Tiểu Mù Loà Xinh Đẹp Cũng Bị Làm Pháo Hôi Sao

Chương 56:



….

 

Diệp Mãn chưa bao giờ nghĩ rằng một ngày nào đó mình sẽ hôn một người đàn ông.

 

Cậu nói với hệ thống rằng mình không thích người khác, cậu thật sự không thích người khác lắm. Xung quanh có người, cậu phải luôn lo lắng, suy nghĩ về sắc mặt của người khác, suy nghĩ về cách thể hiện bản thân, thỉnh thoảng, còn phải đề phòng một số người có ý đồ xấu, tìm cách thoát khỏi tay đối phương.

 

Ở nơi có người, cậu không còn là chính mình nữa, khóc cười đều không do cậu quyết định, nhìn sắc mặt người khác mệt mỏi, khó chịu rồi còn phải cười càng mệt hơn, chỉ khi không có ai, cậu ấy mới có thể thư giãn một lát.

 

Nhưng cậu lại không thể rời xa con người.

 

Một mình thì không cần nhìn sắc mặt người khác, nhưng xung quanh quá yên tĩnh, một chút tiếng động nhỏ cũng sẽ bị phóng đại, đều có thể làm cậu giật mình. Đến lúc này cậu lại khao khát được ở bên người khác, nếu không chỉ có thể trợn mắt đến sáng.

 

Sự tồn tại của hệ thống như vậy, đối với Diệp Mãn mà nói vừa vặn.

 

Vị tổ tông sống lại khác.

 

Mặc dù là một người sống thường xuyên đứng trước mặt, nhưng Diệp Mãn cảm thấy, trước mặt anh, khi không muốn cười thì không cười cũng được, khi muốn khóc thì khóc xấu xí cũng được, nổi nóng cũng được, không vui thì gầm lên cũng được.

 

Cánh tay vòng quanh cổ Từ Hoè Đình siết c.h.ặ.t hơn, cậu run rẩy ngón tay chạm vào mặt Từ Hoè Đình.

 

Người đàn ông khựng lại, động tác vốn chỉ là chạm nhẹ đột nhiên trở nên đầy tính xâm lược.

 

Diệp Mãn theo bản năng lùi lại một chút.

 

Trong xe chỉ có bấy nhiêu chỗ, cậu lùi lại một chút, đối phương lập tức được đằng chân lân đằng đầu mà theo sát.

 

Cơ thể mềm nhũn không còn sức lực, cậu run rẩy nắm c.h.ặ.t áo Từ Hoè Đình, dựa vào cửa xe trượt xuống.

 

"Đợi... ừm..."

 

Tay bị kéo lại đặt lên n.g.ự.c, Diệp Mãn đành phải ngẩng đầu cao hơn để chịu đựng, gần như hoàn toàn dựa vào tay trên eo để nâng đỡ bản thân.

 

Anh hôn quá sâu.

 

Và... đang nhìn...

 

[Hệ, hệ thống ca ừm…] Diệp Mãn xấu hổ đến mức muốn khóc.

 

Rầm rầm, leng keng.

 

[Đã treo máy.]

 

Chớp lấy một khoảng trống, Diệp Mãn đột ngột quay đầu đi, thở hổn hển một hơi.

 

Cậu há miệng, thở nhẹ, đầu lưỡi thè ra ngoài, hơi sưng.

 

Cuối cùng cũng dừng lại.

 

Hơi thở nóng bỏng khẽ phả vào tai Diệp Mãn. Từ Hoè Đình nhìn chằm chằm vào đầu lưỡi đỏ của cậu, đồng t.ử sâu hơn, cuối cùng vẫn đưa tay chạm vào một cái.

 

"Ưm..." Lưỡi như bị giật mình rụt lại, thiếu niên với khóe mắt ướt át đỏ hoe mơ màng nhìn về phía anh.

 

Đầu gối chạm vào cái gì đó, khiến Diệp Mãn bất an cựa quậy.

 

Trong lúc hỗn loạn, Từ Hoè Đình hình như đã nói gì đó, Diệp Mãn không nghe rõ.

 

"Đừng động, cứ ở yên như vậy một lát," Từ Hoè Đình thở hổn hển nói, "Lát nữa anh sẽ đưa em đi xem cái đẹp."

 

Diệp Mãn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng gấp gáp của người đàn ông, "Ừm."

 

Áo khoác lộn xộn, tóc cũng lộn xộn, chiếc áo len trắng do hệ thống tự tay chọn trượt sang một bên.

 

Từ Hoè Đình không nghĩ ngợi gì mà cúi đầu xuống, hôn lên nốt ruồi trên xương quai xanh của cậu.

 

Vai Diệp Mãn run rẩy khẽ co lại, không tránh, mặt đỏ bừng vì hơi nóng.

 

Từ Hoè Đình hôn cậu rồi dừng lại, trán tựa vào trán cậu.

 

Ngay cả người không nhìn thấy cũng có thể cảm nhận được ánh mắt quá nóng bỏng ở gần đó.

 

Diệp Mãn l.i.ế.m môi, "Tôi, hôm nay tôi cố tình tìm người làm tóc... còn nhờ người giúp chọn quần áo."

 

Ý ngoài lời là, cậu thực ra cũng rất coi trọng cuộc gặp mặt này, không phải là có cũng được không có cũng được, tùy tiện nói không đi là không đi.

 

Cậu đã từng mong đợi, nếu không có mong đợi thì sẽ không làm những việc này, sao có thể không muốn gặp anh chứ.

 

Chỉ là giữa chừng luôn xảy ra nhiều chuyện, cậu có một khoảnh khắc cảm thấy, thôi vậy, cứ thế này đi.

 

Cậu là một người xui xẻo.

 

Không phải chuyện này, thì cũng là chuyện kia, chỉ cần là chuyện cậu muốn làm, thì luôn có trục trặc vào thời điểm quan trọng.

 

Có lẽ đây là số phận của pháo hôi độc ác, sự xui xẻo đã được hệ thống đóng dấu xác nhận. Cậu chán nản.

 

Cậu có vẻ rất bình tĩnh quyết định gọi Tiểu Ngô đưa chú Tưởng và mọi người đi, lý trí nói với Từ Hoè Đình rằng mình sẽ không đi nữa.

 

Thực ra vào khoảnh khắc đó, cậu chỉ muốn ngồi xổm xuống, ôm đầu gối vùi mặt vào, trong lòng khó chịu đến mức sắp khóc.

 

Rồi Từ Hoè Đình đến.

 

Bây giờ là mấy giờ rồi?

 

"Có phải đã quá muộn rồi không?" Diệp Mãn hỏi.

 

Từ Hoè Đình giúp cậu chỉnh lại quần áo lộn xộn: "Không muộn, ở chỗ anh không bao giờ có chuyện muộn hay không muộn, muốn thì lập tức làm, anh sẽ đi cùng em, không bao giờ là muộn."

 

Diệp Mãn khẽ ừ một tiếng, dáng vẻ đó, khiến Từ Hoè Đình không nhịn được cúi xuống hôn cậu một cái nữa, “Hôm nay rất đẹp.”

 

Lời này thật sự không hề giảm giá một chút nào, cũng không phải thuận theo lời Diệp Mãn mà dỗ dành cậu.

 

Thật ra vừa nãy anh đã muốn nói rồi.

 

Thật không biết cha mẹ cậu sinh ra thế nào, trên đời sao lại có người đẹp đến thế?

 

Từ Hòe Đình hồi tưởng lại mấy người khác trong nhà họ Trì. Cũng không phải nói những người khác trong nhà họ Trì không đẹp, khả năng thẩm mỹ cơ bản anh vẫn có, chỉ là...

 

Người bên cạnh này đặc biệt thu hút.

 

Mở cửa sổ tản bớt hơi nóng trong xe, Từ Hòe Đình hít mấy hơi khí lạnh thật mạnh.

 

Lạnh thấu xương, vừa đúng lúc.

 

Quay đầu nhìn thấy cái túi Diệp Mãn vừa đặt bên cạnh, giả vờ không để ý hỏi: "Em mang theo gì vậy?"

 

Diệp Mãn lúc này mới nhớ ra mình còn có đồ muốn đưa cho anh.

 

Cậu nhặt cái túi đựng khăn quàng cổ, đưa đến trước mặt Từ Hòe Đình, "Tặng anh, quà."

 

Khăn quàng cổ là dì Chu đan, cậu vốn dĩ trong lòng định giành hết công lao về mình, tuy cậu chỉ bỏ ra một chút công sức, nhưng cậu muốn chiếm hết công lao, còn muốn phóng đại mình đã chịu bao nhiêu khổ sở trong quá trình này.

 

Đến khi thật sự tặng, lời đến miệng, lại trở nên mộc mạc hơn nhiều. Cậu lắp bắp nói: "Tôi nhờ, nhờ dì Chu giúp tôi đan, nhưng... nhưng tôi cũng tham gia một chút, bảo dì Chu đan rất dày, rất ấm."

 

"Rất thần kỳ, đeo vào là có vận may."

 

Cậu tự mình nghĩ trong lòng không thấy có gì, nói ra ngược lại ngại ngùng, khiến cậu không thể nói ra những lời hoa mỹ hơn để trang điểm cho món quà của mình. Diệp Mãn trong lòng hối hận một trận, cậu vốn có thể nói tốt hơn, thật muốn nói lại một lần nữa.

 

Từ Hòe Đình lấy chiếc khăn quàng cổ ra, liếc mắt đã thấy hai chữ "Tiểu Mãn" thêu lệch lạc trên đó, sâu trong mắt dâng lên từng đợt sóng.

 

Anh dùng ánh mắt dịu dàng mà chính anh cũng không biết nhìn Diệp Mãn: "Giúp anh đeo vào?"

 

Anh đã nhận.

 

Diệp Mãn thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy khăn quàng cổ, dùng ngón tay xác định vị trí, quàng khăn vào cổ anh.

 

Từ Hòe Đình cúi đầu là có thể nhìn thấy chữ "Tiểu Mãn" trên đó, tim anh như tan chảy thành một vũng nước, hít sâu mấy hơi, kéo tay cậu đặt lên môi hôn nhẹ.

 

"Xe sẽ chạy một lúc, mệt thì ngủ trước đi, đến nơi anh gọi em."

 

Cái giọng điệu đó, dịu dàng đến mức Diệp Mãn cũng cảm thấy khó chịu.

 

Xe đang chạy, vạt áo trĩu xuống.

 

Người bên cạnh nghiêng đầu ngủ thiếp đi, một tay không biết từ lúc nào đã lặng lẽ nắm c.h.ặ.t lấy áo anh.

 

Từ Hòe Đình lại bắt đầu suy nghĩ có nên trực tiếp cho người này vào bao tải rồi mang đi luôn không.

 

...

 

Dưới chân núi Hồng Phong.

 

Trì Giác cử động đôi chân đang tê cứng vì ngồi xổm, xoa xoa khuôn mặt bị gió lạnh thổi đến cứng đờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhìn đồng hồ, rất tốt, mười giờ đêm.

 

Mạnh Diệu, tiểu thái t.ử gia nhà họ Mạnh, đang ngồi xổm bên cạnh anh với tư thế tương tự, nhìn anh hết lần này đến lần khác.

 

Giáng sinh chạy đến đây làm paparazzi, cũng là một trải nghiệm khác biệt.

 

Chỉ là họ đã ngồi xổm ở đây bốn tiếng rồi, người đâu?

 

Trì Giác cũng rất nghi hoặc, gọi điện về nhà, nói người chưa về, gọi điện nói tối nay về muộn, không cần đợi.

 

Nếu anh không nghe nhầm ở nhà trước đó, Tiểu Mãn hôm nay hẳn là đến núi Hồng Phong hẹn hò.

 

...Người đâu?

 

(Lời ngoài lề: Rồi là ai đi bắt ai zị)

 

Mạnh Diệu: "Chúng ta còn phải ngồi xổm ở đây bao lâu nữa?"

 

Trì Giác nheo mắt: "Đến rồi."

 

Từ xa, đèn xe chiếu tới.

 

Trì Giác cử động đôi chân tê cứng, kéo Mạnh Diệu trốn vào bụi cây, trực giác mách bảo anh, chính là chiếc xe này!

 

Mạnh Diệu bên cạnh cũng đang nhìn chiếc xe đó, nhìn nhìn rồi "a" một tiếng, kích động kéo Trì Giác định chạy: "Xe của cậu nhỏ anh! Xe của cậu nhỏ anh, cậu ấy đến bắt hai chúng ta rồi! Chúng ta mau chạy đi!"

 

Trì Giác kéo y lại, "Trốn kỹ vào!"

 

Mạnh Diệu mặt mày ủ rũ: "Nếu cậu ấy thật sự muốn bắt chúng ta, không trốn được đâu, vẫn là mau chạy đi."

 

Quay đầu phát hiện sắc mặt Trì Giác đen xanh nhìn chằm chằm chiếc xe đó, không động đậy, Mạnh Diệu cũng nhìn theo chiếc xe dừng bên đường, mắt mở to, "xoẹt" một tiếng ngồi xổm trở lại vào bụi cây.

 

"Anh nhìn thấy em trai em rồi, cậu ấy xuống xe của cậu nhỏ anh..."

 

Trì Giác cười lạnh một tiếng, "Em biết ngay là họ Từ mà."

 

Mạnh Diệu tuyệt vọng đến tái mặt: "Xong rồi, lát nữa cậu nhỏ sẽ không lấy em trai em làm con tin uy h.i.ế.p chúng ta ra ngoài chứ? Cậu nhỏ quá tàn nhẫn rồi, nói là họa không lây người thân mà, em trai em... cậu ấy còn là người mù, ngay cả người mù cũng ra tay, thật là vô nhân tính!"

 

Trì Giác im lặng quay đầu nhìn y.

 

Mạnh Diệu: "Em yên tâm, giao cho anh, anh nhất định sẽ cứu em trai em từ tay cậu nhỏ về."

 

Trì Giác: "...Đừng nói nữa, theo kịp."

 

Lấy ra chiếc máy ảnh SLR đã chuẩn bị cả đêm từ trong túi.

 

Mạnh Diệu thở phào nhẹ nhõm. Tốt quá, không phải s.ú.n.g phóng lựu.

 

...

 

Từ Hòe Đình không đưa Diệp Mãn lên núi, vốn dĩ lần này tìm cớ hẹn cậu ra cũng không phải thật sự để leo núi.

 

Dưới chân núi Hồng Phong có một công viên rừng, mọc rất nhiều cây thông to lớn và cao v.út.

 

Theo lý mà nói, giờ này, công viên rừng Hồng Phong đã đóng cửa từ lâu, sẽ không cho người vào, đèn đường trong công viên rừng cũng đã tắt từ lâu.

 

Hiện tại cả khu rừng tối đen như mực.

 

Thị lực của người bình thường, vào thời điểm này, tầm nhìn cũng sẽ bị hạn chế, ánh trăng bị tán cây che khuất hoàn toàn, tối đen như mực, không khác gì nửa người mù, huống hồ là Diệp Mãn như vậy.

 

Phía trước tối quá.

 

Diệp Mãn đứng chần chừ ở ngã tư, không dám đi.

 

"Không sao, đừng sợ, có anh đây." Từ Hòe Đình nắm tay cậu.

 

Anh đi chậm rãi và vững vàng, khiến Diệp Mãn từng bước theo sát bước chân anh, đặt mỗi bước chân thật chắc chắn.

 

Diệp Mãn lòng đầy lo lắng, cậu không nhìn thấy gì cả, rất sợ hãi, chỉ có thể cảm nhận được dưới chân là con đường rải sỏi.

 

Đi trên con đường đêm tối đen không đèn, tim cậu như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

Trong lòng hoảng hốt, chân dễ bị loạn, không biết sao vấp một bước, suýt nữa thì ngã về phía trước.

 

Thân người vừa nghiêng một chút, một cánh tay vững vàng đỡ lấy cậu.

 

Từ Hòe Đình nhìn cậu, thấy không bị thương, thở phào nhẹ nhõm, cười nói: "Đường bằng cũng ngã à?"

 

Diệp Mãn tủi thân đá chân: "Dây giày bị tuột, vướng vào."

 

Cúi đầu nhìn, đúng là vậy.

 

"Đứng vững," Từ Hòe Đình ngồi xổm xuống buộc dây giày cho cậu, "Tuột từ khi nào, sao không nói?"

 

"..." Diệp Mãn rầu rĩ nói: "Không biết."

 

Cậu đương nhiên biết dây giày tuột từ khi nào.

 

Từ Hòe Đình liếc nhìn cậu, "Lần sau nhớ gọi anh."

 

Rồi có chút bất lực ngồi xổm xuống trước mặt Diệp Mãn, vỗ vỗ vai mình, "Lên đi."

 

Một lúc sau, một sức nặng quen thuộc đè lên lưng.

 

"Nắm c.h.ặ.t." Từ Hòe Đình nói.

 

Cái đầu trên vai gật nhẹ.

 

Xung quanh vẫn rất tối, nhưng Diệp Mãn cuối cùng cũng yên tâm rồi.

 

Từ Hòe Đình cõng cậu đi một đoạn đường, trước khi Diệp Mãn ngủ thiếp đi trên lưng anh, anh đặt cậu xuống.

 

"Gần đây mắt có đỡ hơn không?"

 

Diệp Mãn không biết lúc này anh hỏi cái này để làm gì, nghi hoặc gật đầu.

 

Từ Hòe Đình cười một tiếng, ôm cậu từ phía sau, cởi khăn quàng cổ quấn cậu vào, cằm cọ cọ vào đầu cậu: "Nhìn kỹ nhé, đừng chớp mắt."

 

Trong bóng tối, đột nhiên sáng lên những đốm sáng lấp lánh.

 

Dịu dàng, vàng ấm, lấp lánh.

 

Ban đầu chỉ có một tia sáng nhỏ bé, vài giây sau, những ngôi sao nối thành biển, khiến người ta như lạc vào một đại dương vàng óng.

 

Diệp Mãn kinh ngạc mở to mắt, dùng sức đến mức hốc mắt đau nhức, ngẩng đầu nhìn ngắm thế giới vàng rực xung quanh.

 

Đôi mắt cậu cũng được những ánh đèn này thắp sáng, bùng lên ánh sáng rực rỡ.

 

Tất cả cây cối đều được trang trí bằng những chiếc đèn l.ồ.ng nhỏ màu vàng lấp lánh, cùng với ngọn núi đã qua mùa không xa, được thắp sáng hoàn toàn trong đêm tối.

 

"Giáng sinh vui vẻ," Từ Hòe Đình nói bên tai cậu, "Anh thích em, Tiểu Mãn."

 

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập mạnh mẽ.

 

Mũi Diệp Mãn hơi cay.

 

Cậu nghe Từ Hòe Đình hỏi cậu: "Anh có thể làm bạn trai em không?"

 

Diệp Mãn quay người đối mặt với anh, dưới ánh sáng vàng rực rỡ của mùa đông, cố gắng nhìn người đàn ông có khuôn mặt mờ ảo trước mắt.

 

Từ Hòe Đình nắm hai tay cậu trong lòng bàn tay, hà hơi vào lòng bàn tay.

 

Hai người đối mặt, đầu kề sát vào nhau, quấn trong một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ.

 

Má Diệp Mãn ửng hồng, không biết là do lạnh hay do nóng, cậu nhẹ nhàng gật đầu.

 

"Ừm."

 

Trong bụi cây ở góc, Trì Giác ấn Mạnh Diệu đang định nhảy lên lao ra bắt gian cậu nhỏ của mình.

 

"Mẹ kiếp, hắn hắn hắn! Hắn hắn hắn! Không ngờ không ngờ, Từ Hòe Đình cuối cùng cũng để tôi nắm được nhược điểm rồi, cậu nhỏ không cho tôi yêu đương, lại lén lút yêu đương, xem tôi không – ôi!"

 

Trì Giác bịt miệng y lại, đặt máy ảnh SLR xuống.

 

Lật người tìm một chỗ dựa lưng ngồi xuống, nghĩ đến hai người vừa rồi ôm c.h.ặ.t lấy nhau, nhìn nhau cười trong ống kính.

 

"Thôi, anh cũng im lặng một chút đi."