Không biết có phải do Trần Linh gào lên quá đột ngột hay không, mà Lục Tử Sâm thật sự mở to mắt.
Giây tiếp theo, chỉ thấy Trần Linh vung tay.
Rắc nguyên một bao ớt bột lớn.
Lục Tử Sâm không kịp tránh, dính đầy mặt.
Sau đó, y mù rồi.
Lục Tử Sâm vừa sặc sụa vừa cay, mắt bị cay đến nước mắt tuôn xối xả.
Không mở ra được, hoàn toàn không mở ra được!
Lục Tử Sâm còn tâm trí đâu mà đoạt lục la?
Chỉ thấy y "Keng" một tiếng vứt kiếm sắt, cả người từ trên không trung rơi xuống.
"Trần Linh!!!"
"A!!!"
"Tốt nhất đừng để ta bắt được ngươi!!!"
Y ngã xuống đất, điên cuồng lăn lộn.
Nỗi thống khổ ấy... một chữ "thảm" sao tả xiết?
Người trong ngoài Tiểu Thế Giới chứng kiến cảnh này, đều ngây người.
Trên đài quan sát, sắc mặt các tông chủ và trưởng lão càng khó diễn tả.
Hầu Chính Thủy mặt đen như than, nghiến răng nghiến lợi nhìn Hùng Kinh Đán:
"Đúng là đệ tử Diệu Thiên Tông các ngươi, hèn hạ giống y như ngươi!"
"Bỉ ổi! Vô sỉ! Không biết liêm sỉ!"
"Nếu để loại tu sĩ này trưởng thành, danh tiếng Diệu Thiên Tông các ngươi sau này sẽ bị nàng phá tan tành!"
Những người khác cũng gật đầu phụ họa, buông lời cay nghiệt.
Hùng Kinh Đán và Tần Ngự Tu đứng bên cạnh nghe, cười tươi như gió xuân.
"Đứa bé ta tự tay nuôi lớn, đương nhiên giống ta rồi." Hùng Kinh Đán vẻ mặt kiêu ngạo.
Tần Ngự Tu cũng gật đầu tán thưởng: "Quả thật có vài phần phong thái âm hiểm bỉ ổi của ta, rất tốt, hy vọng nó có thể phát huy truyền thống bỉ ổi hạ lưu của sư môn."
Nói chuyện, cả hai còn bắt đầu tán gẫu.
"Dù sao Diệu Thiên Tông chúng ta cũng chẳng còn danh tiếng gì để mất, không sao cả."
"Tiểu Tần nói rất có lý, dù sao danh tiếng tông môn ta chưa bao giờ tốt đẹp."
Hai người ngươi một câu, ta một lời, trò chuyện vô cùng hòa hợp.
Phong chủ Nhạc Phong Vân Ảnh, ngồi ngay bên cạnh họ, cố nén cười đến mức vai run nhẹ, trong lòng càng thêm yêu thích Trần Linh.
Con bé này, thật sự có chút bản lĩnh.
Thích!!!
Quá thích rồi!!!
Mọi người nhìn họ, hoàn toàn cạn lời.
Nhưng trớ trêu thay, họ lại không thể nói gì.
Bảo tiểu nữ tu Diệu Thiên Tông kia vi phạm quy tắc ư? Đâu có!
Nhưng chuyện này căn bản không ai nghĩ ra được!
Trần Linh rắc lên người Lục Tử Sâm, đó là ớt ma đặc sản của Huyền Linh đại lục, thứ chỉ mọc trên người ớt thú.
Một nồi canh lớn chỉ cần thả một chút xíu, cũng đủ cay c.h.ế.t nửa cái mạng người thường, dù là tu sĩ Kim Đan kỳ cũng phải bay màu.
Huống chi Lục Tử Sâm chỉ là một tiểu tu sĩ Trúc Cơ.
Trần Linh nào còn rảnh lo cho Lục Tử Sâm thế nào, nàng chỉ lo vung kiếm sắt xông lên phía trước.
Trần Linh hiện tại cũng chỉ là một tiểu tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, dùng công kích và công pháp bình thường không thể nào c.h.é.m c.h.ế.t được cây lục la ngàn năm chỉ bằng một kích.
Vừa hay, nàng cũng luyện gần xong rồi Tinh Thần Quyết tầng thứ nhất rồi, liền lấy lục la ra thử xem uy lực thế nào.
Tinh Thần Quyết là mai rùa nàng tìm được ở đầm lầy Bảo Sơn khi trước, lúc đó còn vô tình có được hai con tiểu linh xà.
Yến Hắc từng nói, Tinh Thần Quyết là công pháp lưu lại từ thời thượng cổ, biến hóa khôn lường, công pháp tổng cộng có mười mai rùa, ghi chép mười tầng công pháp.
Hiện tại, Trần Linh có hai mai trong tay, lần lượt là tầng thứ nhất và tầng thứ hai.
Sắc mặt Trần Linh ngưng lại, điều khiển chút linh lực ít ỏi bao phủ lên kiếm sắt.
Linh lực vừa bao phủ, trên kiếm sắt lại nổi lên những lỗ khí nhỏ.
Những lỗ khí nhỏ hấp thu linh lực xung quanh với tốc độ nhanh nhất, sau khi hấp thu gần đủ, chân Trần Linh hơi dùng sức, vận chuyển công pháp, hướng lục la mà g.i.ế.c tới.
Đám người chỉ nghe thấy một tiếng "hít" đầy kinh ngạc, ngay sau đó vô số đao quang kiếm ảnh hiện ra.
"Vù vù vù!"
"Ào ào ào!"
Âm thanh binh khí giao nhau chỉ kéo dài trong chốc lát, đến cả bóng dáng của Trần Linh, họ cũng không thấy rõ.
Trước mắt họ, là ánh sáng rực rỡ của nhật nguyệt tinh thần, trong khoảnh khắc, họ thậm chí mơ hồ thấy được hình ảnh một con Đại Linh Xà được vẽ bằng mực loang.
Đầu rồng, mắt đỏ, cánh khổng lồ, đuôi rắn.
Nhưng đó chỉ là một thoáng vụt qua, mọi người đều không chắc chắn thứ đó có thực sự xuất hiện hay không.
Sau khi một loạt bóng người lướt qua nhanh chóng, họ thấy lục la đột ngột vỡ tan thành vô số mảnh vụn, tan tác khắp nơi, chất lỏng màu xanh b.ắ.n tung tóe như mưa rào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tinh hạch của lục la lơ lửng giữa không trung vài giây, rồi từ từ bay vào tay Trần Linh.
"..."
"..."
Người trong ngoài tiểu thế giới đều ngây người.
Ta vì người tiễn đưa vặn dặm Người vì ta khóc mù đôi mắt
Ngay cả mấy người tu vi Hóa Thần kỳ bên ngoài cũng không nhìn rõ Trần Linh đã hành động như thế nào.
Đây là công pháp gì?
Chưa từng thấy.
Chẳng hiểu gì cả.
Đám người nhất thời kinh hãi.
Trần Linh thi triển sát chiêu, toàn thân linh lực hoàn toàn cạn kiệt, người từ trên không chậm rãi rơi xuống.
Cũng may thể thuật của nàng đủ mạnh mẽ, sau khi linh lực bị hút sạch, vẫn có thể dựa vào thân pháp vững vàng đáp xuống đất.
Nàng vẩy vẩy tinh hạch, cười.
Đây đúng là một thứ tốt.
Có được tinh hạch linh thực , sau này nàng muốn bao nhiêu ma thảo liền có bấy nhiêu.
Nhưng, niềm vui bất ngờ còn lớn hơn vẫn còn ở phía sau.
Chỉ thấy một đạo lục quang từ tàn thể của lục la bay ra, chui vào mi tâm Trần Linh.
Thu được kỹ năng mới.
Buông Xuôi.
U Uất.
Đây là hai kỹ năng song sinh, rất giống với tính cách ham ăn biếng làm của lục la.
Buông xuôi: Khiến cho đối tượng bị đánh dấu muốn buông xuôi bao nhiêu liền buông xuôi bấy nhiêu.
U uất: Tự hoài nghi bản thân, bi quan tột độ, muốn "emo" bao nhiêu liền "emo" bấy nhiêu.
Đều không phải là kỹ năng có tính công kích, nhưng, hình như rất hữu dụng.
Trần Linh hít sâu một hơi, ngồi bệt xuống đất, khoanh chân đả tọa, để khôi phục linh lực.
Đám người từ kinh ngạc hoàn hồn, lửa giận và oán khí lập tức ngút trời.