“Động tác của Tạ Chiết dừng lại, trong lòng anh cảm thấy thật nực cười.”
“Anh nói cái gì?"
Di Tinh chậm rãi thở ra một hơi, “Cô ta là con cháu mà Tạ Trường An để lại, chính vì điều này nên Thánh nữ mới bảo tôi đưa cô ta về."
Tạ Chiết chậm rãi thở ra một hơi, trường thương trong tay anh đung đưa hai cái rồi biến mất.
“Năm đó cậu tôi hoàn toàn chưa thành thân, làm sao có con cháu để lại được!"
Tạ Chiết không tin lời Di Tinh nói, nhưng anh cũng biết Di Tinh không phải hạng người nói năng tùy tiện.
Di Tinh im lặng một lát, anh ta nhìn Ngu Chi, qua một hồi lâu mới nói, “Sau khi Thiếu chủ cùng tôi trở về Long tộc, tự nhiên sẽ biết đầu đuôi ngọn ngành chuyện này."
Tạ Chiết theo bản năng nhìn Ngu Chi, nhưng không đợi anh lên tiếng, Di Tinh đã nói tiếp, “Thiếu chủ, Long tộc hiện nay không thích hợp để tiếp khách."
Đôi mắt Ngu Chi hơi rũ xuống, tự nhiên biết vị khách trong miệng Di Tinh chính là mình.
Quay đầu nhìn Tạ Chiết một cái, thấy đôi mày Tạ Chiết nhíu c.h.ặ.t gần như thành chữ Xuyên, thấy đôi môi anh mấp máy, Ngu Chi đứng thẳng người lên, ngắt lời Tạ Chiết.
“Đã như vậy thì anh cứ về Long tộc trước đi, tôi cũng tiện đi Trảm Nhật Tông lo nốt chuyện của chính mình."
Ngu Chi nhìn Tạ Chiết, đôi mắt sáng rực.
Nhưng Tạ Chiết vẫn có chút bực bội nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, anh nhìn Ngu Chi không nói gì, nhưng thần sắc trên mặt lại rất rõ ràng, anh không muốn như vậy.
Di Tinh bước tới nửa bước, anh ta cùng Tạ Chiết lớn lên từ nhỏ, đương nhiên nhìn ra được ý tứ của Tạ Chiết, liền hạ thấp giọng muốn lên tiếng khuyên ngăn, “Thiếu chủ, chuyện có nặng nhẹ nhanh chậm, chuyện này ngài phải về……"
“Câm miệng."
Tạ Chiết có vài phần mất kiên nhẫn ngắt lời Di Tinh, anh ngẩng mắt nhìn Ngu Chi, “Em cùng tôi về Long tộc đi, sau khi giải quyết xong chuyện của Long tộc, tôi lại cùng em đi……"
Ngu Chi lắc đầu, cô ngước mắt nhìn Tạ Chiết, giọng nói có chút nhẹ nhàng, “Chuyện của Trảm Nhật Tông mình tôi lo liệu là được rồi, còn chuyện của Long tộc……"
Ngu Chi dừng lại một chút, sau đó liếc nhìn Di Tinh bên cạnh đang có sắc mặt vô cùng khó coi, ghé sát vào tai Tạ Chiết, thấp giọng nói, “Bí mật kiểu này tốt nhất tôi không nên biết thì hơn, để sau này đỡ gặp nhiều phiền phức."
Tạ Chiết rũ mắt nhìn Ngu Chi, anh mở môi như muốn nói gì đó nhưng lại không biết phải nói gì.
“Yên tâm đi, sẽ không bỏ rơi anh đâu."
Ngu Chi hơi ngẩng đầu, cô cởi từ bên hông xuống một miếng ngọc bội, miếng ngọc bội đó do hai miếng ngọc bội có thể khớp lại với nhau tạo thành, mà bây giờ Ngu Chi đã tháo ra một miếng, đưa vào tay Tạ Chiết, “Có ngọc bội ở đây, anh có thể cảm nhận được vị trí của tôi bất cứ lúc nào, như vậy đã có thể yên tâm trở về chưa?"
Tạ Chiết thu cất ngọc bội thật kỹ, dáng vẻ cẩn thận đó như thể miếng ngọc bội hình vầng trăng khuyết kia là bảo vật quý giá nhất trên đời này vậy.
“Vậy tôi sẽ sớm đi tìm em."
Ngu Chi gật đầu, tầm mắt cô quét qua Văn Nhân Chúc ở phía sau.
Văn Nhân Chúc vẫn luôn nhìn chằm chằm bọn họ, khóe miệng còn mang theo nụ cười vô cùng quái dị.
Di Tinh bước tới hai bước, chỉ thấy anh ta đưa tay lên b.úng một cái, một sợi dây bạc hiện ra giữa hai ngón tay anh ta.
Mà khối thịt đang ngoằn ngoèo cũng biến nhỏ lại theo tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, ngay khoảnh khắc khối thịt biến nhỏ đó, Di Tinh ném ra một cuộn tranh.
Cuộn tranh mở ra khép lại, Văn Nhân Chúc liền biến mất không thấy đâu nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mà cuộn tranh được Di Tinh cầm trong tay thì khẽ nảy lên hai cái, cho đến khi chú thuật phong ấn rơi xuống mới trở nên yên tĩnh.
Văn Nhân Chúc bị phong ấn mang đi.
Trước khi nhóm người bọn họ rời đi, thành Phù đã có không ít người kéo tới, nhìn trang phục thì có vẻ là tu sĩ.
Chỉ là những người đó nhìn qua dường như vô cùng thân thiết với Di Dạ, lúc nhìn thấy Tạ Chiết đều lần lượt cúi đầu, khẽ gọi một tiếng Thiếu chủ.
Là người của Long tộc.
Thấy vậy, trong lòng Ngu Chi cũng đã rõ.
Tạ Chiết tiễn Ngu Chi ra khỏi thành, chỉ là lúc đầu nói là tiễn đến cổng thành, nhưng tới cổng thành rồi thì nói thế nào cũng phải tiễn Ngu Chi đi thêm một đoạn nữa.
Hết đoạn này đến đoạn khác.
Ngu Chi ngồi trên lưng ngựa quay đầu nhìn lại, thành lâu của thành Phù đã xa đến mức sắp không còn nhìn rõ nữa rồi.
“Được rồi, anh mau quay về đi."
Ngu Chi nhìn người đi theo phía sau, có vài phần bất lực thở dài một hơi nói, “Cứ tiễn tiếp như vậy là anh theo tôi đến tận Trảm Nhật Tông luôn đấy."
Ánh mắt Tạ Chiết vốn đang rũ xuống nghe vậy bỗng lóe lên, “Thật sự có thể sao?"
Ngu Chi bất lực, đôi mắt cô hơi trợn tròn, giọng nói cao lên một chút, “Tất nhiên là không được rồi, Tạ Chiết, hiện tại anh là đang về nhà, làm cái bộ dạng lưu luyến không rời này làm gì chứ."
Ánh mắt Tạ Chiết hơi ảm đạm đi một chút, anh nhìn Ngu Chi như muốn nói điều gì đó nhưng lại không biết nên mở lời như thế nào.
“Qua đây."
Ngu Chi đưa tay vẫy vẫy Tạ Chiết.
Tạ Chiết nghe vậy liền thúc ngựa tiến lên phía trước, một con ngựa đen một con ngựa trắng đi song song với nhau.
Người trên lưng con ngựa trắng bỗng nhiên nghiêng người sang bên phải, cánh tay thon dài ôm lấy cổ Tạ Chiết.
Ngựa trắng dừng bước, ngẩng mũi phát ra một tiếng hí dài.
Mà Ngu Chi đã mượn lực rơi vào lưng con ngựa đen.
Cô ngẩng đầu nhìn Tạ Chiết, đôi má Tạ Chiết đã nhuốm hồng, Ngu Chi gần như có thể nghe thấy tiếng tim đ-ập thình thịch thình thịch gần như thành tiếng trống của Tạ Chiết.
Thân hình Tạ Chiết có chút cứng nhắc, anh rũ mắt nhìn người trước mặt, nhìn đôi mắt xinh đẹp đang câu hồn đoạt phách kia càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, cho đến khi đôi má hơi lành lạnh, cũng hơi mềm mại.
Chỉ là không đợi anh quay người lại, mùi hương thanh khiết thoang thoảng đó đã đi xa rồi.
Ngu Chi đã phát lực từ trong l.ồ.ng ng-ực anh trở về lưng ngựa trắng.
Tạ Chiết nắm c.h.ặ.t dây cương, ghì ngựa đen dừng lại, quay đầu nhìn Ngu Chi ở phía sau.
Trên mặt Ngu Chi mang theo nụ cười, cô vẫy vẫy tay với Tạ Chiết nói, “Quay về đi, chờ giải quyết xong chuyện của mỗi người, tôi sẽ đưa anh về gặp sư phụ."
Tạ Chiết đáp một tiếng được, Ngu Chi đã phóng ngựa rời đi.
Ngựa trắng chạy cực nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt đã đưa thiếu nữ rời khỏi tầm mắt của Tạ Chiết.
Mãi cho đến khi bóng dáng của Ngu Chi hoàn toàn tan biến khỏi đôi mắt, Tạ Chiết mới chậm rãi hoàn hồn, anh nhìn Di Dạ đang đi tới, hắng giọng một cái nhưng vẫn không che giấu được ý cười trong lời nói, “Quay về thôi."