Các tông khác theo sát phía sau, sau khi ra ngoài hiện trường yên tĩnh vài giây, trưởng lão Vấn Kiếm Tông không nhịn được hỏi: “Tiểu Sở đâu?” Ông thực ra càng muốn hỏi, đám người này đã trải qua cái gì. Quỷ Vương Tháp tại sao lại sập. Nhưng nhìn thần sắc đám trẻ này không đúng, tim ông treo lên.
Là xảy ra chuyện gì rồi sao?
Tề Luật cụp mắt, nói khẽ: “Rất xin lỗi. Chúng ta không cứu được hắn.”
“Hắn bây giờ chắc là... biến mất rồi.” Quỷ Vương tiêu tan, vậy thì quỷ quái tự nhiên cũng không còn nữa.
Lời nói của trưởng lão Vấn Kiếm Tông lập tức nghẹn hết ở cổ họng, đột nhiên đầu óc trống rỗng, vừa định chất vấn đám người này nói hươu nói vượn, lại nhìn thấy Diệp Thanh Hàn cũng im lặng hồi lâu, sau đó thiếu niên không nói một lời nắm kiếm, quay đầu đi về phía phi thuyền.
“Ngươi đi làm gì?” Mộc Trọng Hi trực giác không ổn.
Diệp Thanh Hàn đầu cũng không quay lại lạnh lùng nói: “G.i.ế.c đám cao tầng tu chân giới kia.”
Mộc Trọng Hi kêu lên một tiếng đù má, vội vàng đi ngăn cản: “Ngươi bình tĩnh chút, cao tầng đâu phải chúng ta có thể g.i.ế.c, hơn nữa biết đâu chỉ là trùng hợp, dù sao Quỷ Giới chúng ta cũng không hiểu rõ lắm, thông tin xuất hiện sai sót là chuyện rất bình thường. Ngươi đừng kích động.”
Diệp Thanh Hàn trực tiếp quy kết sự việc lên người cao tầng, thực tế thông tin của bọn họ từ đầu đến cuối đều tồn tại tính sai lệch, nếu không bọn họ sẽ không dễ dàng đi vào.
Tiết Dư cứ cảm thấy đám người này dường như hiểu lầm cái gì đó, hắn vỗ vỗ đầu: “Tiểu sư muội đâu?”
“Chắc cũng đang bị chôn ở dưới đấy?” Minh Huyền thò đầu ra: “Mau tới mau tới, chúng ta cùng nhau bới bới cô ấy.”
Vui buồn của con người không thông nhau, Chu Hành Vân sợ cô bị ngạt c.h.ế.t, cũng gia nhập quá trình tìm kiếm tiểu sư muội.
“Bọn họ đang khóc cái gì?” Cuối cùng Diệp Kiều gian nan bò ra từ trong đống đổ nát, bị sặc không chịu được, xoa xoa ch.óp mũi, khống chế xúc động muốn hắt xì hơi, đối với bầu không khí bi thương trước mắt này có chút ngơ ngác, còn đang cân nhắc xem cô có nên bi thương một chút, hùa theo bầu không khí không.
Không ai để ý đến cô.
Diệp Kiều gãi đầu: “Các người rốt cuộc đều làm sao vậy?”
“Sở Hành Chi c.h.ế.t rồi.” Chúc Ưu nhìn cô, dường như giây tiếp theo sắp rơi lệ.
“Ai c.h.ế.t?” Diệp Kiều nghi ngờ mình nghe nhầm.
“Sở Hành Chi.”
“Từ từ.” Diệp Kiều khựng lại: “Các người khóc nhầm mộ rồi chứ?” Sở Hành Chi một Nguyên Anh kỳ, có thể bị sập nhà đè c.h.ế.t?
Đùa nhau à.
“Các người bới bới xem, nói không chừng bới ra được hắn đấy.” Cô nhớ lúc đó bọn họ cùng nhau bị chôn vùi.
“?”
Diệp Thanh Hàn vốn định đi kiếm chỉ cao tầng tu chân giới: “?”
“Tiểu sư muội, đại sư huynh.” Sở Hành Chi gian nan chui đầu ra từ đống đổ nát, nhìn đám đồng môn bi thương này, không thể tin nổi: “Nghe nói các người đi khắp nơi rêu rao là ta c.h.ế.t rồi?”
“Ngươi...” Nước mắt trong mắt Chúc Ưu cứng rắn nín ngược trở lại, đôi mắt hiện ra vẻ mờ mịt.
Cô ấy lao tới vươn tay hung hăng véo mặt Sở Hành Chi, sau đó Chúc Ưu bất ngờ phát hiện mình không nhìn thấu tu vi của đối phương: “Ngươi Nguyên Anh kỳ rồi?”
Chân trời không ngoài dự đoán đã bắt đầu tụ tập lôi kiếp rồi.
“Cũng không biết phải tụ tập bao lâu.” Diệp Kiều ngửa đầu, tay chống lên trán, phát ra vài tiếng cảm thán vô nghĩa, thông thường mà nói thiên phú càng cao thời gian tụ tập càng lâu, thiên phú của Sở Hành Chi tuyệt đối không thấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cũng may Vấn Kiếm Tông lần này trang bị đủ đầy đủ, lại càn quét được không ít đồ tốt trong Quỷ Vương Tháp, chống đỡ một cái lôi kiếp Nguyên Anh kỳ chắc là không đến mức bị đ.á.n.h c.h.ế.t.
Nhìn nhị sư đệ đang đứng yên lành ở đó, khuôn mặt vốn dĩ không cảm xúc của Diệp Thanh Hàn cũng xuất hiện một tia kinh ngạc, biểu cảm mất kiểm soát, treo trên mặt nhìn qua đặc biệt đờ đẫn.
“Ngươi chưa c.h.ế.t?”
Tề Luật nhảy dựng lên: “Đù má?”
Xác c.h.ế.t vùng dậy à?
“Mẹ nó ngươi mới c.h.ế.t.” Sở Hành Chi gian nan bò ra từ trong đống đổ nát, đối với những người khác thì không khách khí như vậy, hắn treo nụ cười lạnh: “Tố chất của dòng chính Tề gia đều kém như vậy sao?”
Tống Hàn Thanh không do dự, ngay khoảnh khắc Sở Hành Chi bò dậy, dán chuẩn xác một lá bùa lên mặt đối phương.
Đăm chiêu: “Tsk. Không phải quỷ.”
“?” Hóa ra Phù tu các người còn kiêm chức trừ tà?
Không đúng!
Trừ tà cũng quá đáng lắm rồi đấy!
“Ai tung tin đồn?” Trưởng lão Vấn Kiếm Tông cũng bị câu ‘Sở Hành Chi c.h.ế.t rồi’ kia đập cho quay cuồng, thậm chí tưởng là đang nói đùa, nhưng nhìn phản ứng của các thân truyền căn bản không giống giả vờ.
Kết quả ông còn chưa chuẩn bị tâm lý xong, quay đầu phát hiện Sở Hành Chi bò ra từ đống đổ nát, diễn biến thăng trầm này, khiến tim trưởng lão Vấn Kiếm Tông cũng không chịu nổi nữa: “... Các ngươi rốt cuộc ở trong Quỷ Vương Tháp thuộc về tình huống gì?”
Sao một bên c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt nói hắn c.h.ế.t rồi, bên kia nói bới bới nói không chừng tìm ra được.
“Ta thực sự không phải quỷ.” Sở Hành Chi chưa bao giờ nóng nảy như vậy: “Phía sau bị khống chế một khoảng thời gian, cuối cùng bị Diệp Kiều lôi ra.”
Cái Phi Tiên Kiếm kia của cô quả thực phạm quy.
Thảo nào được mệnh danh là đứng đầu bảng Linh Kiếm, trong thời khắc cần thiết quả thực tuyệt sát.
Tề Luật đương nhiên biết hắn là được Diệp Kiều lôi ra, nhưng trọng điểm là phía sau cơ: “Thanh Tâm Linh đều không có cách nào gây ảnh hưởng cho ngươi, ngươi đi ra bằng cách nào a?” Trọng điểm là còn đột phá nữa.
Nhắc đến cái này Sở Hành Chi liền có chút thao thao bất tuyệt: “Ta ở trong Vạn Tượng Phù của Diệp Kiều, được đại sư huynh cổ vũ.”
“Không sai, nhất định là đại sư huynh dẫn dắt ta đi ra.”
“Cho dù huynh không ở đó, nhưng vẫn như ánh sáng chiếu rọi ta.”
Diệp Thanh Hàn: “...”
Chúc Ưu: “...”
Sự im lặng của hai người đinh tai nhức óc.
Sở Hành Chi hiển nhiên không nghe thấy, hắn cuối cùng thậm chí chân tình thực cảm làm một câu tổng kết: “Không hổ là đại sư huynh nha!”
Diệp Thanh Hàn: “...”
Chúc Ưu hít sâu một hơi, nắm đ.ấ.m buông lỏng rồi lại siết c.h.ặ.t, lặp đi lặp lại, cuối cùng hoàn toàn bùng nổ: “A a a, tên khốn nạn! Đi c.h.ế.t đi!”