Tiểu Sư Muội Lại Được Thiên Đạo Chúc Phúc Nữa

Chương 147: Phương thức tác chiến hack của Lão Lục



 

"Trước đây thần quang kia từng xuất hiện ở Kiếm Phong chúng ta, tuy không biết ai đã kích phát thiên địa pháp tắc, nhưng nơi đó nhất định có người của Kiếm Phong!"

Ta vì người tiễn đưa vặn dặm
Người vì ta khóc mù đôi mắt

Giọng của Nhan Úy vô cùng kiên định, ẩn nhẫn kìm nén xen lẫn sự kích động.

Hắn vươn tay, nắm lấy vạt áo Long Gián: "Ta dám chắc chắn, chuyện này không phải do tiểu sư đệ gây ra thì là tiểu sư muội."

"Khi xưa hai người bọn họ cùng Ngũ sư huynh vào Bảo Sơn, từng có một đạo thần quang như vậy giáng xuống, Ngũ sư huynh hiện đang đi săn yêu thú, không ở gần Phong Đô."

Long Gián thấy Nhan Úy kích động đến vậy, cũng có chút kinh ngạc.

 

Đây là lần đầu hắn thấy Nhan Úy, một kẻ vốn trầm mặc ít nói, không cười bao giờ, lại nói nhiều như vậy, nhất thời không biết đáp lại thế nào.

Với Long Gián mà nói, việc Nhan Úy tự kỷ bỗng dưng nói nhiều như vậy còn chấn động hơn cả chuyện sư đệ sư muội kích phát phần thưởng của thiên địa pháp tắc.

Thật không ngờ!

Thời gian Long Gián tiếp xúc với Trần Linh không nhiều, nhưng ấn tượng về nàng lại tốt đến mức muốn nổ tung, mấy ngày tiếp xúc tại giải đấu toàn đại lục, có thể dùng hai chữ để hình dung tiểu sư muội bảo bối nhà hắn.

Vui vẻ.

Sau một thoáng kinh ngạc, Long Gián nhìn nơi thần quang tan biến, bật cười.

"Đi thôi, chúng ta đi tìm tiểu sư muội chơi."

Vừa nói, hắn đã vọt tới bên cạnh Nhan Úy, túm lấy vạt áo đối phương, tăng tốc độ lao về khu hỗn chiến của thành Phong Đô.

*

 

Cùng lúc đó, Trần Linh và những người khác đã bị yêu quái bao vây, triển khai ác chiến.

Cách tác chiến của đám Trần Linh đúng là cẩu đến tận cùng.

Dưới trận Giáng Cảnh do Yết Lâu phát động, đám yêu quái tu vi cao nhất cũng chỉ là Hóa Thần kỳ trung kỳ, bị áp chế xuống Nguyên Anh sơ kỳ trung kỳ.

Phù Ngọc Trạch được giữ lại trong pháp trận nghỉ ngơi, chuyên tâm ngồi vẽ linh phù, chi viện những người khác.

Vẽ xong là ném, vẽ xong là ném, độ chuẩn xác cao đến đáng sợ.

 

Phù Ngọc Trạch cũng không cần lo lắng bị tấn công trong pháp trận, công kích của đám yêu quái đ.á.n.h lên pháp trận, sẽ bị pháp trận tụ linh bổ sung năng lượng vô hạn thôn phệ, nhanh ch.óng chuyển hóa thành linh lực của pháp trận, gia trì tăng tốc vận hành của toàn bộ pháp trận.

 

Trần Linh và đồng đội liên tục tung ra các đợt tấn công, đồng thời không ngừng dùng phù độn thuật chạy về pháp trận bổ sung để hồi phục trạng thái.

Nguồn suối ngay trước mắt, bọn họ chỉ cần ngoảnh đầu lại, linh lực vừa tiêu hao sẽ nhanh ch.óng hồi phục, nhờ vậy mà trạng thái của đám người không hề suy giảm.

Lúc mới giao chiến, họ còn hơi lúng túng, nhưng dần dà thành quen, sau vài chục hiệp, sự phối hợp giữa họ đã trở nên ăn ý.

Đám người kia thì không hề hấn gì, nhưng lũ yêu quái thì khổ sở vô cùng.

Ban đầu, chúng còn phối hợp tác chiến, nhưng yêu lực dần cạn kiệt, sự kiên nhẫn cũng hao mòn, tâm lý theo đó mà sụp đổ.

 

"Khỉ thật, đám nhãi ranh này sao mà lầy lội thế!"

Không biết kẻ nào đột nhiên rống lên một tiếng.

Tiếng than vãn này vừa vang lên, đám yêu quái liền bùng nổ, bắt đầu c.h.ử.i bới om sòm.

"Đánh kiểu này không phải là cách, chỉ tổ hao c.h.ế.t ở đây, các ngươi mau nghĩ biện pháp đi!"

"Nghĩ thế nào? Vừa nãy ngươi cũng chẳng xông lên rồi à? Cái pháp trận kia tự động triệt tiêu công kích, còn ăn cả công kích của ngươi để mạnh lên, nạp năng lượng nhanh hơn!"

"Sao lại có thứ biến thái như vậy, đây đúng là thứ do con người thiết kế ra ư? Thật đáng sợ!"

"Thứ đó còn là người á? Nó đơn giản là ma quỷ đấy!"

"Vô lý! Quá vô lý rồi!"

"Không, không thể nào, chuyện này tuyệt đối không thể nào! Chỉ cần mọi người đồng lòng hợp sức đ.á.n.h tiếp, pháp trận này nhất định sẽ bị phá hủy!"

 

Chẳng biết con yêu quái nào nhả ra cái lý lẽ vớ vẩn, dẫn dắt đồng bọn đi sai đường, bọn chúng vậy mà lại đối đầu với cái pháp trận vô hạn bổ sung này.

Thế là tiếp theo, hỏa lực của bọn chúng chuyển sang pháp trận.

"Ầm ầm ầm!"

"Bình bình bình!"

Các loại công kích với đủ màu sắc rực rỡ, uy lực khác nhau liên tục nã vào pháp trận như không cần tiền, nhưng cuối cùng đều bị pháp trận hấp thu.

Càng đ.á.n.h, pháp trận càng mạnh.

Trần Linh và những người khác ban đầu đều ở trong pháp trận, dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng trí tuệ để nhìn bọn chúng.

Sau đó, khi thấy bọn chúng càng đ.á.n.h càng hăng, mấy người trực tiếp tiến vào pháp trận ẩn thân ở trong cùng.

Đám yêu quái vừa thấy người đột nhiên biến mất, cũng ngẩn người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Người đâu? Người đâu rồi?"

"Sao lại đột nhiên biến mất không dấu vết thế này?"

"Không, không đúng, bên trong không chỉ có người, còn có hai con yêu quái!"

"Hai con yêu quái kia cấu kết với loài người từ khi nào vậy?!"

"Bọn chúng biến mất rồi, nhưng khí tức vẫn còn, có lẽ đã dùng ẩn thân thuật, mọi người cẩn thận!"

Đám yêu quái nhao nhao nhốn nháo.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi chúng trao đổi, Trần Linh và đồng đội đã dán bùa ẩn thân, dùng thêm cả tiểu súc phù, vèo vèo xông ra khỏi pháp trận.

Xoạt xoạt xoạt!

Vù vù vù!

 

Chỉ trong ba năm phút ngắn ngủi, mấy người đã nhanh ch.óng cuỗm sạch túi Càn Khôn của tất cả yêu quái có mặt.

Khi chúng hoàn hồn lại thì bên hông đã trống trơn.

"Lại đây lại đây, đếm tiền thôi!"

Trần Linh dẫn đầu gỡ bùa ẩn thân, vui vẻ lật đống túi Càn Khôn chất thành đống, bộ dạng hệt như một con sâu tiền.

"Đây là cái gì? Cái này lại là gì?"

Yến Hắc kiên nhẫn giải thích cho nàng: "Tiền tệ của Yêu giới, cờ Phục Ưng, roi Đuôi Bò Cạp, đá Phi Châu Chấu, nỏ Phá Ma, đều là trang bị có thể dùng khi đ.á.n.h nhau."

"Cái này hay, có thể mang về cho đàn em, sau này đ.á.n.h nhau không lo thiếu đồ rồi!"

Trần Linh vừa hiện thân, những người khác cũng theo đó lộ diện.

"Đến xem chiến lợi phẩm của ta này, nhiều thứ lạ hoắc."

"Ta cũng vậy, nhìn chẳng hiểu gì, lũ yêu quái toàn dùng mấy thứ kỳ quái này à?"

 

Giang Vô Diễm và Từ Chính Khanh hăng hái lục lọi, miệng cười toe toét, còn rủ cả Phù Ngọc Trạch vào chia của.

Đặc biệt là Từ Chính Khanh, gã thích c.h.ế.t cái kiểu tác chiến "h.a.c.k" của Trần Linh rồi!

Kiếp trước gã nhất định đã cứu cả đại lục Huyền Linh, kiếp này mới có được đồng đội "thần tiên" như Trần Linh.

Sướng phải biết!

Giang Vô Diễm vớ được chiến phủ, liền vung thử, bổ về phía Từ Chính Khanh, gã vừa đỡ vừa hỏi: "Thấy sao?"

Từ Chính Khanh hài lòng gật đầu, lại lôi ra một thanh kiếm vung thử: "Ta thấy Địch Kiên Bỉnh chắc thích cái này, giữ lại."

 

Giang Vô Diễm vẫn nhớ đến Địch Kiên Bỉnh mỗi khi thấy kiếm, chỉ là cách xưng hô đã đổi từ "người đàn ông của ta" thành Địch Kiên Bỉnh, ngay cả nàng ấy cũng không nhận ra sự thay đổi này.

Hướng Dục Thần thấy Trần Linh thèm thuồng, xoa đầu nàng, cười cưng chiều rồi ném hết túi Càn Khôn vào lòng nàng.

"Thích thế cơ à? Cho ngươi hết."

Trần Linh xua tay từ chối: "Không cần đâu, cũng không có gì ta dùng được."

 

"Chẳng phải ngươi muốn đ.á.n.h thiên hạ sao, nào, sư huynh viện trợ cho chút trang bị."

Trần Linh nghe vậy, cũng không khách sáo nữa.

Đám yêu quái vừa phát hiện túi Càn Khôn của mình bị trộm, liền phát cuồng.

"Túi Càn Khôn của ta! Đó là của ta!"

"Ôi không, trong túi Càn Khôn của ta còn có rất nhiều đồ tốt, mấy hôm trước vừa mang yêu đản từ động thú về vẫn còn ở trỏng!"

"Cuộn trục của ta!"

"Mũ trụ hổ đầu của ta!"

"Kiếm phổ Yêu Đạo của ta!"

 

Một đám yêu quái ai nấy đều lộ vẻ đau lòng, đau xót.

Sốt ruột rồi, sốt ruột rồi, toàn bộ đều sốt ruột rồi!

Cũng đúng lúc này, Thời Vũ công chúa của thành Phong Đô xông đến hiện trường.

Trần Linh vừa thấy, hai mắt sáng rực lên.

"Anh em, hàng viện trợ tới rồi! Mau tới lượm đồ!"