Tiểu Sư Muội Nhặt Rác Tu Tiên, Cả Tông Môn Xin Ôm Đùi

Chương 172: Phá Huyễn Cảnh, Kết Nguyên Anh



 

Tốc độ tu luyện này đúng là ngồi tên lửa cũng không nhanh bằng, nếu tu vi ở thế giới thực cũng tăng nhanh như vậy thì tốt biết mấy!

 

Còn chưa kịp hoàn hồn, kiếp lôi của Nguyên Anh kỳ đã ập tới, may mà nàng đã có kinh nghiệm độ kiếp suôn sẻ dù không có b.út mực giấy nghiên.

 

Lần này nàng dùng một bài "Xích Bích Phú" nhẹ nhàng vượt qua lôi kiếp của Nguyên Anh kỳ. Bạch Vi tinh thần sảng khoái trở về căn nhà của mình.

 

Nàng chuẩn bị rèn sắt khi còn nóng. Lần này không chuẩn bị thi từ ca phú nữa, mà là tiểu thuyết.

 

Bạch Vi trầm ngâm một lát, đợi bản thảo trong lòng đã thành hình, liền cầm b.út viết một mạch, viết ra một cuốn tiểu thuyết về một nam nhân văn tu xuyên không về thời cổ đại, từ một thư sinh trở thành quyền thần.

 

Đương nhiên, nàng chỉ viết một phần ba cốt truyện, phần còn lại định đợi Yên Yên đến, xem phản ứng của cô nàng rồi tính tiếp.

 

Lần này Yên Yên phải qua năm ngày mới đến, trong khoảng thời gian đó Bạch Vi vốn định đổi môi trường sống, nhưng sợ Yên Yên đến không tìm thấy nàng, đành thôi!

 

“Mặc Thanh tiên sinh——”

 

Bạch Vi chỉ nghe cách xưng hô này liền biết, địa vị của nàng chắc chắn lại thăng hạng rồi. Thực ra thông qua tu vi không ngừng tăng lên, nàng cũng nhận ra hai bài thơ giao cho Yên Yên chắc chắn cực kỳ được hoan nghênh.

 

Quả nhiên, Yên Yên mang vẻ mặt hớn hở bước vào: “Mặc Thanh tiên sinh, ba bài thơ cô viết đặc biệt được yêu thích, đều thu hút sự chú ý của triều đình rồi, bây giờ các tòa soạn báo trên cả nước đều đang in thêm đấy!

 

Đương kim Thánh thượng đã nói, ba bài thơ cô viết, mỗi bài đều đáng để những thư sinh muốn theo con đường văn tu học hỏi.”

 

Bạch Vi không hề bất ngờ chút nào, dù sao tác giả gốc của bài thơ cũng siêu đỉnh, hơn nữa nàng chính là học những câu thơ này từ sách giáo khoa mà ra.

 

“Tiên sinh, năm ngày nay cô có tác phẩm mới nào không?”

 

Yên Yên hỏi một câu, sợ Bạch Vi cảm thấy đường đột, lại vội vàng nói: “Không có cũng không sao. Chỉ riêng ba bài thơ này chắc chắn có thể giúp cô đột phá đến Hóa Thần.”

 

Bạch Vi vừa định đi lấy bản thảo mấy ngày nay viết cho Yên Yên, đột nhiên cảm nhận được ý niệm đột phá, nàng khựng bước, nhìn Yên Yên.

 

“Yên Yên, cô vừa nói Hoàng thượng sai người in ba bài thơ tôi viết ra cho thư sinh học hỏi? Chuyện này từ khi nào vậy?”

 

Yên Yên tuy không biết Bạch Vi hỏi cái này làm gì, nhưng vẫn thành thật trả lời: “Tôi vừa nhận được thông báo, chắc là chưa thi hành đâu.”

 

Bạch Vi không hoang mang không vội vã bước ra sân, ngăn cản Yên Yên đang muốn tiến lên hỏi han.

 

Cho đến khi tiếng sấm vang lên, Yên Yên vẫn chưa kịp hoàn hồn, Mặc Thanh lại độ kiếp rồi!

 

Yên Yên chứng kiến những câu thơ Bạch Vi dùng để độ kiếp, trong mắt lóe lên ánh sáng vàng.

 

“Mặc Thanh tiên sinh, thi từ ca phú dùng để độ kiếp cũng có thể dùng để gửi bản thảo đấy.”

 

Bạch Vi nhướng mày, lập tức viết lại những bài thơ từ dùng trong ba lần độ kiếp, cùng với bản thảo tiểu thuyết, giao cho Yên Yên.

 

Nàng quyết định gác b.út từ đây, không vì gì khác, nàng sợ lần độ kiếp sau lại bị kéo vào đây. Lỡ như bây giờ lộ hết vốn liếng, lần sau sẽ không phá huyễn cảnh nhanh như vậy được nữa.

 

Yên Yên nhìn ba bài thơ từ Bạch Vi viết mà yêu thích không buông tay, đợi đến khi đọc câu chuyện Bạch Vi viết, càng kinh ngạc như gặp người trời.

 

Cô nàng một hơi đọc hết câu chuyện, đang lúc đọc đến đoạn cao trào, câu chuyện vậy mà lại hết.

 

“Mặc Thanh tiên sinh, câu chuyện này sao chưa viết xong?”

 

Bạch Vi cũng hơi hối hận vì trong câu chuyện này chèn quá nhiều bài văn và thơ từ, nhưng viết cũng viết rồi, dứt khoát đưa luôn là được, còn phần tiếp theo, thì để sau hẵng hay!

 

“Hết cảm hứng rồi.”

 

Bạch Vi trả lời rất hùng hồn, Yên Yên muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ đành thất thần rời đi.

 

Theo tốc độ thăng cấp này, đừng nói chỗ ở chỉ lùa chút gió, nhà cửa trống hoác, cho dù bắt nàng ngủ ngoài đường cũng không phải là không được.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Điều khiến nàng không ngờ tới là, câu chuyện kia còn được hoan nghênh hơn cả thơ từ. Bạch Vi vốn định nằm ườn chờ phi thăng, đành phải dưới sự thúc giục hết lần này đến lần khác của Yên Yên, hoàn thành nốt bài văn này.

 

Thế giới trong huyễn cảnh tuy đối với nàng mà nói đều là ảo, nhưng cuộc sống mỗi ngày lại vô cùng chân thực.

 

Thời gian một tháng đối với Bạch Vi mà nói, có chút quá dài đằng đẵng, nhưng may mắn là cuối cùng nàng cũng sắp phi thăng.

 

Yên Yên cứ ngỡ như đang nằm mơ, Mặc Thanh tiên sinh chỉ dùng vỏn vẹn một tháng, từ dẫn khí nhập thể đến phi thăng, chuyện này trước đây chưa từng có.

 

Cô nàng vô cùng cảm kích sự kiên trì ban đầu của mình, cô nàng cũng được thơm lây nhờ Mặc Thanh tiên sinh, đãi ngộ sau này chắc chắn sẽ khiến tất cả đồng nghiệp phải đỏ mắt ghen tị.

 

Kiếp lôi rất nhanh đã ập đến, kiếp lôi lần này hung hãn hơn bất kỳ lần nào trước đây.

 

Bạch Vi nhếch khóe môi, đúng là có cảm giác độ kiếp phi thăng rồi.

 

Lần này nàng dùng bài "Tương Tiến Tửu" của Lý Bạch để độ kiếp, cũng mặc kệ người ở đây có biết Hoàng Hà, Sầm phu t.ử, Đan Khâu sinh và Trần Vương hay không.

 

Một bài thơ kết thúc, độ kiếp cũng hoàn thành. Bạch Vi ném toàn bộ thu nhập có được trong huyễn cảnh cho Yên Yên, không biết có thể để lại chút kỷ niệm cho cô em gái mềm mại đáng yêu này không.

 

Có lẽ sau khi nàng rời đi, thế giới này cũng sẽ sụp đổ chăng?!

 

Trong lúc suy nghĩ, Bạch Vi đã trở về thế giới thực.

 

Nghe thấy tiếng kiếp lôi ầm ầm bên ngoài, ánh mắt nàng rực lửa nhìn chằm chằm con gà rừng đang cắm cúi tấn công trận pháp.

 

Bạch Vi hứng thú nhìn hành động của gà rừng.

 

Cũng không biết cái hang này có lai lịch gì, có thể sánh ngang với phòng ngự trận pháp mạnh nhất. Bốn mươi lăm đạo lôi kiếp của Nguyên Anh kỳ, bốn mươi bốn đạo kiếp lôi giáng xuống vậy mà không chẻ vào được, chỉ chừa lại đạo lôi kiếp lợi hại nhất, lao thẳng về phía Bạch Vi.

 

Nàng vội vàng thiết lập ba đạo phòng ngự trận pháp, làm con gà rừng đang tấn công trận pháp giật nảy mình, không chú ý đến lôi kiếp, ngược lại chạm phải ánh mắt rực lửa của Bạch Vi trước.

 

Nữ tu này tỉnh lại từ lúc nào vậy?!

 

Đáng ghét! Rõ ràng nó sắp thành công rồi, cho dù tỉnh lại muộn một nhịp thở cũng được mà! Nữ tu này không phải đã nhìn thấy nó liên tục tấn công trận pháp đấy chứ?

 

Gà rừng nhất thời chột dạ vô cùng.

 

Bạch Vi lúc này làm gì có tâm trí để ý đến diễn biến tâm lý của gà rừng. Nàng vẻ mặt nghiêm túc lấy Phượng Sồ Kiếm ra, chỉ dùng thần thức liền biết, cái hang trên đỉnh đầu đã bị chẻ thành cái hang lộ thiên rồi.

 

Gà rừng lập tức rén.

 

“Tiểu nữ tu, ta phải nhắc nhở ngươi, hai chúng ta còn có quan hệ khế ước đấy! Ngươi đừng có làm bậy nha! Ta chỉ muốn thu dọn mấy viên đá ngon kia thôi, không có ý định làm hại ngươi đâu.”

 

Sợ Bạch Vi không tin, gà rừng giọng điệu chân thành nói: “Thật đấy! Ngươi tin ta đi.”

 

Bạch Vi nhẹ nhàng liếc nhìn gà rừng một cái, đôi môi đỏ mọng chậm rãi thốt ra hai chữ.

 

Ngay sau đó nàng nắm c.h.ặ.t Phượng Sồ Kiếm, vận hành một chiêu chuyên dụng cho Kim Đan hậu kỳ của Thiên cấp kiếm quyết.

 

Gà rừng mang vẻ mặt meme anh da đen đầy dấu chấm hỏi nhìn Bạch Vi, nữ tu này đang nói cái gì vậy? Khoan đã, ả đột nhiên vung kiếm làm gì?! Khí thế đột nhiên trở nên thật đáng sợ!

 

Chưa đợi gà rừng nghĩ thông suốt, kiếp lôi đã giáng xuống, không những phá hủy ba đạo cực phẩm phòng ngự trận, mà còn đ.á.n.h bay con gà rừng đang mang vẻ mặt hoảng sợ.

 

Kiếm ý do Bạch Vi vung ra va chạm với kiếp lôi đã suy yếu đi đôi chút, ngay sau đó phát ra tiếng nổ lớn.

 

Lôi kiếp của Nguyên Anh kỳ cuối cùng cũng qua đi, mây đen tan biến, trời giáng điềm lành.

 

Bạch Vi tuy không bị thương, nhưng cơ thể vẫn được phục hồi đến trạng thái tốt nhất, linh khí trong cơ thể một lần nữa lấp đầy đan điền.

 

Tác hại của việc độ kiếp trong mỏ linh thạch khổng lồ cũng rất nhanh lộ rõ.