Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa

Chương 91: Ngươi không chịu được người khác gọi mình là ca ca sao?



Nụ cười của Trần Linh mang theo vẻ không có thiện ý nồng đậm.

Cố Thường Nhạc theo bản năng lùi lại hai bước, lắp bắp đáp:

"Ừm... ừm!"

"Ta vừa rồi... hình như là rơi vào ảo cảnh, nếu có gì khiến ngươi không thoải mái, ta xin lỗi, thực xin lỗi..."

Trong lòng Cố Thường Nhạc rất không muốn xin lỗi, nhưng tình thế hiện tại khiến ả không thể không cúi đầu.

Giang Vô Diễm nghe vậy, lửa giận bốc lên tận trời.

"Phì!"

"Cố Thường Nhạc, ngươi làm sao có thể trắng trợn nói dối như vậy!"

"Toàn trường có bao nhiêu người, chỉ có mình ngươi bị ma quỷ ám ảnh, rơi vào ảo cảnh?"

"Nếu ngươi thẳng thắn thừa nhận mình muốn đ.â.m tiểu sư muội, ta còn kính ngươi hai phần thành thật!"

Giang Vô Diễm càng nói càng tức giận, xông lên muốn động thủ với Cố Thường Nhạc, nhưng bị Trần Linh ngăn lại.

"Giang sư tỷ, nếu ả nói là do vô tình làm ta bị thương khi đoạt bảo, vậy thôi, chúng ta cũng đi đoạt bảo đi!"

Giang Vô Diễm tuy thẳng thắn quá mức, nhưng không hề ngốc nghếch.

Trần Linh nói vậy, sao nàng ấy có thể không hiểu ý?

Giang Vô Diễm cười khẩy một tiếng: "Được thôi, ta nghe theo sư muội."

Vừa nói, ánh mắt Giang Vô Diễm gắt gao nhìn chằm chằm Cố Thường Nhạc.

Cố Thường Nhạc không ngốc, biết rõ mình đang bị nhắm vào.

Ả sợ sệt trốn sau lưng Từ Chính Khanh, khẽ gọi một tiếng "ca ca", lập tức khơi dậy lòng bảo vệ của Từ Chính Khanh đến cực điểm.

Từ Chính Khanh bày ra tư thế gà mẹ che chở gà con, chắn trước mặt ả, nhẹ giọng an ủi:

"Đừng sợ, có ta ở đây."

Trong đáy mắt Từ Chính Khanh thoáng hiện lên một tia bi thương, từ đó về sau, ý chí muốn bảo vệ Cố Thường Nhạc của gã càng thêm kiên định.

Trần Linh nhìn bộ dạng kia của gã, bật cười.

"Ngươi muốn bảo vệ Cố Thường Nhạc, tốt nhất nên chuẩn bị tinh thần mà c.h.ế.t vì mệt đi."

Nói xong, nàng nhìn về phía Phù Ngọc Trạch.

"Ngươi là đệ tử của Phù Phong?"

Phù Ngọc Trạch "hả" một tiếng, vội vàng gật đầu.

"Được, ta bị quy tắc hạn chế, không thể vẽ bùa, ngươi làm đi."

Vừa nói, nàng đã mạnh mẽ kéo tay Phù Ngọc Trạch, duỗi ngón trỏ ra, bắt đầu chậm rãi vẽ hướng dẫn vẽ phù trên lòng bàn tay hắn.

Thiên phú Phù Ngọc Trạch quả thật không tệ, Trần Linh chỉ thị phạm hai lần, hắn đã có thể vẽ thành công.

Hai gã đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ của Kim Ô Tông thấy vậy, lập tức kêu lên không ổn.

"Nhanh! Mau ngăn cản Trần Linh!"

"Trần Linh đang dạy phù tu vẽ bùa!"

"Nếu để bọn chúng thành công, hậu quả khó lường!"

Đến nay bọn họ vẫn còn nhớ rõ sự sợ hãi khi bị Trần Linh chi phối nửa năm trước.

Linh phù kia cứ xoẹt xoẹt xoẹt như không cần tiền mà dùng liên tục.

Những người khác muốn ngăn cản thì đã không kịp nữa rồi.

Chỉ trong chốc lát, Phù Ngọc Trạch đã vẽ ra hai tấm phù Ẩn Thân dưới sự chỉ dạy của Trần Linh.

Phù Ngọc Trạch thúc giục linh phù, cả hai người đều ẩn thân.

Sau khi ẩn thân, một người điên cuồng dạy, một người điên cuồng học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chỉ một lát sau, hai người đã tạo ra hơn chục lá bùa với các công dụng khác nhau, mặc cho những người xung quanh c.h.é.m g.i.ế.c thế nào cũng không thể chạm vào vị trí của họ.

Phù Tụ Linh, phù Chuyển Năng, phù Chỉ Thống, phù Chỉ Huyết … các loại vật tư ứng phó khẩn cấp đều có.

Còn có một tấm phù Bách Trảo Nạo Tâm, là Trần Linh đặc biệt chuẩn bị cho Cố Thường Nhạc.

Hôm nay Cố Thường Nhạc biểu hiện xuất sắc, đáng thưởng!

Trên đài quan sát, các trưởng lão của các tông môn và tiên môn nhìn thấy thao tác này của Trần Linh, trực tiếp câm nín.

"..."

"..."

Sắc mặt của bọn họ ai nấy đều khó coi.

Không ai ngờ rằng, Trần Linh lại có thể lách luật tài tình đến vậy.

Những thứ cấm nàng sử dụng, nàng vòng một đường lớn như vậy, cuối cùng vẫn dùng được!

Thật là khó tin!

Trần Linh chỉ cần dùng đầu ngón chân cũng đoán được, đám người bên ngoài kia giờ phút này đang có vẻ mặt khó chịu đến mức nào.

Sau khi xong việc, Trần Linh xé bỏ phù Ẩn Thân, nhìn lên bầu trời cười khẩy:

"Kiếm tu không được dùng linh phù, nhưng đâu có quy định kiếm tu không được dạy đồng đội vẽ linh phù, đám lão già bỉ ổi kia, các ngươi đừng giở trò, nói ta phá hoại quy tắc."

Chỉ cần người thúc đẩy linh phù là phù tu, còn việc phù tu muốn đưa linh phù cho ai dùng, đó là chuyện riêng của phù tu.

Để tránh nguồn cung linh phù bị gián đoạn, Trần Linh không quên nhắc nhở Phù Ngọc Trạch:

"Ngươi cứ ở trong bóng tối tùy cơ ứng biến ném linh phù, việc đánh người và đoạt bảo, cứ giao cho chúng ta."

Phù Ngọc Trạch cũng không làm mọi người thất vọng, liều mạng vẽ phù.

Vậy thì tiếp theo......

Ánh mắt Trần Linh lại một lần nữa hướng về phía Cố Thường Nhạc.

Đến lúc phải trả mối thù vừa bị đ.â.m sau lưng rồi.

Phù Ngọc Trạch ẩn thân trên không trung chạy loạn khắp nơi, vừa dán linh phù cho đồng đội, vừa không ngừng thay đổi vị trí.

Giang Vô Diễm thúc giục quyển trục ngự thú, lập tức, vô số linh ma thú có tu vi tương đương với nàng ấy "ầm ầm" kéo đến.

Mọi người nhìn thấy, đủ loại sinh vật kỳ quái đều lao về phía bên này.

"Sao lại thế! Sao đột nhiên có nhiều linh ma thú vậy!"

Mộ Dung Nam cũng không hề nhàn rỗi, sau khi mở túi linh khí, Phù Ngọc Trạch dán một tấm phù Phục Chế lên túi của nàng ấy, binh khí bên trong lập tức được nhân bản thành hàng trăm hàng ngàn.

Lại dán thêm một tấm phù Chuyển Hoán, Mộ Dung Nam lập tức hóa thân thành kho binh khí di động, các loại vũ khí được nàng ấy vận chuyển, không ngừng b.ắ.n về phía đám đệ tử Kim Ô Tông.

"Đừng bận tâm thú hay không thú nữa, bên ta sắp bị linh khí đập c.h.ế.t rồi, mau tới giúp!"

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

"Đuổi không kịp, căn bản đuổi không kịp!"

"Tấn công tầm xa thật sự là ác tâm c.h.ế.t đi được, sờ còn chẳng được vào bóng dáng của nàng!"

"Mấy tên đệ tử Diệu Thiên Tông này ăn cái gì mà lớn vậy!"

Nghiêm Phong và Trần Linh cũng không hề nhàn rỗi, trực tiếp tham gia vào cuộc chiến tranh đoạt Ngũ Thải Nê .

Phù Ngọc Trạch dán hai lá phù Tụ Linh lên người hai người, khiến cho công kích của họ càng thêm mãnh liệt, mỗi chiêu đánh ra đều hướng về phía Cố Thường Nhạc.

Cố Thường Nhạc yếu đuối không thể tự lo, mở miệng ngậm miệng đều "ca ca, ca ca" kêu, cứ như người vừa rồi đ.â.m sau lưng Trần Linh không phải là ả vậy.

Tiếng "ca ca" hết đợt này đến đợt khác, khiến Từ Chính Khanh suýt chút nữa đứt hơi.

Từ Chính Khanh cũng chỉ mới bước vào Kim Đan kỳ không lâu, ban đầu còn có thể đỡ được thế công của Trần Linh và Nghiêm Phong, nhưng khi hai người càng đánh càng hăng, Từ Chính Khanh dần dần xuất hiện dấu hiệu hụt hơi.

Cuối cùng, Từ Chính Khanh hoàn toàn sụp đổ bởi một câu nói nhẹ bẫng của Nghiêm Phong.

"Ngươi không chịu được khi nghe người khác gọi mình là ca ca sao?"

Thân hình Từ Chính Khanh khựng lại, sắc mặt trắng bệch, đến cả phòng thủ cũng quên mất.

Gã vừa ngẩn người, Cố Thường Nhạc liền gặp nguy.