Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 550



Kết quả rất rõ ràng, quyết định lần này đã sai lầm.

Sau khi tách ra, sự phối hợp của đám người này có thể nói là t.h.ả.m không nỡ nhìn, đừng nói là giao lưng cho nhau, suốt quá trình làm nhiệm vụ đều c.h.ử.i bới nhau.

Vừa về tông môn, bốn tông môn thất bại nhiệm vụ liền trừng mắt nhìn nhau như kẻ thù.

"Nói đến đây..." Trưởng lão Thành Phong Tông ho khan hai tiếng, "Thật ra cũng không phải không thể phối hợp, với Trường Minh Tông thì rất thành công."

Cũng chỉ có hợp tác với Trường Minh Tông là thành công.

Phải biết rằng, bốn tông môn đều đã hợp tác với Diệp Kiều một lượt, cô và tông môn nào cũng có kinh nghiệm hợp tác phong phú.

Vấn đề là Trường Minh Tông không phải đi làm nhiệm vụ rồi sao.

Ai mà ngờ được bọn họ hợp tác một lần lại tệ đến mức này. Hoàn toàn chứng minh cho câu 'tụ lại là một đống phân, tan ra là sao đầy trời'.

"Đúng vậy." Sở Hành Chi như tìm được chỗ trút giận, thao thao bất tuyệt lên án, "Bọn ta và Diệp Kiều phối hợp rất tốt, rõ ràng là bọn họ không được."

Diệp Thanh Hàn và Chúc Ưu cũng bất giác gật đầu.

Đoạn Hoành Đao nói giọng âm dương quái khí, "Ối chà, người không xong còn đổ tại đường không bằng, đúng vậy, bọn ta cũng phối hợp với Diệp Kiều rất tốt, sao đến các ngươi lại không được?"

Nhiệm vụ lần này là Thành Phong Tông và Vấn Kiếm Tông đi cùng nhau, ba khí tu, bảy kiếm tu, kết quả vẫn thất bại.

Có thể thấy sự phối hợp tệ đến mức nào.

Hắn cũng không hài lòng với mấy kiếm tu này, có dũng không có mưu, lần nào cũng không bàn bạc đã ra tay.

Tô Trọc lải nhải, "Tại sao lại chung nhóm với đan tu? Thật không hiểu lần này chia nhóm kiểu gì, ít nhất cũng phải cho bọn ta hai kiếm tu chứ."

Liễu Uẩn: "Trên đường ăn bao nhiêu đan d.ư.ợ.c của bọn ta, đã đưa linh thạch chưa mà các ngươi dám kêu?"

Diệp Thanh Hàn nhìn bọn họ cãi nhau ầm ĩ, đưa ra một kết luận, "Thất bại lần này, tóm lại chỉ có một câu."

Dứt lời, cả đám đồng loạt rút v.ũ k.h.í chĩa vào đối phương, lên tiếng chỉ trích: "Đều là lỗi của bọn họ!"

Sai là các tông môn khác, tông môn của mình tuyệt đối không sai.

"..."

Cái thế trận này, nếu không có các tông chủ ở trên trấn áp, đám người này chắc chắn sẽ đ.á.n.h nhau ngay hôm nay.

"Các ngươi, tất cả câm miệng cho ta!" Triệu trưởng lão đến nơi thì thấy đám người này kẻ cầm kiếm, người nắm bùa, tất cả đều chĩa vào đối phương, lúc này chỉ cần có người ra tay trước, giây tiếp theo chắc chắn có thể đ.á.n.h nhau ngay giữa đại điện.

Ông bực bội vung tay, soạt soạt, trường kiếm và phù lục đều bị đ.á.n.h rơi.

Một mảnh tĩnh lặng.

Ông lạnh lùng lườm đám người này mấy cái, "Ai cho các ngươi cầm v.ũ k.h.í chĩa vào đồng môn?"

"Sự đã đến nước này, tất cả ở lại rèn luyện đi, khi nào có thể phối hợp tốt, khi đó hãy ra ngoài."

Vốn tưởng rằng đã rèn luyện nhiều lần như vậy, nhiệm vụ lần này chắc chắn sẽ không có vấn đề, sự thật chứng minh vẫn là đ.á.n.h giá quá cao bọn họ.

"Các ngươi có thể đợi lúc không có chuyện gì rồi hẵng cãi nhau không?" Diệp Kiều nghe thấy tiếng ồn từ phía Ngọc Giản, khóe miệng giật giật, "Nghĩ cách đi chứ, các vị."

Đây là lần đầu tiên Diệp Kiều cầu cứu bọn họ.

Các thân truyền đang cãi nhau không dứt ban đầu liếc nhìn các trưởng lão, thấy họ không có ý ngăn cản hay cảnh cáo, lập tức xúm lại bảy mồm tám lưỡi chỉ đạo cho cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không khác gì một trận chiến chỉ đạo, lần đầu tiên có thể đóng vai trò giáo viên hướng dẫn trước mặt Diệp Kiệp.

Những thân truyền từng bị Diệp Kiều hành hạ, bức hại trong bí cảnh lại có chút phấn khích khó hiểu.

Diệp Kiều đổi sang song kiếm, một kiếm Kinh Hồng, một kiếm Lược Ảnh, hai luồng kiếm khí tách ra công kích gã đàn ông.

Song t.ử của Vấn Kiếm Tông lập tức nhắc nhở, "Đừng quá tập trung vào kiếm. Đừng cố gắng khống chế chúng, chúng là kiếm tình nhân, tâm ý tương thông. Hai luồng kiếm khí có thể tung ra cùng lúc."

Diệp Kiều làm theo.

Quả nhiên hai luồng kiếm khí thật sự quấn vào nhau.

Nhân lúc hành động của Ma tộc bị đình trệ, cô mò lấy pháp khí đặt trong bảo khố, chuẩn bị ném qua làm v.ũ k.h.í.

"Đợi đã, đèn hoa sen không phải để ngươi ném hắn đâu Diệp Kiều! Ngươi mở ra, xoay cạnh một chút, có thể dùng làm ám khí." Thẩm T.ử Vi lo lắng nói với cô.

Diệp Kiều thử xoay đèn hoa sen trong tay, linh khí tích trữ bên trong lập tức b.ắ.n ra, như thiên nữ tung hoa đ.á.n.h vào người ba tên Ma tộc.

Mắt cô sáng lên, "Lợi hại thật."

"Thật sự có tác dụng, cảm ơn ngươi nhé T.ử Vi." Cô hiếm khi không còn châm chọc tên của hắn nữa.

Thẩm T.ử Vi được khen ngợi có chút kích động khó hiểu.

Ngược lại, tâm trạng của ba tên Ma tộc thì đang sụp đổ.

"..." Gã đàn ông khẽ c.h.ử.i một tiếng, nhìn thanh trường đao bị đ.á.n.h cho không ra hình dạng.

Hắn cũng muốn học Diệp Kiều lấy pháp khí trong bảo khố của Long tộc để đ.á.n.h, nhưng hắn không biết dùng! Ma tộc đều là một đám mù chữ, không thể có ai chỉ đạo hắn được.

Diệp Kiều đối phó với đòn công kích của gã đàn ông, giọng nói bình tĩnh của Diệp Thanh Hàn vang lên trong Ngọc Giản, "Kiếm hạ xuống c.h.é.m hắn! Chính là bây giờ, c.h.é.m."

Phân thân của Hóa Thần kỳ rơi xuống phía sau, nghe vậy Diệp Kiều cổ tay khẽ xoay, c.h.é.m mạnh một nhát.

Tiếng va chạm giòn tan vang lên, hoàn hảo c.h.é.m đứt trường đao của đối phương.

Diệp Thanh Hàn thở phào nhẹ nhõm.

Thật kích thích.

Chính hắn đ.á.n.h nhau cũng chưa từng căng thẳng như vậy.

Không còn v.ũ k.h.í thì dễ đ.á.n.h hơn nhiều, Diệp Kiều chuẩn bị thừa thắng xông lên ném phù lục, Tạ Sơ Tuyết chuẩn bị khá nhiều, đều là loại phòng ngự, phù lục công kích không có mấy loại, số lượng cô vẽ ra quá ít.

Vừa định đổi v.ũ k.h.í khác, Tống Hàn Thanh ngẩng cằm, hỏi cô trong Ngọc Giản: "Diệp Kiều, b.út của ngươi đâu?"

Diệp Kiều không trái ý hắn, lấy cây b.út lông sói trong Giới T.ử Đại ra, "Ở đây."

Tống Hàn Thanh: "Vẽ bùa giữa không trung có biết không?"

Diệp Kiều đang tìm v.ũ k.h.í tiện tay, sự chú ý bị kéo lại, "Vẽ thế nào?"

Trường Minh Tông không có cách vẽ này, Tống Hàn Thanh nói, "Vẽ trong hư không là được."

Diệp Kiều nghe vậy liền làm theo lời Tống Hàn Thanh, tập trung thần thức vào đầu b.út, quả nhiên một chút ánh sáng xanh lam lan ra, cách vẽ này có người một lần là thành công, có người mười mấy lần cũng chưa chắc đã được.