Ngu Chi khẽ cười một tiếng, cô ngồi xuống bên bàn, đưa tay cầm lấy đôi đũa bên cạnh, đảo đảo trong mấy đĩa thức ăn trước mặt.
Đầu đũa rất nhanh đã gắp được một nụ hoa to bằng ngón tay cái.
Trên nụ hoa có dính dầu đậm nước tương, không nhìn rõ diện mạo ban đầu, vốn dĩ ở trong mấy món ăn kia thì không cảm thấy gì, nhưng giờ bị Ngu Chi gắp riêng ra, nhìn lại có hai phần quái dị.
“Tôi thấy món nào cũng có loại hoa này, đây là đặc sản địa phương của các người sao?"
Cô bé nhìn về phía nụ hoa bị Ngu Chi gắp lên, khẽ gật đầu nói, “Đây là loại hoa mọc trong nước, nở quanh năm, đám này tàn thì đám kia lại nở, nếu dùng loại hoa nước này làm nguyên liệu nấu ăn, món ăn sẽ có một phong vị khác biệt, thanh lệ sảng khoái, cô gái nếm thử một chút là biết ngay, hương vị của loại hoa nước này rất tuyệt vời."
Ngu Chi nghe vậy cười một tiếng, cô đặt đũa xuống, nhìn cô bé đang đứng bên bàn, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm mình, “Tôi biết rồi, em lui xuống trước đi."
Cô bé mang cơm tối tới dường như không muốn đi cho lắm, cô bé c.ắ.n c.ắ.n môi, hơi nghiêng đầu nhìn Ngu Chi, “Cô gái không dùng cơm sao?"
“Tôi là người hơi kỳ quái, nếu có người ngoài ở đây thì sẽ không thấy ngon miệng cho lắm."
Ngu Chi cười nói, “Em cứ lui xuống trước đi, tôi nhất định sẽ thưởng thức thật kỹ món hoa nước mà em nói."
Cô bé mang cơm tối tới lúc này mới đi một bước lại quay đầu ba lần rời khỏi phòng.
Ý cười trên mặt Ngu Chi cũng biến mất sạch sành sanh sau khi cô bé váy hồng kia đóng cửa lại.
Cô rũ mắt nhìn năm món ăn trước mặt, món nào cũng có cái gọi là hoa nước này.
Nhìn đã thấy buồn nôn.
Chỉ là……
Mồi nhử đã đặt ngay trước mắt, nếu cô không c.ắ.n thì làm sao câu được người câu cá đây.
Chỉ thấy Ngu Chi vô cảm gắp một bông hoa nước bỏ vào trong miệng.
Nhai bừa vài cái rồi nuốt bông hoa nước xuống bụng.
Ngu Chi bị mùi vị của bông hoa nước kia làm cho suýt ngất xỉu, cô lôi bình nước bằng da bò mang theo bên mình ra, rót cho mình một ngụm lớn mới miễn cưỡng nén được mùi hôi thối kia xuống, khiến cô không đến mức nôn bông hoa nước vừa nuốt xuống bụng ra ngoài.
Chỉ là trên mặt cô vẫn bị mùi vị đó hun cho lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Ngu Chi thè thè lưỡi, giống như muốn xua đi mùi vị còn sót lại trong khoang miệng vậy.
Thật sự không biết người bên ngoài làm sao có thể nói ra được lời khen ngợi thanh lệ sảng khoái như vậy.
Ngu Chi đặt đũa xuống, mùi vị khó lòng chịu đựng nổi kia khiến cô không còn chút ngon miệng nào nữa.
Ngồi trở lại giường, Ngu Chi vô cùng buồn chán đợi một hồi lâu, nhưng bông hoa nước này ăn thì cũng ăn rồi mà dường như không có chuyện gì đặc biệt xảy ra.
Có chút quá đỗi kỳ quái.
Cô bé kia bức thiết muốn mình ăn bông hoa nước này như vậy, rõ ràng sau khi ăn bông hoa nước nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó, nhưng đợi lâu như vậy mà cái gì cũng không xảy ra.
Ngu Chi thậm chí có một khoảnh khắc d.a.o động, liệu có phải cô đã đoán sai không, cô bé kia thực sự coi bông hoa nước này là mỹ thực tuyệt vời gì đó nên mới bức thiết muốn mình ăn xuống như vậy?
Chỉ là nghĩ lại, mùi vị của bông hoa nước kia khó chịu đựng như vậy, chắc chắn sẽ không phải là khả năng này.
Tựa vào ghế mềm, Ngu Chi bỗng thấy có chút buồn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc cơn buồn ngủ ập tới, mặc dù c-ơ th-ể Ngu Chi càng lúc càng nặng nề nhưng trong lòng lại vô cùng tỉnh táo.
Hóa ra là đợi ở chỗ này đây.
Cô đã tu tập nhiều năm, nếu không phải bông hoa nước kia có vấn đề thì sao cơn buồn ngủ lại ập tới nhanh ch.óng như vậy được.
Xung quanh chìm vào bóng tối.
Nhưng suy nghĩ của Ngu Chi lại vô cùng sáng suốt, cô thậm chí còn có hai phần tò mò.
Bởi vì hiện tại cô vẫn chưa biết được người ra tay với mình rốt cuộc là tai họa Trần Châu chưa được giải quyết kia, hay là người của Trảm Nhật Tông đây.
……
Cánh cửa phòng vốn đang đóng c.h.ặ.t bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài.
Người thò đầu nhìn vào chính là cô bé đã mang đồ ăn tới lúc nãy, cô bé đi đến bên giường trước, đưa tay quơ quơ trước mặt Ngu Chi.
Thấy người trước mặt hai mắt nhắm nghiền, cô bé lại tiến lại gần hơn một chút, chỉ thấy cô bé lấy từ trong túi thêu nhỏ bên hông ra một cây kim bạc, khẽ đ-âm một cái vào ngón tay giữa bên tay phải của Ngu Chi.
M-áu tươi nhanh ch.óng chảy ra.
Cô bé dùng một chiếc khăn tay hứng lấy giọt m-áu chảy ra, sau đó cẩn thận từng li từng tí lui ra khỏi phòng.
Chỉ là cô bé không hề biết sau khi mình đóng cửa lại, người vốn đang nhắm nghiền hai mắt giống như đã ngủ thiếp đi kia, trên cổ tay có một đường vân màu bạc chậm rãi phát sáng, sau khi ánh sáng tắt đi, Ngu Chi chậm rãi mở mắt ra.
Ngu Chi đưa tay nhìn đầu ngón tay của mình.
Nếu không nhìn kỹ thì đã không còn thấy vết thương trên đầu ngón tay nữa rồi, chỉ là lúc chạm nhẹ vào sẽ có cảm giác ngứa ngáy vừa tê vừa dại.
Ngu Chi đứng dậy đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trời đã hoàn toàn tối đen.
Đêm trăng thanh gió mát, lúc g-iết người phóng hỏa.
Cô thu hồi tầm mắt nhìn ra bên ngoài màn đêm đen kịt kia, ngồi trở lại bên giường.
Cứ đợi xem sao, nếu như người âm thầm đặt mồi nhử hoa nước muốn ra tay thì không có lúc nào thích hợp hơn một đêm khuya tĩnh mịch u tối như thế này đâu.
Tiếng canh giờ tí vang lên.
Mấy bóng đen nhân lúc đêm tối che khuất đã đi vào trong làng.
Mà trong từ đường của ngôi làng nhỏ này, người đứng ở giữa có bảy tám phần giống với Trần Châu.
Người phụ nữ kia trong tay cầm chiếc khăn tay trắng dính m-áu, sau lưng bà ta là một đám người đang quỳ.
Mà trước mặt bà ta là những tấm bài vị xếp thành mảng lớn, giữa các bài vị có ánh sáng đỏ rực nhấp nháy.
Chỉ thấy người phụ nữ kia chậm rãi quỳ xuống, đưa chiếc khăn tay trắng đặt lên trán.
Sau đó hướng về phía những tấm bài vị trước mặt thực hiện đại lễ tam khấu.
Theo động tác của người phụ nữ kia, người quỳ ở phía sau bên phải bà ta đứng dậy, bước từng bước nhỏ đi đến bên cạnh bà ta, “Tộc chủ, giọt m-áu này thực sự có tác dụng sao?"
Người cầm chiếc khăn tay ánh mắt khẽ động, bà ta không trả lời câu hỏi của người kia mà chậm rãi đứng dậy, giọng nói trầm thấp khàn khàn, “Nước đã chuẩn bị xong chưa?"