Tiểu Sư Muội Rất Mạnh Nhưng Lại Quá Mức Tấu Hài

Chương 271



Thằng nhóc thối này của bọn họ, có tiền đồ rồi a.

Có điều... hai đứa nó vẽ bùa gì a? Minh gia chủ thu lại biểu cảm diễn sâu, ông sao cảm thấy hơi quen mắt nhỉ.

Đợi lát nữa kết thúc xem chẳng phải sẽ biết sao.

Bây giờ hai Phù tu Trường Minh Tông đều rất bận.

Diệp Kiều cúi đầu nhìn vết m.á.u từ tai rơi trên giấy phù lục, cô ho một tiếng, Cả đời này ta chưa từng nỗ lực như vậy.

Tinh thần đều sắp cạn kiệt rồi.

Cô có chút thoát lực siết c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, thở hắt ra, nhìn lôi kiếp còn chưa kết thúc, tiếp tục vùi đầu cùng Minh Huyền vẽ.

Phù phòng ngự cao cấp cô chưa vẽ qua mấy lần, tỷ lệ thành công coi như cũng được.

Nhìn Diệp Kiều bị mệt đến có chút hư thoát, Minh Huyền thấp giọng hỏi: Còn có thể tiếp tục không?

Diệp Kiều: Ta thử lại xem.

Cô lấy lại tinh thần, mắt chớp một cái, tiếp tục vẽ, nhưng lần này, khoảnh khắc phù lục thành công, cô nhìn rõ ràng.

Một đạo ánh sáng vàng rực rỡ vững vàng rơi vào giữa mày cô.

Diệp Kiều hơi ngẩn ra, bị mệt đến ánh mắt đều có chút không tụ tiêu, cô hậu tri hậu giác ý thức được, đột phá rồi.

Phù lục và kiếm đạo, còn có đan thuật đối với cô mà nói đều có thể đột phá, chỉ là mỗi con đường khác nhau.

Là thiên đạo chúc phúc.

Chỉ là lần này chúc phúc không phải phù lục.

Mà là bản thân cô.

Chúc phúc sau khi phá cảnh.

Diệp Kiều nhìn ánh sáng lóe lên rồi biến mất, sờ sờ mi tâm, tưởng rằng thế là kết thúc rồi, sau đó cô bình tĩnh tiếp tục vẽ, kết quả lại là liên tiếp mấy đạo giáng xuống, cứ như điên rồi.

Diệp Kiều có chút không giữ được bình tĩnh nữa, cô ngẩng đầu nhìn giữa không trung, thần sắc hơi có chút đờ đẫn, nghĩ không thông.

Cái thiên đạo này đang nghĩ cái gì.

Minh Huyền bên cạnh cũng nhìn đến ngây người, Vãi chưởng Diệp Kiều?!

Liên tiếp mấy đạo chúc phúc.

Nương theo tiếng kinh hô của Minh Huyền bên cạnh, Diệp Kiều từ trong sự ngoài ý muốn này mạnh mẽ hoàn hồn, nhìn cái chúc phúc từng đạo từng đạo vẫn đang rơi này, cô không chút nghĩ ngợi kéo Minh Huyền bên cạnh qua.

Thiếu niên hơi ngơ ngác, bị Tiểu sư muội cường thế lôi qua.

Mau lại đây, dẫn huynh ké một cái thiên đạo chúc phúc. Cô bay nhanh nói xong, ánh sáng vàng rực rỡ rải xuống, mấy đạo thiên đạo chúc phúc trong khoảnh khắc về phía hai người bọn họ nhẹ nhàng rơi xuống.

Minh Huyền hơi ngẩn ra, hơi mở to mắt.

Minh Huyền thần sắc ngẩn ngơ, là thật sự kinh ngạc rồi.

Ê ê ê? Hắn hô một tiếng, sau đó ngơ ngác rồi.

Ké thiên đạo chúc phúc?

Còn có loại thao tác này sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thiên đạo cho phép sao?

Cái thứ này không được đâu nhỉ.

Ý niệm này vừa xoay một vòng trong đầu, nương theo chúc phúc liên tiếp không ngừng rơi xuống, Minh Huyền bị Diệp Kiều kéo ngồi cùng một chỗ chỉ cảm thấy mi tâm hơi nóng.

Giây tiếp theo ánh sáng vàng rực rỡ vững vàng rơi vào giữa mày, thiếu niên hơi mở to mắt, thiên đạo chúc phúc đi vào trong cơ thể chảy vào trong đan điền, hắn cảm nhận chút phù quang điểm điểm kia, ngoại trừ không thể tin nổi ra, còn có chút, thụ sủng nhược kinh.

Hóa ra đây chính là thiên đạo chúc phúc a, Minh Huyền ngồi ở đó, đầu óc đều có chút choáng váng.

Mà bản thân Diệp Kiều, cô cũng đang tìm tòi cảm giác huyền diệu trong đó, trong đan điền ấm áp, sự mệt mỏi ban đầu quét sạch sành sanh, cô mang tính thăm dò dùng thần thức gom lại phù quang, vốn dĩ chỉ là nghĩ thử một chút, kết quả sau khi phù quang tản ra, cô ngẩn người một chút.

Phát hiện, là một đạo chú ấn?

Cô nhẹ nhàng hít vào một hơi, tốc độ lóe lên rồi biến mất quá nhanh, Diệp Kiều theo bản năng ghi nhớ lại, sau khi mở mắt ra, phát hiện tràng diện có chút yên tĩnh.

Giữa không trung lôi kiếp vẫn đang tiếp tục, thiên đạo chúc phúc cũng cuối cùng thu liễm lại, Minh Huyền như ở trong mộng mới tỉnh, sờ đan điền, lẩm bẩm một mình: Vãi chưởng, lần đầu tiên ta được chúc phúc. Tuy là ké.

Hóa ra Tiểu sư muội, trước đó muội được chúc phúc đều là cảm giác này sao? Quả thực thần thanh khí sảng, vốn dĩ tiêu hao thần thức tình huống này tổn thương rất lớn, kết quả một đạo chúc phúc xuống, khó chịu gì cũng không còn nữa.

Diệp Kiều: Nghiêm cẩn một chút, trước đó ta chưa từng được chúc phúc, đây là lần đầu tiên.

Minh Huyền bị cô làm cho có chút ngẩn ngơ, nghiêng đầu: Có mà, lúc muội Kim Đan kỳ, có một đạo đấy. Hắn nghĩ nghĩ: Có thể lúc đó muội không chú ý tới?

Những người khác chắc là cũng không chú ý tới.

Hoặc là nói cho dù chú ý tới, cũng sẽ không cố ý nghĩ về hướng thiên đạo chúc phúc, dù sao trước kia cũng không có ai phá cảnh thiên đạo sẽ cho cái chúc phúc ăn mừng ăn mừng.

Là, là thiên đạo chúc phúc sao? Đám người chạy tới xem náo nhiệt giọng nói đều nhẹ đi.

Có người xếp hạng kìm nén xúc động muốn hét lên, thậm chí bị người bên cạnh bịt miệng lại, dù sao quấy rầy người ta được chúc phúc cũng là chuyện bị trời đ.á.n.h thánh vật a, thiên đạo chúc phúc xưa nay không thấy nhiều, một lần đã rất hiếm thấy rồi.

Vốn tưởng rằng kết thúc rồi.

Kết quả chỉ là hoãn một chút, một khắc sau giáng xuống càng mạnh hơn, sự phát triển này đừng nói Diệp Kiều xem không hiểu, những người khác cũng xem không hiểu a.

Chính là thiên đạo chúc phúc. Các trưởng lão thần thần bí bí gật đầu, giọng nói nhẹ đến mức sắp biến thành giọng kẹp rồi, bọn họ thì thầm to nhỏ, chắc chắn nói: Không sai được.

Chính là thiên đạo chúc phúc.

Cái đó... Có người hắng giọng một cái, đột nhiên nhớ tới một vấn đề.

Tần tông chủ? Người của Vấn Kiếm Tông mang tính thăm dò hỏi: Hỏi thăm một chuyện, quý tông lần trước hai đạo thiên đạo chúc phúc, xin hỏi là cho ai vậy?

Bọn họ hậu tri hậu giác nhận ra một vấn đề.

Hai lần chúc phúc trước của Trường Minh Tông, đừng nói là cũng cho Diệp Kiều đấy chứ?!

Đừng nhìn ta. Tần Phạn Phạn che mặt: Ta không biết.

Ai biết là cho ai.

Đám trẻ này cũng đều không nói.

Nhưng đa phần... Tần Phạn Phạn tang thương thở dài: Chúc phúc là cho Tiểu Kiều đấy.

Nói thừa sao đây không phải là. Chúc phúc đều sắp nhấn chìm con bé rồi, ngay cả Minh Huyền cũng có thể kéo qua ké một cái chúc phúc, mức độ này ai có thể làm được?