Tiểu Sư Muội Không Muốn Công Lược Nữa

Chương 319



 

Tạ Chiết gật đầu:

 

“Vậy thì đa tạ cô cô."

 

Phượng Nhạc hơi gật đầu, khẽ ra hiệu với một con Phượng Hoàng bên cạnh, con Phượng Hoàng đó liền nhảy nhót tiến lại gần, dẫn đường cho Ngu Chi và Tạ Chiết rời khỏi trước cây ngô đồng.

 

Đi được vài bước Ngu Chi lại ngoái đầu nhìn Phượng Nhạc một cái.

 

Phượng Nhạc đang đi về phía khu rừng rậm nơi họ vừa xuất hiện, rõ ràng là muốn điều tra kỹ lưỡng xem tại sao trận pháp dùng để che giấu Sát Địa lúc trước lại mất tác dụng.

 

Phượng tộc sắp xếp cho họ hai căn phòng nằm cạnh nhau.

 

Cửa sổ sạch sẽ sáng sủa, trong phòng lan tỏa hương hoa thoang thoảng.

 

Tạ Chiết không ở trong phòng mình mà lại sang phòng Ngu Chi, phía sau hắn còn có con Kỳ Lân nhỏ đang nhìn Ngu Chi chằm chằm.

 

Ngu Chi không thèm để ý đến Tạ Chiết mà lại hơi khom người vẫy tay với con Kỳ Lân nhỏ phía sau hắn.

 

Con Kỳ Lân nhỏ thấy vậy liền nhảy bổ tới, Tạ Chiết bị nó xô cho loạng choạng suýt ngã.

 

Đến khi đứng vững nhìn vào giữa phòng thì con Kỳ Lân nhỏ đã sà vào lòng Ngu Chi rồi.

 

Tạ Chiết có chút ghen tị:

 

“Nàng đúng là khá thích mấy con thú nhỏ này nhỉ."

 

Ngu Chi ngước nhìn Tạ Chiết, tay vẫn đặt trên đầu Kỳ Lân nhỏ nhẹ nhàng vuốt ve:

 

“Trước đây chỉ nghe nói chứ chưa bao giờ thấy, loại thụy thú như thế này có thể gặp được dĩ nhiên phải gần gũi một chút rồi."

 

Tạ Chiết dừng lại bên cạnh Kỳ Lân, chỉ thấy hắn giơ tay ấn nhẹ vào giữa trán nó.

 

Trên đầu con Kỳ Lân nhỏ đó liền xuất hiện thêm một thứ giống như viên bảo thạch màu xanh lam.

 

“Đây là một con Kỳ Lân đực."

 

Tạ Chiết nói, hắn cúi nhìn Ngu Chi, “Loại Kỳ Lân đực này đối với Kỳ Lân khác giới cũng tốt, con người cũng tốt hay Phượng tộc cũng tốt đều vô cùng thân thiết, nàng đừng để nó lừa..."

 

“Tạ Chiết!"

 

Một giọng nữ thanh mảnh vang lên từ ngoài nhà.

 

Giọng nói đó ngắt lời Tạ Chiết.

 

Hai người cùng một con Kỳ Lân trong phòng đều nhìn ra phía ngoài.

 

Ngoài cửa là một thiếu nữ mặc áo đỏ trông có vài phần tinh quái.

 

“Họ nói huynh về rồi, tôi còn tưởng họ lừa tôi cơ."

 

Thiếu nữ chạy lon ton đến dừng lại bên cạnh Tạ Chiết, nàng vô cùng thân mật ôm lấy cánh tay hắn, “A Chiết ca ca, tôi nhớ huynh quá đi mất."

 

Vẻ mặt Tạ Chiết có chút cứng đờ.

 

Hắn xoay mắt nhìn Ngu Chi thì thấy nàng đang thản nhiên nhìn về phía họ, động tác vuốt ve Kỳ Lân trên tay vẫn không dừng lại.

 

“Phượng Nghi!"

 

Tạ Chiết hắng giọng, hắn đẩy người bên cạnh ra, “Lớn tướng rồi còn ôm ôm ấp ấp, còn ra thể thống gì nữa."

 

Phượng Nghi hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt nàng dừng lại trên người Kỳ Lân nhỏ và Ngu Chi, chỉ thấy nàng ồ lên một tiếng.

 

“Con Kỳ Lân nhỏ này vốn nhát người nhất, ngoài mẹ nó ra thì Kỳ Lân khác hay Phượng tộc đều không cho lại gần, vậy mà lại đặc biệt thân thiết với vị bạn này của huynh."

 

Ngu Chi chạm phải đôi mắt sáng lấp lánh của Phượng Nghi, nàng mỉm cười:

 

“Ngu Chi."

 

Phượng Nghi cười hì hì ngồi xổm xuống cạnh Ngu Chi, nàng cười híp mắt:

 

“Ngu cô nương, tôi tên Phượng Nghi, là Phượng Hoàng cùng lớn lên với Tạ Chiết, thấy nàng tôi cảm thấy đặc biệt—"

 

Cổ áo sau gáy Phượng Nghi bỗng thắt lại.

 

Nàng bị Tạ Chiết túm áo xách bổng lên:

 

“Đi chơi việc của mình đi, đừng đến làm phiền ta và A Chi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phượng Nghi trông có vẻ là tính tình nóng nảy, nàng đột ngột nhảy dựng lên, trợn tròn mắt, một tay chống nạnh trừng trừng nhìn Tạ Chiết:

 

“Tạ Chiết!

 

Huynh đi chơi việc của mình đi, đừng có quấy rầy tôi và Ngu cô nương giao lưu tình cảm!"

 

Phượng Nghi xoay mắt nhìn Ngu Chi, sắc mặt thay đổi cực nhanh:

 

“Sát Địa cách biệt với thế gian, đã bao lâu rồi tôi chưa được gặp người ngoài, lại còn là một cô nương trông đã thấy thân thiết như thế này nữa chứ!"

 

“Cô..."

 

Tạ Chiết bị nghẹn đến mức không nói nên lời.

 

Đang lúc hai người cãi cọ thì đột nhiên nghe thấy tiếng vọng từ bên ngoài:

 

“Phượng chủ muốn gặp Ngu cô nương một lát."

 

Ngu Chi thu lại nụ cười trên mặt, nàng vỗ vỗ đầu Kỳ Lân nhỏ rồi bước ra ngoài.

 

Tạ Chiết vội vàng đi theo, hắn nhìn người vừa đến truyền tin:

 

“Tại sao cô cô lại muốn gặp A Chi?"

 

Người Phượng tộc đến truyền tin lắc đầu:

 

“Tiểu Long chủ, Phượng chủ không dặn dò nguyên do, chỉ nói muốn gặp riêng Ngu cô nương."

 

Thấy Tạ Chiết có vẻ muốn đi theo còn người Phượng tộc kia thì đầy vẻ khó xử, Ngu Chi khẽ thở dài, nàng giơ tay nắm lấy cánh tay Tạ Chiết:

 

“Ngươi cứ ở đây đợi ta, có lẽ Phượng chủ chỉ có vài chuyện muốn hỏi riêng ta thôi, dù sao ta cũng được tính là người ngoài mà, sẽ quay lại nhanh thôi."

 

Tạ Chiết lúc này mới miễn cưỡng gật đầu, đưa mắt nhìn Ngu Chi đi theo người Phượng tộc kia khuất dần.

 

Người Phượng tộc dẫn đường đưa Ngu Chi xuyên qua một vùng ánh sáng trắng, đến khi ánh sáng trắng tan đi Ngu Chi nhận ra mình đã trở lại bên hồ nước nơi họ vừa xuất hiện.

 

Phượng Nhạc đang đứng bên hồ.

 

Nghe thấy động tĩnh nàng quay đầu lại, thấy là Ngu Chi nàng khẽ gật đầu.

 

Sau khi người Phượng tộc dẫn Ngu Chi đến cúi chào rồi lui xuống, Phượng Nhạc mới lên tiếng:

 

“Nàng lại gần đây một chút."

 

Ngu Chi nghe vậy liền bước tới.

 

“Nàng có biết ta tìm nàng đến đây là vì chuyện gì không?"

 

Ngu Chi đứng định thần phía sau Phượng Nhạc, nghe câu hỏi nàng khẽ chuyển ánh mắt, lát sau cúi đầu nhìn miếng ngọc bội treo bên hông, đó là miếng ngọc bội Cô Nguyên Châu đưa cho nàng trước khi xuống núi.

 

“Nếu vãn bối không đoán nhầm, chắc hẳn Phượng chủ là vì miếng ngọc này."

 

Lúc mới gặp Phượng Nhạc, Ngu Chi đã chú ý thấy Phượng Nhạc nhìn chăm chằm vào miếng ngọc bội bên hông nàng rất lâu.

 

Phượng Nhạc thấy vậy liền dời mắt khỏi miếng ngọc bội, nhìn lên người Ngu Chi.

 

Nàng dường như nhìn kỹ Ngu Chi một lượt, khi lên tiếng lần nữa không nghe rõ được cảm xúc:

 

“Nàng đúng là một cô nương vô cùng thông minh."

 

Ngu Chi cười một tiếng, nàng không khiêm tốn mà nhận luôn lời khen của Phượng Nhạc.

 

Dù lời khen đó của Phượng Nhạc có là thật lòng hay không.

 

“Miếng ngọc bội này của nàng từ đâu mà có?"

 

“Trước khi xuống núi sư phụ đưa cho vãn bối."

 

“Vậy sao?"

 

Giọng Phượng Nhạc nghe có vẻ hơi hư ảo, nàng nhìn Ngu Chi ánh mắt hơi lạnh đi, “Vậy sư phụ của nàng họ Cô?"

 

Sống lưng Ngu Chi thẳng thêm vài phần, tay phải giấu sau lưng nhưng lại nắm c.h.ặ.t lấy chuôi đoản đao:

 

“Phải, sư phụ vãn bối họ Cô."