Người đàn ông đi đầu mặt dài ngoằng, như mặt ngựa, hắn quét mắt nhìn xung quanh một vòng, chợt kêu lên một tiếng, "Yô hô, đây không phải người của Trường Minh Tông sao?"
Diệp Kiều sửng sốt, suýt tưởng đang nói mình và Mộc Trọng Hi.
Kết quả là hai người ở bàn khác đứng dậy.
Đối phương không mặc trang phục đệ t.ử, nếu không phải tên mặt ngựa này lên tiếng, Diệp Kiều thật sự không biết hai người này cũng là của Trường Minh Tông.
Mộc Trọng Hi xoa xoa cằm: "Nếu không nhìn nhầm thì, đó chắc là nội môn của Vấn Kiếm Tông."
Vấn Kiếm Tông?
Diệp Kiều chớp mắt, "Vấn Kiếm Tông được đồn đại là có hy vọng trở thành đệ nhất tông năm nay?"
Mộc Trọng Hi gật đầu, ánh mắt của những người xung quanh đều đổ dồn vào mấy người cách đó không xa.
Người đàn ông mặt ngựa dường như có ân oán gì đó với hai đệ t.ử Trường Minh Tông kia, bầu không khí diễn biến có chút giương cung bạt kiếm.
Đệ t.ử Trường Minh Tông cao giọng, "Tống Kiến, ngươi đừng quá đáng."
"Đây là Vân Trung Thành, cấm rút kiếm."
Người đàn ông mặt ngựa tên Tống Kiến bật cười, "Gấp cái gì? Ta đã làm gì đâu."
"Trước đây ta chẳng phải đã nói rồi sao? Người Trường Minh Tông các ngươi trong mắt ta chỉ là một đám rác rưởi."
"Sau này nhìn thấy bọn ta, đi đường vòng, nghe rõ chưa?" Hắn dùng một tay vỗ nhẹ vào mặt đối phương, mang tính sỉ nhục cực cao.
Thấy đệ t.ử Trường Minh Tông kia đỏ hoe mắt, Tống Kiến cười càng đắc ý, "Sao? Ta nói sai à?"
Mộc Trọng Hi nghiến răng, kìm nén xúc động muốn ra tay, hắn hít sâu một hơi, Vân Trung Thành có quy định cấm ẩu đả động thủ, rút kiếm, hắn chỉ có thể liều mạng bình tĩnh lại.
Diệp Kiều bưng bát mì nước trong trước mặt lên, rũ mắt xuống, giọng điệu không rõ, "Tứ sư huynh, Vấn Kiếm Tông đều ngông cuồng thế này sao?"
Cô lần đầu tiên nhìn thấy loại người kiêu ngạo như vậy.
Mộc Trọng Hi "ừ" một tiếng, giọng điệu chán ghét, "Tông bọn họ là đệ nhất tông của tu chân giới, coi thường chúng ta từ lâu rồi. Hơn nữa tông ta và bọn họ có thù, mỗi lần ra ngoài chạm mặt đều sẽ xảy ra xung đột."
"Lần Đại Bỉ trăm năm trước, Vấn Kiếm Tông hạng nhất, Nguyệt Thanh Tông hạng hai, Thành Phong Tông hạng ba, Bích Thủy Tông hạng tư."
"Chúng ta hạng năm."
"Thân truyền Bích Thủy Tông đa số là nữ t.ử và Đan tu không giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m, nên vị trí thứ tư cũng không thấp rồi."
Huống hồ Bích Thủy Tông có tiền, nhiều Đan tu. Không ai muốn đắc tội bọn họ, nếu không đến lúc vào danh sách đen của Bích Thủy Tông, sau khi bị thương thì đúng là kêu trời không thấu.
Diệp Kiều: "Nói cách khác, Trường Minh Tông chúng ta bét nhất."
Mộc Trọng Hi: "... Ý là vậy đó." Nhưng tiểu sư muội này có cần thẳng thắn thế không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tranh chấp bên kia vẫn tiếp tục, Diệp Kiều làm như không có chuyện gì uống thêm vài ngụm nước mì, sau đó bưng bát lên, hỏi: "Tứ sư huynh, huynh ăn no chưa?"
Mì nước trong thực ra chẳng có gì ngon, Mộc Trọng Hi gật đầu, không hiểu cô hỏi cái này làm gì, "Sao vậy tiểu sư muội?"
Hắn vừa dứt lời, liền thấy Diệp Kiều đi thẳng đến trước mặt Tống Kiến.
"Ngươi chính là Tống Kiến?" Cô mỉm cười.
Tống Kiến đột nhiên bị ngắt lời, quay đầu hung hăng nói: "Làm gì?"
Cô lật tay úp thẳng bát mì lên mặt hắn: "Nghịch t.ử, nói chuyện với cha mày thế à?"
Toàn bộ động tác liền mạch lưu loát, không mang theo nửa điểm do dự, quay đầu hét lớn với Mộc Trọng Hi: "Chạy mau!"
Tổ đội hai người đã bị truy đuổi đến mức có kinh nghiệm ở Trường Minh Tông rồi, chạy nhanh như thỏ xổng chuồng, chớp mắt đã mất hút.
Chỉ để lại Tống Kiến rối bời trong gió, cằm hắn nhỏ giọt nước mì tong tỏng, trên đầu vắt vẻo vài cọng mì ăn dở, bộ dạng chật vật lại nực cười.
Diệp Kiều vận Đạp Thanh Phong, đầu cũng không ngoảnh lại.
Cô ngược lại không lo đối phương sẽ đuổi theo, mấy tên nội môn đó tu vi cao nhất cũng chỉ mới Trúc Cơ, một mình Mộc Trọng Hi là có thể giải quyết.
Huống hồ Vân Trung Thành không cho phép đ.á.n.h nhau.
Nhớ lại trạng thái ngơ ngác của đối phương, Diệp Kiều cười cong khóe mắt, tâm trạng tốt hơn hẳn, "Từ lúc hắn bước vào cửa, ta đã muốn làm thế này rồi."
"Tiểu sư muội." Mộc Trọng Hi đuổi theo, đạp Triều Tịch Kiếm, tiện thể giơ ngón tay cái với cô, hít sâu một hơi: "Muội đúng thật là, bò cái đẻ con"
Hắn chậm rãi nhả ra bốn chữ: "Đỉnh của ch.óp."
Mộc Trọng Hi nhìn người Vấn Kiếm Tông ngứa mắt từ lâu rồi, luôn ghi nhớ lời dạy của trưởng lão, trước nay đều nhẫn nhục chịu đựng không dám gây chuyện, hành động lưu loát dứt khoát này của Diệp Kiều khiến hắn hoàn toàn sảng khoái.
Cơm thì không ăn được nữa, may mà Mộc Trọng Hi vị sư huynh này cũng coi như đáng tin cậy, đã nghe ngóng trước được trong Yêu Thú Lâm có dị tượng yêu thú bạo động. Thông thường mà nói, yêu thú bạo động đi kèm chắc chắn là có bí bảo gì đó xuất thế, hai người lập tức quyết định đến Yêu Thú Lâm xem thử.
Diệp Kiều không nhớ trong nguyên tác có nhắc đến Yêu Thú Lâm có cơ duyên gì không, dù sao đại cơ duyên đều thuộc về nữ chính, Vân Thước không có mặt, thì chỉ có thể chứng minh đó chẳng phải thứ gì tốt đẹp.
Nhưng điều này cũng không cản trở hai sư huynh muội không chịu nổi sự cô đơn chạy đi hóng hớt.
Thực ra những người tưởng có đại cơ duyên gì đó không chỉ có hai người bọn họ, rất nhiều tán tu cũng đến. Trong tu chân giới, tán tu thuộc nhóm người không có môn phái, đơn thương độc mã, không có bối cảnh, cũng không có sư phụ, điều này đồng nghĩa với việc c.h.ế.t ở ngoài cũng chẳng ai quan tâm, thường thuộc loại người dễ bị bắt nạt nhất.
Vì biết không có đại cơ duyên gì, Diệp Kiều cũng thong thả cùng sư huynh thỉnh thoảng ngắm cảnh bên đường. Vòng ngoài Yêu Thú Lâm cơ bản không có nguy hiểm gì, càng đi vào trong càng yên tĩnh.
Thỉnh thoảng đi ngang qua vài con yêu thú tu vi thấp, cô cũng tiện tay luyện tập giải quyết luôn.
Có kinh nghiệm lịch luyện lần đầu, Diệp Kiều g.i.ế.c yêu thú liền tỏ ra thuận tay hơn nhiều.
"Cảm giác chẳng có độ khó gì cả."
Mộc Trọng Hi có chút mất hứng.
Kiếm tu cơ bản đều là những phần t.ử hiếu chiến, đương nhiên, ngoại trừ Diệp Kiều, cô là đ.á.n.h được thì đ.á.n.h, đ.á.n.h không lại thì chạy.