Ngu Chi định gọi nàng lại nhưng Tạ Chiết đã ngăn lại:
“Cứ kệ tỷ ấy đi."
Giọng Ngu Chi nghẹn lại nơi cổ họng nàng xoay người nhìn người bên cạnh.
Tạ Chiết trông có vẻ sắc mặt trắng bệch, mặt sau của lớp áo bào đen bị m-áu thấm ướt rõ ràng là sẫm màu hơn những chỗ khác hai phần.
Ngu Chi thu lại những suy nghĩ có chút phức tạp, nàng định thần nhìn Tạ Chiết một cái:
“Tạ Chiết sao lúc nào ngươi cũng bị thương thế này?"
Tạ Chiết bị Ngu Chi nói cho sững sờ một chút hắn ánh mắt lóe lên ngước nhìn Ngu Chi.
Vết thương trên lưng nếu không để ý đến thì cũng không cảm thấy đau nữa chỉ là hơi tê rần.
Ngu Chi đã dời mắt đi nàng đỡ hắn vào phòng.
Tạ Chiết ngồi bên giường trông ngược lại có chút cục tác hắn ngước nhìn Ngu Chi đang đứng bên cạnh không biểu cảm gì, thấp giọng nói:
“Vết thương trên lưng ta tự bôi thu-ốc là được rồi."
Nhưng Ngu Chi cứ như không nghe thấy lời Tạ Chiết nói nàng giơ tay ấn lên vai hắn.
Lực đạo trên tay hơi tăng lên Tạ Chiết nương theo lực đó mà thân hình hơi ngả ra sau.
Ngu Chi khẽ nhíu mày nàng nhìn người trước mặt:
“Nằm cho hẳn hoi đi để ta giúp ngươi bôi thu-ốc."
Tạ Chiết có chút ngượng ngùng nhưng Ngu Chi đã đưa tay đẩy hắn nằm sấp xuống.
Đầu Tạ Chiết vùi trong gối mềm khiến giọng nói cũng trở nên hư ảo.
Đến khi nhìn rõ vết thương trên lưng Tạ Chiết thì đừng nói là có ý nghĩ ám muội gì ngay cả nửa phần suy nghĩ vẩn vơ cũng không có.
Ngu Chi chậm rãi thở ra một hơi đầu ngón tay hơi mát lạnh nàng dùng khăn nhúng nước lau sạch vũng m-áu nhầy nhụa, sau đó nương theo vết thương cẩn thận nhổ những chiếc lông phượng còn cắm trong thịt ra.
Chỉ nhìn thôi cũng đã thấy đau khắp người rồi.
Vậy mà người nằm đó đến một tiếng rên rỉ vì đau cũng chưa từng thốt ra.
Đợi đến khi xử lý xong những vết thương đó Ngu Chi mới lạnh lùng lên tiếng:
“Tạ Chiết ngươi là thiếu chủ Long tộc thì phải nghĩ đến thân phận của mình, nếu ngươi ch-ết đi có biết sẽ gây ra cho ta bao nhiêu rắc rối không?"
Vẻ mặt Tạ Chiết có một thoáng ngẩn ngơ hắn nhìn người đang đứng thõng tay bên giường, khi lên tiếng dường như mang theo một phần tủi thân cùng sự dè dặt:
“Trong tình cảnh đó ta không nghĩ ra được cách nào tốt hơn cả.
Phượng Nhạc cô cô là người biết chừng mực sẽ không hạ sát thủ với ta đâu."
Nhưng nghe lời Tạ Chiết nói chân mày Ngu Chi càng nhíu c.h.ặ.t hơn nàng ngước nhìn người trên giường ánh mắt lạnh lẽo như phủ sương giá.
“Tạ Chiết nói lời khó nghe một chút thì ta và ngươi cũng chẳng có thâm giao gì cả."
Ngu Chi khựng lại, “Tự hỏi lòng mình nếu lúc đó nhân vật và bối cảnh của ta và ngươi hoán đổi cho nhau, Tạ Chiết à, ta chưa chắc đã xông ra đỡ lông phượng cho ngươi đâu."
Trên mặt Tạ Chiết không hề hiện lên vẻ đau lòng hay thất vọng hắn chỉ ngẩng đầu nhìn Ngu Chi, giọng nói thêm vài phần cố chấp:
“Ta không cần nàng phải xông ra cứu ta, ta cứu nàng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện vào lúc sinh t.ử cận kề nàng cũng phải cứu ta cả."
Ánh mắt Ngu Chi càng thêm phức tạp nàng nhìn người trước mặt.
Trong phòng đang đốt lò sưởi rõ ràng là rất ấm áp nhưng Ngu Chi lại cảm thấy tay chân mình lạnh ngắt, ngay cả trái tim dưới l.ồ.ng ng-ực cũng vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta không hiểu."
Ngu Chi lắc đầu nàng nhìn người trước mặt ánh mắt cuối cùng cũng lóe lên vẻ nghi hoặc.
“Tạ Chiết tại sao ngươi lại đối đãi với ta như vậy?"
Tạ Chiết bị hỏi cho sững người một đôi mắt phượng dè dặt ngước lên rồi lại nhanh ch.óng cụp xuống ánh mắt lóng lánh.
“A Chi ta thích nàng."
Tạ Chiết thấp giọng nói trong mũi dường như có sự rung động, “Từ lúc gặp nàng ở ngoài ngôi miếu đổ nát đó ta đã có cảm giác như vậy rồi."
“Cứ như thể ta vẫn luôn chờ đợi nàng và ngày hôm đó nàng cuối cùng cũng đã xuất hiện."
Ngu Chi lùi lại nửa bước trong mắt nàng lóe lên vẻ kinh ngạc:
“Ta không hiểu."
Ngu Chi nói rồi một lát sau nàng lặp lại một lần nữa:
“Tạ Chiết ta không hiểu tại sao ngươi lại thích ta."
Tạ Chiết nhìn Ngu Chi trên mặt hắn là sự thắc mắc dường như có vài phần không hiểu tại sao Ngu Chi lại hỏi ra câu hỏi như vậy.
“A Chi yêu và hận không giống nhau, hận cần có lý do nhưng yêu thì không cần."
Tạ Chiết đầy vẻ nghiêm túc hoàn toàn không còn sự tùy ý phóng khoáng như mọi ngày, giống như lời hắn nói ra bắt đầu từ bây giờ đều phải vô cùng nghiêm túc mới được.
Ngu Chi lại lắc đầu nàng lùi thêm nửa bước nữa giãn ra khoảng cách với Tạ Chiết.
Ánh mắt dừng trên người Tạ Chiết.
Nếu nói Ngu Chi không thích Tạ Chiết thì cũng không hẳn.
Sau khi xuống núi Ngu Chi đã gặp Tạ Chiết giữa hai người tuy cũng có tranh cãi nhưng phần lớn thời gian lại là tương trợ lẫn nhau.
Tạ Chiết là một người đồng hành tốt cũng là một... thiếu niên có tướng mạo khôi ngô.
Ánh mắt Ngu Chi lóe lên nhưng nếu nói đến chuyện thích theo tầng nghĩa này nàng thực sự chưa bao giờ nghĩ tới, một là nàng chưa từng nảy sinh tâm tư về phương diện này, hai là trong lòng Ngu Chi hiểu rõ mình không phải là người của thế giới này, đã không thuộc về nơi này thì Ngu Chi không biết liệu có một ngày nàng đột nhiên rời đi hay không.
Trong quãng thời gian chưa biết trước được này Ngu Chi không muốn đắm chìm vào chuyện tình cảm, nếu đã định sẵn sẽ biến mất khỏi thế giới không thuộc về mình này thì dù thế nào cũng phải để lại cái tên Ngu Chi trên cõi đời này.
Tạ Chiết ngước nhìn người đang đứng cách đó hai bước chân.
Thiếu nữ đứng đó toàn thân như được dát một lớp phật quang.
Nàng khẽ nhíu mày dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
Cảm giác đó khiến trong lòng Tạ Chiết nảy sinh một loại cảm xúc kỳ diệu dường như chỉ cần nhìn Ngu Chi như vậy thôi cũng có thể đi hết những năm tháng dài đằng đẵng vậy.
Ánh mắt Tạ Chiết quá đỗi nồng nhiệt và thâm sâu Ngu Chi ngước nhìn người trước mặt dường như đã hạ quyết tâm gì đó chậm rãi thở ra một hơi nói:
“Tạ Chiết chúng ta không có khả năng đâu."
Người ngồi bên giường vốn dĩ sắc mặt trông vẫn bình thường giờ bỗng chốc trắng bệch.
Ngu Chi khẽ thở ra một hơi nàng nhìn người trước mặt thấp giọng nói:
“Ta không thuộc về nơi này."
Vành mắt Tạ Chiết hơi thắt lại hắn nhìn người trước mặt có chút không hiểu câu nói “Ta không thuộc về nơi này" của nàng có ý nghĩa gì.
Ngu Chi ngồi xuống bên bàn nàng nhìn Tạ Chiết:
“Ngươi có biết tại sao ta và lão đầu t.ử lại ở ẩn bấy nhiêu năm nay mà chưa từng xuất thế không?"