“Hình như là cái Bùa Chó Sủa luyện ra lúc trước thì phải!”
Linh phù trong khoảnh khắc dán lên người đối phương, kim quang lóe lên rồi biến mất.
“Khốn kiếp, thế mà để hắn chạy mất!”
Không thể giữ người lại được, Trạch Lôi hối hận không thôi.
Biết thế vừa nãy lúc đ-âm thương kia lực đạo nên dùng lớn hơn một chút!
Hoặc là ngoáy cho hắn mấy cái.
“Không sao, chạy thì chạy thôi.”
Chỉ là một tên tiểu lâu la mà thôi, Trì Vũ ngược lại không để tâm lắm.
Nghi vấn duy nhất trong lòng nàng hiện giờ chính là, kẻ này rốt cuộc là do ai phái tới?
Người đầu tiên nghĩ đến chính là Diệp Thần.
Dù sao ân oán với Long Vương sớm đã đến mức không ch-ết không thôi, hắn phái người tới ám s-át mình hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Nhưng Diệp Thần không ngốc, tuyệt đối sẽ không chọn ra tay vào lúc mấu chốt này.
Với ân oán giữa mình và hắn, lãnh đạo hai đại tông môn chắc chắn là biết rõ, nếu mình xảy ra chuyện thì hắn sẽ là đối tượng bị nghi ngờ đầu tiên, lão đầu t.ử tông chủ chắc chắn sẽ không cam lòng để yên.
Nhưng không phải hắn thì là ai?
Minh Kiệt sao?
Ừm... khả năng cũng không lớn.
Nhưng ngoài hai kẻ đó ra, còn có ai muốn đưa ta vào chỗ ch-ết?
“Khoai Tây Nhỏ, muội không bị thương chứ?”
Tiếng quan tâm của đại sư huynh cắt ngang sự trầm tư của Trì Vũ.
“Không có.”
Trì Vũ lắc đầu, mở lòng bàn tay ra, một cây ngân châm lấp lánh lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay.
Trì Vũ đối với hắn nở một nụ cười ngọt ngào:
“Huynh quên rồi sao, ta chính là biết tuyệt kỹ tay không bắt kiếm đó nha!
Cây ngân châm nhỏ xíu này không thành vấn đề.”
“Khoan đã, cây ngân châm này...”
Nguyệt Sương đi tới, từ trong tay Trì Vũ nhặt cây ngân châm lên, nheo mắt quan sát hồi lâu sau mới chậm rãi lên tiếng:
“Đây lẽ nào là Ánh Ảnh Vệ?”
“Ám Ảnh Vệ?”
Trì Vũ vẫn là lần đầu nghe thấy thế lực này, không khỏi ném về phía hắn một ánh mắt nghi hoặc.
“Ám Ảnh Vệ thuộc về gia tộc ẩn thế Ngao gia, nghe đồn các thành viên trong đó đều tinh thông thuật ám s-át, thủ đoạn khiến người ta khó lòng phòng bị...”
Ngao gia!
Trì Vũ lập tức nghĩ tới Ngao Thiên từng gặp mặt một lần ở Tuyết Nguyệt Thành lúc trước.
Chẳng lẽ nói vì chuyện Long Văn Lệnh của hắn mà bị phát hiện rồi?
Nhưng cũng không đến mức g-iết người chứ?
Trạch Lôi thở dài:
“Tiểu Trì à Tiểu Trì, muội bảo huynh phải nói muội thế nào đây?
Muội từ bao giờ lại kết thù với cả gia tộc ẩn thế nữa vậy?
Thể chất của muội là thiên sinh kéo thù hận hay sao?”
“Cũng không nhất định là Ngao gia.”
Nguyệt Sương lắc đầu:
“Ta chỉ là cảm thấy cây ngân châm này có chút giống thôi, cũng không thể chắc chắn...”
“Không sao, ta biết ai có thể chắc chắn!”
Nói xong, Trì Vũ thu lại ngân châm, nhanh chân đi về phía chỗ ở.
“Này, muội đi đâu đấy?”
Trì Vũ vẫy cái tay nhỏ, đầu cũng không ngoảnh lại nói:
“Tìm người, các huynh không cần đi theo đâu, sẽ không có nguy hiểm gì đâu.”
Dọc theo đường đi tới chỗ ở của Huyền Nguyệt Tông, cách khe cửa nhìn vào bên trong, Bạch Thanh Thu đang vung chổi, cái miệng nhỏ liến thoắng không ngừng, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là đang nói xấu ai đó.
Chương 207 Sủa tiếng ch.ó thôi mà, cũng không có gì mất mặt, hi hi~
“Suỵt suỵt suỵt——”
Tiếng gọi ch.ó vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ quét sân của Bạch Thanh Thu.
Gã nghi hoặc tiến lên mở cửa, khoảnh khắc nhìn thấy Trì Vũ, tròng mắt gã nháy mắt trợn tròn.