Tiểu Nha Hoàn Phủ Quốc Công

Chương 7



 

Trước khi tới nhà họ Quý, Tiểu thiếu gia tiêu sạch số bạc còn lại trên người để mua hai bộ y phục mới, còn không quên cài một bông hoa lên tóc ta, dùng giấy đỏ thay phấn son, tô hai má ta đỏ chẳng khác nào m.ô.n.g khỉ.

 

Ta hết lần này đến lần khác lên tiếng phản đối, nhưng Tiểu thiếu gia chỉ coi như không nghe thấy, nhất quyết phải trang điểm cho ta trông vui mắt và may mắn hơn.

 

Sau đó hắn nắm tay ta, mang theo hai ba gói lễ vật tới gõ cửa nhà họ Quý.

 

Đúng lúc Quý cô nương đang chuẩn bị ra ngoài, vừa nhìn thấy Tiểu thiếu gia, nàng lập tức quay đầu trở vào nhà.

 

Chẳng bao lâu sau, một quản gia bước ra “mời” chúng ta rời đi.

 

Tiểu thiếu gia không dám tin, đứng bên ngoài lớn tiếng gọi: “Quý cô nương, ta là Nhậm Ngọc đây, nàng không nhớ ta sao?”

 

Ta kéo tay áo Tiểu thiếu gia, muốn đưa hắn rời khỏi đó.

 

Nhưng Tiểu thiếu gia đứng bất động như một tảng đá.

 

Tiểu thiếu gia ngây thơ đáng yêu lại phải chịu thêm một đả kích vào đúng lúc này.

 

Hắn thất tình rồi!

 

Nói một cách nghiêm túc thì cũng không thể xem là thất tình, dù sao Quý cô nương chưa từng nói nàng thích hắn, từ đầu đến cuối chỉ có một mình hắn tương tư.

 

Nhà họ Quý sai người đ.á.n.h đuổi chúng ta, còn ra lệnh trong vòng ba ngày phải rời khỏi kinh thành.

 

Tiểu thiếu gia đau lòng đến mức không cần phải nói, hắn khóc nước mắt nước mũi giàn giụa.

 

Nhưng hắn vẫn không quên hỏi ta: “Tiểu Hòa, muội đã có người trong lòng chưa?”

 

Ta trừng mắt nhìn Tiểu thiếu gia: “Ta vẫn còn là một đứa trẻ!”

 

Ta mới tám tuổi.

 

Tiểu thiếu gia nằm trên cành cây, gối đầu lên cánh tay: “Ta cũng mới mười bốn tuổi thôi mà.”

 

Hai chúng ta lại bị đuổi khỏi kinh thành.

 

Không còn nơi nào để đi, chúng ta đành đi theo dòng người về phía nam.

 

Khi dừng chân tại một thị trấn nhỏ, chúng ta nhìn thấy một đám hòa thượng béo tốt, ai nấy đều ăn đến tròn vo.

 

Mấy hòa thượng kia trò chuyện với Tiểu thiếu gia vài câu, nói hắn có duyên với cửa Phật rồi muốn xin hắn một ít tiền hương khói.

 

Tiểu thiếu gia chợt nảy ra một ý.

 

Hắn muốn xuất gia!

 

Ngay sau đó, hắn quay đầu cạo sạch tóc rồi vào chùa xuất gia.

 

Còn ta được Tiểu thiếu gia dựng cho một túp lều ở sau núi, ngày nào hắn cũng mang cơm từ trong chùa ra cho ta.

 

Một hôm Tiểu thiếu gia lại tới sau núi, hắn thở dài nói: “Trong chùa chẳng có chút thức ăn dầu mỡ nào, trời chưa sáng đã phải thức dậy làm việc quét sân, đến tối muộn còn phải tụng kinh! Thời buổi này ngay cả hòa thượng cũng khó làm!”

 

Tiểu thiếu gia nhét hai chiếc màn thầu cho ta.

 

Ta vừa ăn vừa khóc: “Tiểu thiếu gia, người bán ta đi đi.”

 

“Bán ta rồi, người sẽ có tiền làm ăn.”

 

Tiểu thiếu gia túm lấy tai ta, hừ một tiếng.

 

“Thẩm Tiểu Hòa, muội đang nói gì vậy? Ta là loại người vô tình vô nghĩa như thế sao? Ta đã hứa với phu nhân rằng sẽ chăm sóc muội.”

 

“Huống hồ…” Những lời phía sau được Tiểu thiếu gia lí nhí nói ra, “Cho dù bán muội cũng chẳng đủ tiền vốn làm ăn.”

 

Nhưng ta vẫn nghe thấy nên lập tức khóc lớn hơn.

 

Tiểu thiếu gia không ngừng dỗ dành ta, lại không chịu nổi mái tóc rối như ổ gà của ta nên chải thành hai b.í.m nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tiểu Hòa, muội đừng khóc nữa, ta nhìn thấy gà rừng trong núi, ta bắt một con về nướng cho muội ăn nhé?”

 

Tiểu thiếu gia không bắt được gà rừng, chỉ bắt được một con rắn ủ rũ mềm oặt, còn nói sẽ nướng lên ăn.

 

Ta kiên quyết phản đối.

 

“Tiểu thiếu gia, thứ này… thứ này có độc không vậy?”

 

Tiểu thiếu gia nói ta chỉ biết lo chuyện không đâu, hắn đã lâu lắm rồi không được ăn chút dầu mỡ nào nên nhanh ch.óng làm thịt rồi đem con rắn đi nướng.

 

Thịt rắn bị nướng đến kêu xèo xèo, mỡ không ngừng chảy ra.

 

Ta sợ đến mức suýt trèo thẳng lên cây.

 

Tiểu thiếu gia ăn đến miệng bóng nhẫy dầu, ta hết lần này đến lần khác khuyên hắn: “Hay là người đừng ăn nữa?”

 

Tiểu thiếu gia chê ta nhát gan, lại c.ắ.n mạnh một miếng lớn rồi nhai ngon lành.

 

“Thấy chưa, ta đã nói là không sao mà!”

 

Ta trơ mắt nhìn sắc mặt Tiểu thiếu gia dần chuyển sang xanh tím, sau đó hắn đột ngột ngã xuống trước mặt ta.

 

Ta vội móc cổ họng hắn, cố khiến hắn nôn thịt rắn ra.

 

“Tiểu thiếu gia, người tuyệt đối đừng c.h.ế.t mà!”

 

Ta móc ra được một ít thịt rắn, nhưng Tiểu thiếu gia vẫn hôn mê bất tỉnh.

 

Ta chỉ có thể chạy tới chùa tìm người, may mà trụ trì và mọi người đang ở dưới chân núi, nghe nói Tiểu thiếu gia trúng độc liền mời một vị hòa thượng biết y thuật tới giải độc cho hắn.

 

Nhưng Tiểu thiếu gia đã phá giới, không thể tiếp tục ở lại trong chùa.

 

Hai chúng ta lại một lần nữa không còn nơi nào để đi.

 

Khi chúng ta rời khỏi chùa, trụ trì đưa cho Tiểu thiếu gia một bọc lương khô.

 

Ta hỏi Tiểu thiếu gia: “Tiểu thiếu gia, chúng ta phải đi đâu đây?”

 

Tiểu thiếu gia cũng không biết, đây là lần đầu tiên hắn tỏ ra nóng nảy với ta.

 

“Muội hỏi ta thì ta biết hỏi ai!”

 

Hai chúng ta cứ thế đi theo dòng người về phía trước, chẳng ai chịu nói với ai câu nào.

 

Cả hai đều đang giận đối phương.

 

Cũng đều cảm thấy mình vô cùng ấm ức.

 

Khi ta đói, Tiểu thiếu gia vẫn đưa cho ta một miếng bánh.

 

Khi khát, chúng ta dừng lại bên sông uống một ít nước.

 

Ta hỏi một vị đại nương đi cùng đường: “Đại nương, mọi người đang đi đâu vậy?”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Đại nương nói bọn họ đang tới Phong Châu, triều đình tổ chức đưa bách tính đến đó khai hoang, chỉ cần đủ mười lăm tuổi thì khi tới nơi sẽ được cấp năm mẫu ruộng.

 

Ta kéo nhẹ y phục của Tiểu thiếu gia, muốn làm hòa với hắn.

 

“Tiểu thiếu gia, chúng ta cùng tới Phong Châu có được không?”

 

Tiểu thiếu gia trừng mắt nhìn ta, chán nản nói: “Tiểu Hòa, sau này muội đừng gọi ta là Tiểu thiếu gia nữa.”

 

“Nhà họ Nhậm đã sớm không còn Tiểu thiếu gia nữa rồi.”

 

“Vậy sau này ta gọi người là ca ca nhé.”