Đại Gia.

Minh Ý do dự một chút, cũng nói: "Ta cũng là dòng chính Minh gia."

Trong mười mấy người, vậy mà có ba người xuất thân từ Bát Đại Gia.

"Thực không dám giấu giếm." Thẩm T.ử Vi nhẹ giọng: "Nhà ta thật ra, cũng có một tòa thành."

"..."

Các Phật tu đang định ra tay: "..."

Mẹ nó. Cái đám Tiên nhị đại có chống lưng này sao không đi c.h.ế.t đi.

Ngũ quan tinh xảo của Thần T.ử cũng không khống chế được mà vặn vẹo một chút, quét mắt một vòng đám người tại hiện trường, phát hiện kẻ dễ bắt nạt nhất vậy mà lại là cái người không có chút chống lưng nào - Diệp Kiều.

Hắn nghiến răng, nhìn về phía bí cảnh Vân Yên đang im lìm không một tiếng động nơi Diệp Kiều đang rúc trong đó.

Chuẩn bị đợi vào bí cảnh sẽ lấy cô ra khai đao đầu tiên.

Hiện giờ Thần T.ử vẫn muốn bắt đám thân truyền này, chỉ có khống chế được bọn họ, đến lúc đó cục diện mới có thể do Phật Đạo bọn họ nắm giữ, đám tu sĩ này nắm giữ tu chân giới bao nhiêu năm nay, cũng nên đổi người rồi.

Sắc mặt thanh niên sầm xuống: "Bắt lấy đệ t.ử Thành Phong Tông."

Trong bốn môn phái, chỉ có Thành Phong Tông là không có một đệ t.ử thế gia nào, điều này cũng chẳng lạ, Bát Đại Gia có hai thế gia luyện khí, không một dòng chính nào chọn gia nhập môn phái, cũng vì vậy, ngoại trừ Thẩm T.ử Vi là thiếu chủ thành trì ra, bốn người khác hoàn toàn không có chống lưng.

Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, quyết định trực tiếp lấy Thành Phong Tông ra khai đao.

Cùng với mệnh lệnh của hắn ban ra, biểu cảm của các thân truyền khác trở nên vi diệu vài phần.

Thành Phong Tông à...

Nếu đoán không sai thì.

Tần Hoài cách đột phá Hóa Thần, chỉ còn thiếu một cú hích nữa thôi nhỉ?

Sao dám lấy Thành Phong Tông ra khai đao vậy, Hóa Thần kỳ có thể nói là mạnh một cách độc tôn, cả tu chân giới niên thiếu Hóa Thần chỉ có hai người, chính xác mà nói là ba người, trước đó trong bí cảnh có dấu hiệu lôi kiếp, cũng chứng tỏ sắp xuất hiện người thứ ba.