Vân Niệm nghe ra trong tiếng cười của Tạ Khanh Lễ dường như có chút trêu chọc. Điều này có chút mới lạ, đây là lần đầu tiên Tạ Khanh Lễ tỏ ra... thoải mái như vậy trước mặt nàng.
Hắn thường ngày tuy ôn hòa lễ phép nhưng lại quá mức câu nệ xa cách.
Hàng mi dài của Vân Niệm khẽ run, nàng mở mắt ra.
Cánh cửa khảm vào vách đá khẽ rung chuyển, sau đó phát ra tiếng “kẽo kẹt”, giống như sợi xích sắt im lìm ngàn năm bắt đầu chuyển động trở lại, nặng nề và chậm chạp.
Cánh cửa đá chuyển động làm bụi bặm ngàn năm bay lên mù mịt, Vân Niệm chưa kịp tránh né thì cổ tay đã bị ai đó nắm lấy, kéo nàng lùi lại phía sau.
Vân Niệm chỉ ngẩn người nhìn cánh cửa đá kia.
Giang Chiêu nghe thấy động tĩnh liền đứng dậy bước tới bên cạnh hai người, kinh ngạc nhìn cánh cửa đá đã mở ra.
Giang Chiêu: “Cái này...”
Vân Niệm: “Chỉ thế này thôi á?”
Kiếm Các này thần bí như vậy, bọn họ thậm chí suýt chút nữa mất mạng, Vân Niệm cứ tưởng Bùi Lăng không muốn người đời phát hiện ra Kiếm Các này chứ.
Thế nhưng tại sao ông ta lại làm cái cơ quan mở cửa đơn giản thế này!
Hai người nhìn nhau, đều thấy sự câm nín trong mắt đối phương.
Tạ Khanh Lễ liếc nhìn một cái, lơ đãng thu hồi ánh mắt, đi trước dẫn đầu bước vào trong.
Sau khi cửa đá mở ra, kiếm ý lạnh lẽo nồng đậm bên trong ùa ra như thác đổ.
Thanh kiếm bên hông Giang Chiêu rung lên bần bật.
Chỉ có kiếm của họ là rung động còn mộc kiếm của Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ lại chẳng có phản ứng gì.
Giang Chiêu đã có bản mệnh kiếm còn Vân Niệm và Tạ Khanh Lễ thì chưa.
Bản mệnh kiếm có kiếm linh, có thể cảm ứng được đồng loại.
Đệ t.ử Huyền Miểu Kiếm Tông sau khi kết đan đều có thể chọn bản mệnh kiếm, vì Cố Lăng Kiếm Khư ba trăm năm mới mở một lần nên nhiều trưởng lão sẽ chuẩn bị sẵn bản mệnh kiếm cho đệ t.ử môn hạ.
Phù Đàm Chân Nhân đã chọn cho Vân Niệm vô số thanh danh kiếm nhưng không có thanh nào khiến nàng vừa ý, trong lòng nàng luôn cảm thấy mình sẽ gặp được thanh kiếm tốt hơn.
Nàng cũng không vội tìm bản mệnh kiếm, vẫn luôn dùng thanh mộc kiếm do Phù Đàm Chân Nhân làm cho.
Tạ Khanh Lễ là một đệ t.ử ngoại môn, mới bái nhập Huyền Miểu Kiếm Tông một năm, vừa mới kết đan nên cũng chưa chọn được bản mệnh kiếm.
Nhưng họ đều là kiếm tu, kiếm ý nơi đây mạnh mẽ đến mức khiến thần hồn của cả mấy người đều run rẩy, khát vọng đối với kiếm của kiếm tu là điều khó có thể kiềm chế.
Giang Chiêu giữ c.h.ặ.t thanh Lẫm Tầm kiếm đang rung lên bần bật bên hông.
“Đây là... Kiếm Các.” Giọng nói Giang Chiêu run run.
Không một kiếm tu nào lại không khao khát được đặt chân đến Kiếm Các, đó là Kiếm Các của Bùi Lăng, kiếm bên trong đều là những thanh danh kiếm bậc nhất.
Dù Vân Niệm không phải người của thế giới này nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng bên trong Kiếm Các, nàng cũng không kìm được mà nuốt nước miếng đ.á.n.h ực một cái.
Hai người rón rén bước vào Kiếm Các.
Bên trong rộng lớn thâm sâu, cao ước chừng trăm trượng, trên vách đá treo đầy Dạ Minh Châu khiến cả đại điện sáng trưng như ban ngày.
Chính giữa đại điện đặt một bức tượng đá, tượng tạc hình người đang đứng, tay phải cầm một thanh trường kiếm.
Ngũ quan tượng đá góc cạnh rõ ràng nhưng do dấu vết thời gian nên đã phủ một lớp bụi dày, che đi diện mạo ban đầu khiến người ta không nhìn rõ mặt mũi.
Nhưng có thể xuất hiện trong Kiếm Các của Bùi Lăng thì thân phận của nó đã quá rõ ràng.
Còn Vân Niệm thì sắp bị từng chùm ánh bạc làm cho lóa mắt.
Từng hàng từng hàng vỏ kiếm cắm nghiêng trên mặt đất, xếp chồng lên nhau bảy tám tầng như ruộng bậc thang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngủ say trong vỏ kiếm là những thanh bảo kiếm tuyệt nhất thiên hạ.
Vân Niệm có thể nhận ra, những thanh kiếm này tuy đều là danh kiếm nhưng cũng phân chia cao thấp.
Càng lên cao kiếm ý càng tinh thuần.
Dù đã ở đây cả ngàn năm nhưng trên thân chúng không hề bám chút bụi trần nào, ngược lại còn sáng loáng như kiếm mới.
Ánh mắt Vân Niệm di chuyển lên trên, dừng lại ở tầng cao nhất.
Khác với những tầng khác, tầng cao nhất chỉ có duy nhất một thanh kiếm.
Vỏ kiếm toàn thân màu bạc trắng, dưới ánh sáng Dạ Minh Châu tỏa ra hàn mang, giống như được phủ một lớp sương lạnh.
Vị trí chuôi kiếm được khắc những hoa văn cổ xưa tinh xảo, dường như còn có một dòng chữ nhỏ nhưng do khoảng cách quá xa nên Vân Niệm không nhìn rõ là chữ gì.
Nhưng kiếm ý thuần hậu toát ra từ nó là thứ Vân Niệm chưa từng thấy bao giờ.
Ngay cả bản mệnh kiếm của Phù Đàm Chân Nhân cũng không có kiếm ý nồng đậm đến nhường này.
Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy thanh kiếm ấy, hơi thở của nàng dường như ngưng trệ, trái tim lỡ mất một nhịp.
Hệ thống ngẩn ngơ hỏi: [Đây là... Toái Kinh sao?]
Đây là Toái Kinh ư?
Bản mệnh kiếm Toái Kinh của nam chính Tạ Khanh Lễ, một kiếm chấn động tứ hải bát hoang, cùng hắn xông pha Ma Vực đến Côn Luân, bầu bạn cùng hắn leo lên đỉnh cao kiếm đạo.
Vân Niệm lắc đầu: “Ta cũng không biết.”
Nàng cũng chưa từng thấy Toái Kinh, không thể phán đoán được.
Giang Chiêu dường như đã ngây người, cứ ngẩn ngơ nhìn những thanh bảo kiếm xung quanh không hoàn hồn lại được.
Vân Niệm quay đầu nhìn Tạ Khanh Lễ, hắn đang đứng cách đó không xa, hơi ngẩng đầu nhìn thanh trường kiếm ở nơi cao nhất.
Ánh mắt thiếu niên rất bình thản.
Cổ họng Vân Niệm thắt lại.
Nếu đây thực sự là Toái Kinh, bọn họ đã nhìn thấy Toái Kinh, vậy thì Tạ Khanh Lễ sắp phải lấy kiếm rồi.
Phía trước sẽ có gì đang chờ đợi bọn họ đây?
Tạ Khanh Lễ đã nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên của Vân Niệm, hắn lại thấy vẻ mặt lo lắng quen thuộc trên khuôn mặt nàng.
Có lẽ chính nàng cũng không nhận ra, nàng vốn không giỏi giấu giếm cảm xúc, trong lòng nghĩ gì thì mặt mũi đều biểu lộ ra hết.
Tạ Khanh Lễ cười khẽ, tưởng nàng đang sợ hãi: “Vân sư tỷ, nếu tỷ sợ...”
“Tạ sư đệ.”
Nàng cắt ngang lời hắn.
Nàng bước tới vài bước, dứt khoát nhét một nắm bùa chú vào tay Tạ Khanh Lễ: “Đệ cầm lấy, lát nữa không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nhất định phải bảo vệ bản thân cho tốt, đừng cách ta và sư huynh quá xa.”
Hai người đứng quá gần nhau, nàng ngẩng đầu lên vừa vặn chạm đến cổ hắn, hơi thở phả lên yết hầu hắn. Tứ chi Tạ Khanh Lễ cứng đờ, yết hầu trượt lên trượt xuống.
Cố tình Vân Niệm lại không chú ý đến ánh mắt tối sầm của thiếu niên.
Nàng chỉ mải mê dặn dò: “Đệ nghe thấy chưa, ta cứ cảm thấy nơi này không an toàn chút nào.”
Nàng biết có nguy hiểm nhưng không biết nguy hiểm đến mức nào. Cảm giác trơ mắt nhìn sự việc xảy ra mà bất lực không thể ngăn cản khiến người ta quá đỗi hoang mang.
Vân Niệm thở dài một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại sự hỗn loạn trong lòng.
Nàng nghe thấy giọng nói của thiếu niên vang lên trên đỉnh đầu: “Được.”
Vân Niệm ngẩng đầu nhìn hắn, vẫn cảm thấy không yên tâm, giống như tâm trạng lo lắng khôn nguôi của người mẹ già tiễn con trai lên đường đi thi đại học vậy.
Nàng hé môi định dặn dò thêm thì Giang Chiêu bước tới kéo tay nàng.