“Hiện tại ta và Long Thần Điện đã không còn bất kỳ quan hệ nào nữa rồi.”
“Hửm?”
Trì Vũ nghe vậy lập tức phấn chấn hẳn lên, dưới sự truy hỏi của nàng Chu Tước không hề giấu giếm, tường thuật lại tất cả những gì đã xảy ra.
Nghe xong Trì Vũ suýt chút nữa là phì cười.
Tên Diệp Thần này chắc không phải là não bị úng nước rồi đấy chứ!
Lại có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như thế này!
Có một tay sai đắc lực Nguyên Anh hậu kỳ như thế này bên cạnh, đổi lại là người khác ước chừng là phải thờ phụng như tổ tông vậy, hắn thì hay rồi, tìm mọi cách dồn người ta vào đường cùng.
Quả nhiên người có thể làm Long Vương thì đầu óc ít nhiều đều có vấn đề, suy nghĩ hoàn toàn không cùng một tầng lớp với người bình thường.
“Vậy sau này ngươi có dự định gì không?”
“Cái này... ta cũng không biết.”
Trong mắt Chu Tước lóe lên một tia mờ mịt, sự việc xảy ra quá đột ngột nàng cũng không biết mình nên đi đâu về đâu.
“Vậy ngươi tới Vân Khê Tông chúng ta đi!
Chế độ đãi ngộ ở đó tốt lắm đấy.”
Trì Vũ thuận thế tung ra cành ô liu cho nàng.
Sư tôn một mình quản lý Thiên Trì Phong quá mệt mỏi, vừa hay chiêu mộ cho ngài một trợ lý mang về.
Hơn nữa thực lực của nàng không yếu, ít nhiều cũng có thể chống đỡ được mặt mũi.
Còn về tiền lương ấy mà...
ơn cứu mạng, lấy tiền lương ra trả, cái này không tính là quá đáng chứ?
Chỉ cần mình không nhắc tới chắc chắn nàng cũng ngại không dám hỏi.
“Cái này... xin lỗi, xin thứ lỗi cho ta không thể nhận lời.”
Chu Tước đắn đo hồi lâu, khéo léo từ chối ý tốt của Trì Vũ.
Không phải nàng không muốn mà là không thể.
Hiện tại mình chính là một vũng nước đục, bất luận gia nhập tông môn nào cũng đồng nghĩa với việc phải đối địch với Long Thần Điện.
Thực lực của Long Thần Điện Chu Tước hiểu rõ nhất, tuyệt đối không thua kém bất kỳ ai trong ngũ đại tông môn.
Nếu gia nhập Vân Khê Tông nhất định sẽ gây ra sự thù địch giữa hai đại tông môn.
Đến lúc đó người Vân Khê Tông sẽ nhìn mình như thế nào?
Nàng không muốn bị người ta chỉ trỏ sau lưng.
“Sự lo lắng của ngươi có chút thừa thãi rồi.”
Trì Vũ liếc mắt một cái đã nhìn ra nỗi lo trong lòng nàng, ngữ khí thản nhiên nói:
“Tên Diệp Thần đó hận ta thấu xương, cho dù ngươi không gia nhập Long Thần Điện vẫn cứ sẽ đối địch với Vân Khê Tông ta như thường.”
“Vậy nên tại sao chúng ta không liên thủ để đối phó hắn chứ?”
Sau những lời này Chu Tước im lặng.
Thấy nàng lâu không lên tiếng Trì Vũ cũng không vội vàng đòi câu trả lời.
Vươn vai một cái rồi đứng dậy nói:
“Không sao, ngươi cứ từ từ cân nhắc.
Vết thương của ngươi không nhẹ đâu cứ ở đây mà chữa thương đi, chúng ta còn có việc quan trọng phải làm nên không đưa ngươi đi cùng được.”
Chu Tước lẳng lặng gật đầu, nhìn thanh Thí Thần Kiếm trong tay Trì Vũ định nói lại thôi.
“Đừng nghĩ nhiều, thanh kiếm này là ta nhặt được đấy.”
Nói đoạn Trì Vũ còn đưa tay vỗ vỗ vai Trạch Lôi:
“Thật đấy, Trạch lão Nhị nhà ta có thể làm chứng...”
Nghe xưng hô này lông mày Trạch Lôi nhíu lại, lập tức lên tiếng quở trách: