Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 509



Sở Hành Chi lập tức ném Đại sư huynh vừa đau đớn mất bản mệnh kiếm ra sau đầu, như hổ đói vồ mồi xông lên, "Tìm c.h.ế.t!"

Kiếm quang trắng như tuyết và kiếm ảnh màu đỏ đan xen, hai thân truyền truyền thừa giống nhau, cảnh giới cũng giống nhau đối đầu trực diện thu hút sự chú ý của không ít trưởng lão.

Ngay cả Tiểu Thái t.ử cũng nhìn sang, khuôn mặt bánh bao hơi nhăn lại, "Là truyền thừa của Long tộc chúng ta."

Trận chiến của hai người quyền quyền không lưu tình, nghe thôi cũng khiến người ta ê răng.

Xem ra sức mạnh của tu sĩ cũng không yếu ớt đến mức không chịu nổi một kích như cậu nhóc tưởng tượng.

Sự va chạm sức mạnh giữa hai người khiến lá chắn nảy sinh vết rạn nhỏ, bộc phát ra công kích mang tính hủy diệt khiến đài thi đấu xuất hiện vết nứt, quả cầu ánh sáng nổ tung dư âm cưỡng ép tách hai người bên trong ra, hai người hiện tại ai cũng không làm gì được ai.

Mà thao tác kiểu này của Diệp Kiều đ.á.n.h chính là xuất kỳ bất ý, Diệp Thanh Hàn có thể nghĩ đến khoảnh khắc bị thần thức công kích, Diệp Kiều sẽ ra tay độc ác với mình, đối với loại này hắn đều có kinh nghiệm phong phú.

Nhưng bọn họ không động thủ mà lựa chọn cùng Mộc Trọng Hi liên thủ cướp kiếm.

Diệp Thanh Hàn nhìn vỏ kiếm trống không bên hông, bản mệnh kiếm không biết tung tích, bình sinh lần đầu tiên nảy sinh xúc động muốn c.h.ử.i người: "..."

Mẹ nó, thổ phỉ à?

Ngay từ đầu cướp kiếm mới là chiến lược của bọn họ.

Trường Minh Tông có ba Kiếm tu, ai thèm đối mặt cứng rắn với năm Kiếm tu của bọn họ chứ, mà lần đ.á.n.h lén này có thành công hay không, toàn bộ dựa vào Tiết Dư.

Mắt thấy hai người nhao nhao đắc thủ, đuổi trước khi kiếm quang hung tợn của Chúc Ưu đến nơi, Tiết Dư không định ở lại kéo cái thù hận này, thiếu niên hỏa tốc giơ tay, lộn người xuống đài, "Ta nhận thua."

Đi dứt khoát.

Đây là tác dụng duy nhất của hắn với tư cách là Đan tu rồi.

Hai Kiếm tu mất bản mệnh kiếm, đ.á.n.h nhau dễ dàng hơn nhiều.

Minh Huyền lộn người, sau khi không còn Tiết Dư, hắn nhe răng cười: "Đến đây đến đây, ông nội ngươi sợ ngươi chắc?"

Bốn tấm phù lục trong tay, Đạp Thanh Phong lướt đi, bước chân Minh Huyền nhẹ nhàng, trước mắt Chúc Ưu nhoáng lên một cái, mấy đạo phù lục không biết từ lúc nào đã đến sau lưng, thần sắc cô nghiêm lại, túm lấy Minh Huyền nện hắn xuống đất, động tác lại không khống chế được bị giam cầm, gân xanh trên trán cô khẽ giật, kiếm phong tựa như cái đinh đóng c.h.ặ.t vào vai Minh Huyền.

Minh Huyền ôm vết thương ở vai, tay còn dư lại nhân cơ hội ném xuống một đạo trận pháp phù, đợi đến khi Chúc Ưu giãy thoát khỏi sự giam cầm của phù lục, cô vừa bước ra một bước, dưới chân một ấn ký trận pháp đặc thù dâng lên khóa c.h.ặ.t cô trong sát trận.

Cô nghiến răng nghiến lợi, "Minh Huyền."

Tên Phù tu đáng c.h.ế.t!

"Phù tu thật sự có thể đ.á.n.h có qua có lại với Kiếm tu sao?"

"Sân bãi đủ lớn, trong tình huống Phù tu còn giỏi thân pháp né tránh, là có thể."

Nếu không tình huống bình thường cần có người bảo vệ mới được.

Minh Huyền mỗi lần khiêu khích bị Kiếm tu đ.á.n.h cũng không phải không có nguyên nhân, lúc hắn khiêu khích người ta còn thích đi đến trước mặt người ta, thế này không đ.á.n.h ngươi thì đ.á.n.h ai?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Không chỉ Chúc Ưu đang phát điên, Diệp Thanh Hàn cũng đồng dạng đang ở bên bờ vực bị Trường Minh Tông lặp đi lặp lại đầu độc.

Đoạn Thủy Kiếm bị Diệp Kiều thu đi, Diệp Thanh Hàn chỉ có thể đổi sang thanh Huyền kiếm đã lâu không dùng, hắn thật sự chưa bao giờ chân tình thực cảm bị một người kích thích đến mức độ này, cho dù là sự phản bội của Vân Thước cũng không khiến hắn mất đi lý trí.

Mẹ nó Diệp Kiều!

C.h.ế.t đi cho hắn.

Trong mắt thiếu niên tràn ngập một tầng hàn quang bao phủ toàn bộ mặt đất trên đài trước mắt, khí tức mắt thường có thể thấy được tăng vọt đầy sát ý, Huyền kiếm màu bạc trong tay cuốn theo kiếm phong k.h.ủ.n.g b.ố hung hăng gọt về phía đầu cô,

Diệp Kiều bay nhanh bật ra xa vị trí đang đứng, cùng với thân kiếm đung đưa, tiếng luồng khí bị kéo theo gào thét, suýt chút nữa một kiếm đ.â.m vào eo cô, Diệp Kiều phát ra một tiếng cảm thán, "Ác thật."

Sau đó hung hăng bắt đầu phản kích, cảm giác Đoạn Thủy Kiếm vào tay lành lạnh, khống chế lên có chút tương tự với Bất Kiến Quân, linh kiếm và Huyền kiếm bình thường không có cửa so sánh, uy lực của Đoạn Thủy không phải linh kiếm bình thường có thể so bì.

Hai đạo kiếm khí tương tự va chạm, hổ khẩu chấn động hơi tê dại, Diệp Thanh Hàn lùi lại hai bước, khóe môi mím thành một đường thẳng, hung hăng trừng cô, "Đó là kiếm quyết của Vấn Kiếm Tông chúng ta."

"Thế à?" Diệp Kiều cười híp mắt, "Đừng để ý nha đừng để ý, ta thấy dễ dùng thì thuận tay dùng thôi."

Ánh mắt Diệp Thanh Hàn nhìn cô đã như đang nhìn người c.h.ế.t rồi, hắn phát hiện một khi đụng phải Diệp Kiều thì người có bình tĩnh đến đâu lý trí cũng sẽ sụp đổ.

Bên dưới bàn tán xôn xao.

"Diệp Kiều và Diệp Thanh Hàn đ.á.n.h một trận? Giữa hai người bọn họ không có kỹ thuật, toàn là ân oán nhỉ."

Chủ yếu là nhìn nhau không thuận mắt, sớm muộn gì cũng sẽ đ.á.n.h một trận, thi đấu cá nhân không tính là thật sự phân thắng bại, lúc đó hai người đồng quy vu tận rồi.

Cách làm của Diệp Kiều đều không phải chuyện người bình thường có thể làm ra.

Trước cướp kiếm của người ta, sau lấy kiếm của hắn đ.á.n.h hắn, cuối cùng tiện hề hề diễn dịch lại một lần kiếm quyết Vấn Kiếm Tông cho đối thủ xem.

Đoạn Dự sờ sờ cằm, tán thưởng: "Diễn dịch cũng không tệ, ngay cả kiếm khí cũng không sai một ly."

Chính là khá làm hỏng tâm thái người ta.

Dùng kiếm của ngươi đ.á.n.h ngươi, còn khiêu khích ngươi.

"Sát khí nặng quá." Tạ Sơ Tuyết ngả người ra sau, quan sát phản ứng của Diệp Thanh Hàn, "Tiểu Kiều chọc người ta xù lông hoàn toàn rồi nha."

Thực ra lúc đối chiến với người ta tốt nhất vẫn nên khiêm tốn một chút.

Chọc đối thủ cuống lên chưa bao giờ là một lựa chọn tốt.

Nhưng Diệp Kiều tên này tiện quá.

Tạ Sơ Tuyết rất thưởng thức điều này.

Đè nén lửa giận Diệp Thanh Hàn rót kiếm khí trong tay vào Huyền kiếm, một thanh Huyền kiếm bình thường sao chịu nổi kiếm khí Nguyên Anh kỳ, Diệp Kiều thậm chí không cần dùng sức quá nhiều, thức thứ nhất của Thanh Phong Quyết nện xuống, Huyền kiếm phát ra tiếng gãy giòn tan, từng tấc vỡ vụn, mắt cô hơi sáng lên, thừa thắng xông lên liên tiếp hai cái đá Diệp Thanh Hàn đến rìa đài thi đấu.