“Ánh mắt Văn Nhân Chúc trợn tròn, trên người cô ta một luồng long hồn yêu long màu tối bị Tạ Chiết từ từ bóc tách.”
“Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghĩ tới tại sao lần này lại dễ dàng để ngươi có được long hồn yêu long và để ngươi dung hợp với long hồn yêu long như vậy sao?"
Chỉ thấy Tạ Chiết giơ tay, luồng long hồn yêu long đó liền cuộn trào về phía hắn.
Những đường vân u ám trong mắt Tạ Chiết dưới sự tiếp cận của long hồn yêu long đó màu sắc lại càng trở nên đậm hơn một chút, hắn rũ mắt nhìn Văn Nhân Chúc không mang theo nửa phần cảm xúc.
Hắn đã giữ tính mạng của Văn Nhân Chúc rất lâu vô phi là vì lúc đó những mảnh hồn phách của Ngu Chi vậy mà có hai sợi đã trộn lẫn với phần long cốt kém chất lượng của Văn Nhân Chúc.
Đây cũng là lý do tại sao trong từng cái từng cái thế giới nhỏ Văn Nhân Chúc lại chấp nhất muốn lấy đi tính mạng của Ngu Chi như vậy.
Nhưng từ năm đó Văn Nhân Chúc đã sớm trở thành một quân cờ.
Quân cờ thế nào đều nằm trong sự kiểm soát của người chơi cờ.
Cho dù cô ta có cảm thấy mình đã vượt qua tầm kiểm soát đến mức nào thì vẫn chỉ là một quân cờ mà thôi.
Cảm xúc trong mắt Văn Nhân Chúc thay đổi cực nhanh, cô ta nhìn chằm chằm người trước mặt, đồng t.ử hơi giãn ra, khi Tạ Chiết dùng con d.a.o găm đó rạch mở tâm môn của Văn Nhân Chúc, Văn Nhân Chúc đột nhiên cười một tiếng.
Chỉ có điều tiếng cười của cô ta chấm dứt ngay khoảnh khắc Tạ Chiết rút long cốt của cô ta ra.
Văn Nhân Chúc ch-ết rồi.
Yêu hận kéo dài bấy lâu của cô ta đều chấm dứt tại đây.
Tạ Chiết rũ mắt nhìn đoạn long cốt trong lòng bàn tay mình, có chút thẩn thờ nhớ lại cảnh tượng năm xưa cậu dẫn hắn đi giương cung b-ắn nhạn.
Tạ Trường An lúc đó cũng là dáng vẻ thiếu niên.
Tạ Chiết lúc đó chỉ là một đứa trẻ, hắn đi theo bên cạnh Tạ Trường An, khi chạy có chút lảo đảo.
Đại nhạn bị b-ắn hạ chỉ có chân bị thương một chút, cánh nhạn lông nhạn đều không bị tổn hại nửa phần.
Tạ Trường An chạy lên phía trước trói c.h.ặ.t con nhạn đó lại, nhìn về phía Tạ Chiết, trong mắt mang theo nụ cười trong trẻo:
“Tiểu Chiết, con sắp có một mợ là người tộc rồi, nàng ấy là một nữ t.ử vô cùng ôn hòa, con nhất định sẽ thích nàng ấy."
Mắt tiểu Tạ Chiết sáng long lanh, hắn nhìn Tạ Trường An liên tục vỗ tay gọi mấy tiếng tốt.
Nhìn tiểu Tạ Chiết cười, Tạ Trường An cũng cười thành tiếng, tiếng cười sảng khoái truyền đi rất xa rất xa trong Sát Địa.
Đợi đến khi tiếng cười tan đi, Tạ Trường An nhìn tiểu Tạ Chiết, ánh mắt ôn nhu:
“Sau này cậu và mợ cùng con sinh một cô em họ nhỏ, con phải có dáng vẻ của một người anh đấy."
“Vâng ạ!"
Tiểu Tạ Chiết đáp lại một cách đầy khí thế như vậy.
Nhưng sau này Tạ Chiết không gặp được người mợ người tộc ôn hòa mà Tạ Trường An nói.
Hắn chỉ biết cậu mình bỗng nhiên giống như biến thành một người khác vậy.
Sau này cậu đọa thành yêu long, bị nhân tu c.h.é.m đầu.
Còn hắn thì bỗng nhiên có thêm một cô em họ.
Nghe mẫu thân nói đứa trẻ tên Văn Nhân Chúc đó là con của cậu và ma tộc sinh ra.
Ma long như vậy Long tộc không thể giữ lại, chỉ là nếu đã được nhà Văn Nhân của Thương Vũ Tông nhặt về vậy thì coi như chưa từng có một người như vậy là được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Th-i th-ể của Văn Nhân Chúc bị thiêu thành một đống bột trắng.
Kèm theo đó là những chuyện quá khứ, dù là sự bi t.h.ả.m của cô ta hay những việc ác cô ta làm sau này đều biến mất hoàn toàn trong ngọn lửa này.
Tạ Chiết bay lên ôm lấy Ngu Chi.
Gò má Ngu Chi lạnh ngắt, nàng ngước mắt có chút khó khăn muốn nhìn rõ người trước mặt:
“Tạ Chiết."
Nàng khẽ gọi nhưng giọng nói lại có chút run rẩy.
“Ta đây."
Người bảo vệ Ngu Chi trầm giọng đáp.
Bóng tối xung quanh vẫn đang lan tỏa, chỉ có những đốm sáng li ti bên cạnh Tạ Chiết miễn cưỡng chiếu sáng một vùng nhỏ.
Ngu Chi dựa vào người Tạ Chiết, nàng chưa bao giờ cảm thấy lạnh như thế này, nàng rụt vai lại:
“Tộc người cá đang cất giữ hồn phách của ta, có phải không?"
Tạ Chiết khoanh chân ngồi trên đất, hắn cẩn thận ôm Ngu Chi vào lòng, nghe câu hỏi của Ngu Chi hắn có hai phần ngạc nhiên ngước mắt:
“Nàng biết từ khi nào vậy?"
Ngu Chi lắc đầu:
“Văn Nhân Chúc đã cho ta xem rất nhiều rất nhiều chuyện quá khứ."
“Mỗi một lần chàng đều có thể thu hồi một mảnh hồn phách của ta."
Cái lạnh tựa như thấm vào tận xương tủy của Ngu Chi, nàng nghiến răng, sương trắng phun ra trước mặt nàng:
“Ta xuống núi chỉ trong vài ngày ngắn ngủi tu vi liền tinh tiến không ít, khả năng duy nhất chính là những mảnh hồn phách mà ta đã mất khi xuống núi đã quay về c-ơ th-ể ta."
“Cho nên lúc ta xuống núi gặp Trần Châu là để ta dưới sự thôi thúc của trí tò mò mà đến Trần phủ thám thính, sau đó để những hồn phách đó quy vị."
Tạ Chiết không nói phải cũng không nói không phải, một lúc lâu sau hắn khẽ thở dài một tiếng nói:
“A Chi của ta vẫn thông minh như vậy."
Ngu Chi lạnh đến mức răng tựa như đều sắp đ-ánh vào nhau, đốt ngón tay lộ ra vẻ trắng nhạt, nàng vô cùng khó khăn vươn tay muốn nắm c.h.ặ.t lấy tay Tạ Chiết, nhưng lạnh quá, lạnh đến mức lòng bàn tay nàng tê dại, cứng đờ, lạnh đến mức Ngu Chi không thể kiểm soát được động tác của mình.
Tạ Chiết rũ mắt nhìn nàng, giọng nói rất nhẹ:
“A Chi, mỗi một lần nàng đều sẽ nói với ta rằng nàng không phải người của thế giới này, nàng luôn phải quay về."
“A Chi, về nhà đi."
Giọng nói của Tạ Chiết tựa như là bản tình ca cuối cùng trong vùng tuyết mịn màng này, hắn nhìn cô gái trong lòng ánh mắt nhu hòa, cho dù dấu ấn ma tộc trong mắt đã nồng đậm đến mức gần như không thể tan ra được nữa hắn nhìn Ngu Chi vẫn là cái nhìn đầy quyến luyến khi nhìn người mình yêu sâu đậm.
Ngu Chi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nàng nhìn chằm chằm người trước mặt không nói lời nào.
Thế nhưng người đang vòng tay ôm nàng đã từ từ nhét con d.a.o găm đó vào tay Ngu Chi.
Hơi lạnh xung quanh trong nháy mắt ập tới.
Trước mắt Ngu Chi bị đông lạnh đến mức tối sầm lại, nàng cái gì cũng không nhìn rõ nữa chỉ cảm thấy nơi khóe mắt dường như có thứ gì đó lạnh ngắt rơi xuống.
Nhưng ngay sau đó chính là sự ấm áp mềm mại.
Hơi thở của Tạ Chiết trong chốc lát trở nên rất gần, trong giọng nói của hắn cũng có hai phần đắng chát:
“A Chi, nàng nên biết nếu ta không ch-ết thì từng cái từng cái thế giới nhỏ đó vẫn sẽ tồn tại."