"Kéo dài thêm chút nữa." Diệp Kiều quan sát sắc trời, nói: "Ta có một cách có thể tránh được đám người này."
Minh Huyền, Minh Huyền còn có thể làm sao?
Hắn chỉ có thể tin tưởng Diệp Kiều.
Sáu người đ.á.n.h hai người không những bị tiêu hao không ít linh khí, mà còn chưa bắt được một ai.
Đám tán tu cũng nhận ra khoảng cách giữa thân truyền và tu sĩ bình thường bọn họ, quả nhiên không có ai là đèn cạn dầu.
Khoảnh khắc va chạm với trường kiếm của một người trong số đó, cánh tay Diệp Kiều tê rần một cái, một đạo kiếm khí khác bám sát theo sau, sáu người tạo thành thế bao vây, vây c.h.ặ.t hai người vào giữa, Minh Huyền toát mồ hôi lạnh.
Lần này là tỏi thật rồi.
Nhưng liếc nhìn Diệp Kiều, lại phát hiện thiếu nữ không hề hoảng hốt chút nào, ôm c.h.ặ.t Gà KFC trong n.g.ự.c, khóe môi đột ngột nhếch lên, bỗng nhiên lên tiếng: "Tiểu Thê, nhớ mẹ không?"
Bước chân của tất cả mọi người hơi khựng lại.
Đồng t.ử Minh Huyền chấn động: "Muội đang nói cái lời quỷ quái gì vậy?"
Đã lúc này rồi.
"Không hiểu sao?" Diệp Kiều vỡ một món pháp khí phòng ngự, cô né tránh kiếm quang của đối phương, trả lời: "Gọi con trai ta đấy."
Cô cố ý kéo dài đến đêm khuya, cũng chính là lúc âm khí nặng nhất, thời gian lĩnh vực mở ra đều có quy luật, mà tên quỷ anh đó cũng tuyệt đối đang ở trong phủ đệ Tống gia, Diệp Kiều lúc này gọi nó, nó tuyệt đối có thể nghe thấy.
Lúc này, chỉ có thể đ.á.n.h cược một phen.
Xem thử độ thù hận của con quỷ anh đó đối với cô có lớn hay không.
Sau khi Diệp Kiều nói xong, mấy tán tu nhịn không được cười lạnh: "Con trai ngươi? Tên quỷ anh đó?"
"Ngươi tưởng ngươi là ai? Mẹ ruột của nó chắc?"
Đã có thể lẻn vào Tống gia, đủ để chứng minh bọn họ đã tìm hiểu trước tình hình ở đây, đối với sự tồn tại của quỷ anh, bọn họ không trêu vào nổi, cũng không dám trêu vào, dù sao nhiệm vụ chỉ cần bắt được Diệp Kiều là đủ rồi.
Tuy nhiên, ngay khi đám tán tu vừa cười nhạo xong, cái bóng đen kịt trên mặt đất dần dần lan rộng, lặng lẽ cuốn người vào trong.
Thần thức của Diệp Kiều vẫn luôn quan sát môi trường xung quanh, nhận ra lĩnh vực quen thuộc mở ra, trái tim đang treo lơ lửng hoàn toàn rơi xuống đất, một tay kéo Minh Huyền qua, "Tới đây." Trong chớp mắt, hai người biến mất không tăm tích ngay trước mặt mọi người.
"Tình huống gì đây?!"
Đệt, người đang yên đang lành sao lại biến mất rồi?
Có tu sĩ kiến thức rộng rãi nhíu mày: "Hình như là lĩnh vực."
Lĩnh vực trong truyền thuyết Nguyên Anh kỳ trở lên mới xuất hiện, sao lại ở đây?
Giọng tán tu run rẩy, "Ý ngươi là thân truyền tên Diệp Kiều đó, đã đắc tội với đại năng có lĩnh vực?"
Đối phương nặng nề gật đầu: "Không có gì bất ngờ thì, đúng vậy."
Thao tác này của Diệp Kiều không ai ngờ tới, từng thấy người tìm đường c.h.ế.t, chưa từng thấy người chủ động nộp mạng, Gà KFC cũng bị dọa cho ngốc luôn, nó không nghĩ ra Diệp Kiều này đi khiêu khích khắp nơi, mà vẫn có thể nhảy nhót tưng bừng sống sót rốt cuộc là lấy bản lĩnh từ đâu ra.
Cô có thể sống đến bây giờ, quả thực là kỳ tích.
Lúc Minh Huyền bị Diệp Kiều kéo vào hoàn toàn không phản ứng kịp, nhìn môi trường đen kịt, ngẩn người: "Đây là đâu?"
Diệp Kiều: "Lĩnh vực của quỷ anh. Thế nào, kích thích không?"
Sắc mặt Minh Huyền trắng bệch.
Hắn tưởng Diệp Kiều nói câu giờ là chỉ có viện binh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Không ngờ là tìm đường c.h.ế.t xông vào trong lĩnh vực.
A a a, muội có độc à Diệp Kiều.
Nếu không phải tình hình không đúng, Minh Huyền nhất định phải hóa thân thành Mã giáo chủ túm lấy cổ áo cô gào thét.
"Đừng sợ, bây giờ nó hận nhất là ta." Diệp Kiều an ủi hắn: "Huynh cùng lắm chỉ là hàng tặng kèm thôi."
Cô còn chưa sợ cơ mà.
Minh Huyền: "... Ta cảm ơn lời an ủi của muội."
Trong lúc đấu võ mồm, khí tức xa lạ xuất hiện sau lưng, hai người không hẹn mà cùng né tránh.
"Mẫu thân." Bé trai chằm chằm nhìn Diệp Kiều, nó hỏi: "Là người đang tìm con sao?"
Diệp Kiều bình tĩnh nói: "Không phải."
"Ngươi nghe nhầm rồi."
"Tại sao không cần con." Nó đáng thương vô cùng, đuổi theo Diệp Kiều: "Đã nói là chơi với con cơ mà."
Diệp Kiều không quay đầu lại điên cuồng bỏ chạy, lớn tiếng lải nhải: "Tình mẹ con plastic của chúng ta vỡ nát rồi! Ép buộc không có hạnh phúc đâu."
"Lừa con lừa con lừa con..."
Một chuỗi âm thanh đuổi theo sát nút phía sau, ch.ói tai lại the thé, Diệp Kiều bị ồn đến mức ong ong cả đầu.
Đạp Thanh Phong trong lĩnh vực này tốc độ bị giảm chậm hơn một nửa.
Càng khiến người ta muốn c.h.ử.i thề hơn.
Minh Huyền cũng đang hét: "Cứu mạng, có quỷ kìa Diệp Kiều, đệt đệt đệt, ta muốn về tông!"
Hai người luân phiên b.ắ.n rap một màn hỗn hợp âm cao.
Diệp Kiều suýt bị ồn c.h.ế.t, cô kiên trì đến bây giờ toàn bộ dựa vào ý chí sắt đá của bản thân.
Trong lĩnh vực, cô đã thử dùng Thanh Phong Quyết thức thứ nhất Thanh Phong Khai, thức thứ hai Thanh Phong Lãng Nguyệt, tuy nhiên bất luận là công kích đơn thể hay công kích quần thể, đều không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho tên quỷ anh này.
Thấy sắp bị đuổi kịp, Diệp Kiều sau khi nắm rõ cường độ của đối phương, đại khái đã có tính toán, lập tức hét lên một tiếng:
"Gà KFC!"
Trong chốc lát ngọn lửa sáng rực bùng lên ánh sáng ch.ói mắt trong lĩnh vực, lĩnh vực mà Ngự Hỏa Phù không thể đốt cháy, nhưng bản mệnh hỏa của Phượng Hoàng lại có thể.
Nó ôm bàn tay bị thiêu đốt, lập tức tủi thân khóc òa lên, "Đau."
Vừa dứt lời, khí tức của bé trai lạnh lẽo hẳn đi, chằm chằm nhìn Diệp Kiều, nhào về phía cô, Gà KFC lại phun một cục lửa qua, nhưng lần này vì hai người đều đang trong quá trình né tránh lẫn nhau, độ chuẩn xác không tốt nên không trúng.
Diệp Kiều hít sâu một hơi.
Mẹ kiếp.
"Tiểu Thê." Ngay khoảnh khắc nó nhào tới, cô đột nhiên nắm lấy tay bé trai, "Xin lỗi."
Cùng lúc đó, Diệp Kiều bất động thanh sắc truyền âm cho Gà KFC: "Nếu nó có hành động muốn ăn ta, ngươi cứ phun một cục lửa, chuẩn một chút, cảm ơn."
Gà KFC: "..."
Bé trai bị phản ứng của cô làm cho hơi ngơ ngác, nó theo bản năng muốn há miệng c.ắ.n Diệp Kiều, ăn thịt cô.