Các thiếu niên hoặc đeo kiếm, hoặc đeo túi t.h.u.ố.c, ôm pháp khí, các màu tông phục đan xen, dẫn tới vô số tu sĩ bên ngoài vây xem.
Đối với bọn họ những thân truyền này hoàn toàn là sinh vật quý hiếm.
Mộc Trọng Hi giống như lãnh đạo xuống nông thôn vẫy vẫy tay, bị Đại sư huynh đ.ấ.m đầu, cậu ta gào lên một tiếng, bĩu môi nhìn về phía Diệp Thanh Hàn: "Chúng ta nên đi vào tìm sư phụ bọn họ như thế nào?"
"Thay vì nghĩ đi giúp sư phụ bọn họ, vẫn nên giải quyết yêu thú và Ma tộc gần thành trì trước đi." Diệp Thanh Hàn thần sắc lạnh nhạt.
Mộc Trọng Hi gật gật đầu, cũng đúng, hơn nữa sư phụ bọn họ hoàn toàn không cần mình giúp đỡ mà!
Tới đây không chỉ có bọn họ, còn có một số tiền bối vừa mới xuất quan, khí tức mỗi người đều sâu không lường được, dẫn tới đám kiếm tu mộ cường một trận nhìn chăm chú điên cuồng như si hán.
Một nhóm người tuổi lớn nhất cũng chỉ khoảng hai mươi, trước mặt một đám đại năng động một chút là trên trăm tuổi cứ như trẻ con, bọn họ không sắp xếp cho bọn họ nhiệm vụ khác, mà là để bọn họ ở lại giữ thành trì.
Đối với bọn họ thành trì chẳng có gì để giữ, Sở Hành Chi đi ra ngoài dò xét một phen cũng không thấy nửa điểm bóng dáng Ma tộc, từ đó có thể thấy được hoàn toàn là tùy ý tìm một nơi không cần thiết an bài bọn họ, hắn nói thẳng: "Bọn họ căn bản coi thường chúng ta."
"Người ta mấy trăm tuổi rồi, coi thường chúng ta rất bình thường mà." Tâm thái Tiết Dư rất bình hòa.
Sở Hành Chi: "Hừ."
"Vậy chúng ta cứ lãng phí thời gian như vậy?"
"Chỉ có thể như vậy trước thôi." Cũng không thể bỏ lại người của một thành trì mặc kệ, đi chi viện những tiền bối kia chứ.
Người ta có thể còn ghét bỏ bọn họ vướng tay vướng chân ấy chứ.
Những ngày bọn họ nhàn nhã không có việc gì làm, chạy tới thuần túy là để cho đủ quân số như vậy cũng không duy trì được bao lâu, gần như là không lâu sau khi oán giận xong, mấy Phù tu gác đêm buổi tối đột nhiên ngồi dậy.
Cả tòa thành trì cũng chỉ có mấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ là dùng được, người có thần thức mạnh nhất bị ném ra gác đêm, Tống Hàn Thanh là người cao nhất trong đám, hắn đương nhiên âm trầm mặt chú ý tình huống bốn phía.
Thông thường mà nói Ma tộc sẽ không vô duyên vô cớ tấn công một tòa thành trì, nhưng có lẽ là biết Hàm Quang Sạn ở trong tay Chu Hành Vân, việc này liền dẫn tới vô số Ma tộc ghé thăm.
Chỉ là ghé thăm thì cũng thôi đi, khiến sắc mặt Tống Hàn Thanh rất kém cỏi cũng không phải vì cái này, mà là trong thần thức hắn dò xét được có yêu thú tự bạo phạm vi lớn.
Yêu thú? Tự bạo?
Loại từ ngữ này rất mới mẻ, dù sao yêu thú là thứ không có chỉ số thông minh, có chỉ số thông minh càng không thể nào tự bạo, ở tu chân giới tự bạo là đại kỵ, sau khi c.h.ế.t thần hồn đều sẽ tiêu tán, yêu thú tự bạo vậy thì chỉ có thể là một đám yêu thú cấp thấp không có thần trí.
Hơn nữa, là có Yêu Hoàng đang chỉ huy bọn chúng làm như vậy.
Dùng phương thức lấy mạng tộc nhân mình để lấp vào tấn công tu sĩ, hoàn toàn là điên rồi.
"Vậy, những tiền bối kia...?" Dây thần kinh trong đầu Mộc Trọng Hi đều đứt đoạn.
"Yêu thú tự bạo chính là hướng về phía các tiền bối, chúng ta ở đây chỉ có Ma tộc như tôm tép."
Bọn họ phải đối phó chỉ có Ma tộc quen thuộc nhất, so sánh ra thì những yêu thú phát điên tự bạo kia nguy hiểm hơn nhiều, một Kim Đan kỳ tự bạo tương đương với một đòn mạnh nhất của vô số Kim Đan, dưới quy mô lớn, quả thực là một tai nạn.
"Nói thật, tự bạo quy mô lớn, cắt ngang thi pháp là được chứ gì." Đoạn Hoành Đao nói hơi ngây thơ.
"Tự bạo sao có thể cắt ngang." Tô Trọc liếc hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đoạn Hoành Đao nhướng mày, nhắc nhở: "Ám Thư a. Năng lực của linh khí kia không phải chủ khống chế sao?"
Luồng khí lúc Ma tộc bên kia tự bạo khiến người ta không dám tới gần nửa bước, bọn họ bị các tiền bối cưỡng chế ở lại giữ thành trì, trước mắt chuyện bên trong tạm thời không phải bọn họ có thể quan tâm.
"Ám Thư tốt nhất đừng sử dụng." Sở Hành Chi gãi gãi đầu, bực bội nhắc nhở: "Ta đã nói rồi, nó chính là thứ xấu xa."
Một khi lấy nó ra, trước khi nhận được sự công nhận của Ám Thư mà sử dụng đều có nguy cơ bị trở tay khống chế lại.
Hắn còn đặc biệt nhắc nhở Diệp Kiều một lần, không biết đối phương có nghe lọt tai hay không.
"Ám Thư đến bây giờ đều không nhận chủ." Nói cách khác, Ám Thư kia căn bản chính là tà khí tùy thời có thể phản bội đ.â.m d.a.o sau lưng.
"Đừng nói nhảm nữa, người của Ma tộc tới rồi."
Tống Hàn Thanh bố trí trận pháp bốn phía trước, ngay khoảnh khắc bọn hắn đến trận pháp bị giẫm phải, lập tức tất cả kiếm tu kiếm xuất vỏ.
Ma tộc so với Yêu tộc thuộc về gặp sư phụ rồi, Ma tộc Nguyên Anh kỳ dám đi lên hoàn toàn là chịu c.h.ế.t, trận pháp liên tiếp khởi động, bọn họ không quá để ma tu ở trong lòng, từng người nhìn về phía không xa, muốn đi Ma tộc chi viện.
"Nếu chúng ta đi thì sẽ thế nào?"
"Sẽ bị chỉ trích c.h.ế.t."
Dù sao giữ là thành trì, một khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn bọn họ bị giữ lại tuyệt đối khó thoát tội, lúc này bọn họ hiếm thấy vô cùng nhớ nhung Diệp Kiều.
Diệp Kiều nếu ở đây đã sớm ra tay rồi.
"Haizz." Bọn họ thở dài một hơi...
"Bên ngoài. Đó là động tĩnh gì?" Diệp Kiều sau khi cứu một đám tiền bối từ Ma Uyên xuống, thúc giục Gà KFC chạy tới chiến trường, lúc quay đầu lại luồng khí lưu chợt thổi lên kia, một cỗ áp lực chưa từng có, khiến cô không khỏi hỏi những người khác.
Cảm giác đó khiến Diệp Kiều luôn có loại dự cảm không tốt.
Hiện trường ngoại trừ Gà KFC và Tiểu Thái t.ử không bị ảnh hưởng ra, mấy vị tiền bối khác mày cũng đều không hẹn mà cùng nhíu lại.
"Là luồng khí tự bạo."
Có người cho cô câu trả lời chính xác.
"Hả?" Diệp Kiều chưa từng nghe nói qua từ ngữ này, dưới ánh mắt nhìn kẻ ngốc của mấy vị tiền bối khác, cô truy hỏi: "Có ý gì?"
"Cô là cảnh giới gì? Lúc Nguyên Anh kỳ trong cơ thể có một đứa bé nhỏ, cũng có nghĩa là Nguyên Anh kỳ, nếu kích nổ nó, hiệu quả không khác gì tự bạo, chỉ là sau khi tự bạo không chỉ dừng lại ở đó. Cảnh giới bị hủy hoại, ngay cả thân xác và linh hồn cùng nhau."