Vạn Hữu Tài đứng dậy, hướng về phía đám người hầu ngoài cửa hét lớn:
“Người đâu, mời công t.ử tới đây!"
“Rõ!"
Chẳng mấy chốc, một lão già tóc trắng xóa ngay cả đi cũng không vững, dưới sự dìu dắt của vài tên người hầu, xuất hiện trước mắt Trì Vũ.
Trì Vũ thấy vậy, một lần nữa nhíu mày:
“Ta bảo ông dắt đứa con trai yêu quý của ông đến, ông gọi cha ông đến làm cái gì?"
“Tiên t.ử hiểu lầm rồi!"
Vạn Hữu Tài vội vàng giải thích, “Hắn chính là con trai ta Vạn Trường Thọ."
“Hả!?"
Trì Vũ kinh ngạc ngẩn người.
Vạn Trường Thọ này trông qua, tuổi tác ít nhất cũng phải lớn hơn Vạn Hữu Tài tận bốn năm mươi tuổi trở lên, vậy mà lại là con trai ông ta!
Lớn lên vội vàng thế này, là để sớm đi đầu t.h.a.i sao?
“Khụ ~ khụ khụ khụ!"
Đang lúc suy nghĩ, Vạn Trường Thọ kia bỗng phát ra một tràng ho kịch liệt, m-áu đen b-ắn đầy mặt Vạn Hữu Tài.
Thấy cảnh này, Trì Vũ vẻ mặt thâm trầm nói:
“Khoa cấp cứu Cổ Nguyệt bán tiên kiến nghị hắn... muốn ăn gì thì ăn nấy đi, không cần kiêng khem gì nữa đâu."
Y thuật gì đó, Trì Vũ hoàn toàn mù tịt.
Tổng không thể tùy tiện bốc thu-ốc cho hắn ăn được chứ?
Quan trọng nhất là, cái thân già này của hắn cũng không chịu nổi nhiệt.
Chi bằng, trực tiếp tuyên án t.ử cho hắn luôn cho xong.
“Tiên t.ử, lão phu chỉ có một đứa con trai độc nhất này thôi!
Hắn mà thăng thiên, lão phu sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Vạn Hữu Tài vừa nói vừa lau nước mắt, “Ta còn trông cậy vào hắn để nối dõi tông đường nữa cơ mà..."
Lên giường còn phải có người nhấc, mà đòi nối dõi tông đường?
Chẳng phải là tấu hài sao?
Trì Vũ vẫn lắc đầu:
“Không phải ta lòng dạ sắt đ-á, chủ yếu là... hắn đã bệnh thâm nhập tủy rồi, thực sự là hết cứu.
Thật đấy, nhìn tướng mạo hắn, e là không quá ba ngày nữa là có thể mở tiệc ăn mừng rồi."
Nói đến đây, Trì Vũ theo bản năng liếc nhìn vào bộ phận nào đó của đối phương một cái:
“Chuyên gia kiến nghị, luyện lại một tài khoản nhỏ mới cho rồi, cái tài khoản này đã phế rồi, hoàn toàn không cần thiết phải cấp cứu nữa."
“Cô tưởng ta không muốn sao?"
Vạn Hữu Tài u sầu thở dài, “Mười năm trước xảy ra một tai nạn, ta đã không còn có thể..."
Thật t.h.ả.m!
Trì Vũ trong lòng thầm đồng cảm với ông ta nửa giây.
“Tiên t.ử, thực không dám giấu giếm, lão phu nhận được tin tức, vài ngày nữa bí cảnh Vân Vụ Sơn mở cửa, bên trong có thứ có thể cứu mạng con trai ta, cho nên ta muốn..."
Vòng vo mãi, hóa ra là chờ ta ở chỗ này!
Trì Vũ cau mày trầm tư hồi lâu mới đáp:
“Ông đường đường là hội trưởng thương hội, chắc hẳn người quen biết cũng không ít, trong đó chắc chắn không thiếu những kẻ thủ đoạn cao cường, tại sao lại tìm đến ta?"