“Ừm~" Đại hán sờ cằm, rõ ràng là có chút lung lay rồi, nhưng trong lòng hắn vẫn còn lo ngại, “Nhưng tại sao tiểu t.ử vừa rồi lại bị hắn nhẹ nhàng g-iết trong tích tắc như vậy?"
“Không phải chứ?
Ngươi cái này mà cũng không nhìn ra sao?"
Trì Vũ giả vờ kinh ngạc nhìn đối phương, “Tiểu t.ử vừa rồi, là do hắn mời tới làm chân gỗ đấy!
Hai người cố ý diễn một màn kịch, mục đích chính là để trấn áp các ngươi!
Để không đ-ánh mà thắng.
Diễn xuất vụng về như vậy, hẳn là không giấu nổi đại lão sáng suốt như ngươi mới phải chứ nha!"
“Thế... thế chắc chắn là không giấu nổi ta rồi!"
Vì thể diện, đại hán ưỡn lưng, “Ta thực chất đã sớm nhìn ra rồi!"
Tiếp đó bày ra vẻ mặt ta coi thường hắn, “Thật không ngờ hắn lại là loại người này!"
“Chẳng phải sao!"
Thấy hắn có ý động, Trì Vũ nhân cơ hội rèn sắt khi còn nóng:
“Cơ hội vang danh thiên hạ ngay trước mắt!
Đại lão ngươi còn do dự cái gì nữa?
Qua thôn này, là không còn cửa tiệm này đâu.
Nghĩ mà xem, chỉ cần đ-ánh bại hắn, ngươi chính là thần trong lòng của tất cả mọi người!
Lúc đó sẽ được vạn chúng chú mục, linh thạch không đếm xuể, muội t.ử..."
“Có lý!"
Trì Vũ một hồi dụ dỗ xong, đại hán cảm thấy mình có lẽ là được rồi, tung người một cái nhảy vọt lên Vấn Kiếm Đài.
Chương 216 Vậy ngươi trước tiên nhường ta ba chiêu
Hai người trên đài cũng không nói nhiều, sau khi xưng hô tên họ cho nhau xong, liền hùng hục lao vào đ-ánh đ-ấm.
Điều khiến Trì Vũ thất vọng chính là, tên đại hán râu đen này đúng là gối thêu hoa, trung khán bất trung dụng (nhìn thì đẹp chứ dùng không được).
Đối phương vẫn là chưa hề rút kiếm, trong vòng ba chiêu liền nhẹ nhàng đ-ánh hắn xuống võ đài.
Không còn cách nào, Trì Vũ đành phải tìm kiếm b-ia đỡ đ-ạn tiếp theo.
Mà khi ánh mắt nàng quét qua một cái, đám người khiêu chiến rất ăn ý lùi về sau một bước, đồng thanh nói:
“Chúng ta sẽ không tin lời ma quỷ của ngươi đâu!"
Trì Vũ:
“..."
Vừa rồi hình như nói hơi to quá.
“Lẽ nào không thể tới một người có thể đ-ánh được sao?
Các ngươi quá khiến ta thất vọng rồi!"
Giọng nói của Mạch Hàn lại vang lên.
Còn làm bộ làm tịch nữa hả?
Trì Vũ đại nộ, xắn tay áo lên, lùi ra sau một bước.
“Trì Vũ!"
Không biết là ai dẫn đầu hét lên một tiếng.
“Trì Vũ!
Trì Vũ!"
Khán giả vào khắc này rầm rộ hưởng ứng theo.
“Trì Vũ tỷ tỷ cố lên!
Ta tin tưởng tỷ!"
Tiểu mê muội Thanh Cửu cũng đứng dậy, hai tay làm thành hình cái loa lớn tiếng hét vang.
Được nhiều người cùng hô tên mình như vậy, Trì Vũ bỗng nhiên có một loại cảm giác như đang làm minh tinh.
Không khí đã được đẩy lên tới mức này, Trì Vũ biết mình không lên cũng phải lên rồi.
Nàng hít sâu một hơi, sải bước chân nhẹ nhàng, dưới sự chú ý của vạn người, bước lên Vấn Kiếm Đài.
Chính là nữ nhân này, liên tiếp đoạt hai cái hạng nhất sao?
Bước chân phù phiếm vô lực, khí tức trên người hỗn loạn, hoàn toàn không có lấy một tia phong phạm cao thủ.
Nghĩ chắc cũng chỉ là vận khí tốt mà thôi.
Nhưng đáng tiếc, trước thực lực chân chính, nữ thần may mắn dù có là mẹ đẻ của ngươi thì cũng vô dụng thôi!