Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (Phần 2)

Chương 36



Lúc rời đi, hắn ta còn hò hét rủ Lục Lăng cùng ra ngoài uống rượu, nhưng hắn lại không chịu đi.

Lưu đốc công kia vốn còn tính sẵn dịp uống rượu ba hoa chích chòe sẽ mở lời với Lục Lăng, bảo hắn tới công hành làm việc. Cái ngày Chu Đại rơi xuống giếng, hắn ta đã âm thầm nhắm trúng Lục Lăng rồi, tiểu hậu sinh này tuy còn trẻ nhưng thân thủ và tâm tính đều bất phàm.

Trong tình cảnh ngày hôm đó, tất cả mọi người đều vừa bất ngờ vừa sợ hãi, chỉ có hắn là phản ứng nhanh đến vậy, nhảy xuống giếng cứu được người lên, hỏi sao không khiến người ta bội phục cho được.

Thấy hắn không chịu uống rượu, thái độ lại còn lạnh nhạt, Lưu đốc công cũng không giận, ngược lại còn nói: "nghề này của chúng ta là việc tay nghề, không dám bảo sẽ đại phú đại quý, nhưng chỉ cần chăm chỉ một chút thì kiếm được không ít đâu. Ngày nào đó ngươi muốn làm thì cứ tùy thời tới tìm ta, đều được cả."

Người đi rồi, Thư Thụy đứng một bên nghe hai người nói chuyện mới bước tới: "Xem ra ngươi đắt hàng gớm nhỉ, nghe ngóng với ta còn chưa đủ, người ta còn tự hỏi đến chính chủ luôn cơ đấy."

Lục Lăng nhìn Thư Thụy: "Đắt hàng thật, sao không thấy ngươi tranh giành?"

Thư Thụy nghe lời này hình như còn mang theo vài phần u oán, bèn chớp chớp mắt, y thì có cái tư cách gì mà tranh với giành chứ.

Hầm ngầm và giếng nước sau khi dọn dẹp sạch sẽ quả thực thuận tiện hơn rất nhiều. Thư Thụy thả chiếc thùng gỗ xuống giếng, quay ròng rọc một hồi là đã múc được nước lên, nước trong vắt lại mát rượi, tỏa ra một luồng hơi lạnh thấm đẫm ruột gan.

Chỉ là nước múc dưới giếng lên nếu muốn ăn dùng thì vẫn phải đổ vào lu nước để lắng lại một chút mới tốt, còn những việc khác như giặt giũ, tắm rửa thì cứ dùng luôn là được.

Thư Thụy thấy bên phía Dương Xuân Hoa không có giếng, hoàn toàn phải bỏ tiền mua nước ăn, liền gọi nàng bảo khi nào cần dùng nước cứ qua bên này mà lấy.

Dương Xuân Hoa qua xem giếng nước, nàng vui vẻ đồng ý, rồi lại đi theo Thư Thụy xem cái hầm ngầm mới sửa xong.

"Bên các ngươi có cái hầm này quả thực là tốt quá, thời tiết tháng hè kinh người thật đấy, thứ gì cũng khó để qua đêm, có cái hầm ngầm này trữ một chút, không dám bảo là tươi nguyên được ba năm ngày, chứ một hai ngày thì vẫn được."

Dương Xuân Hoa cùng Thư Thụy men theo thang gỗ đi xuống cái hầm ngầm bên cạnh sân, tính ra bên trong không lớn lắm, trống trơn, nhưng vừa vào đã cảm thấy mát mẻ hơn nhiều, giống như đột ngột bước vào một khu rừng cây cối rậm rạp vậy.

Thư Thụy cũng đi loanh quanh trong hầm, y tính toán muốn làm một cái giá lớn ở bên dưới, sau này xếp dưa hành, hay những thứ khác vào, bày biện trải ra thì sẽ dễ bảo quản hơn.

Chỉ có điều mới tu sửa được cái vỏ bọc bên ngoài của khách điếm mà trong tay lại eo hẹp rồi, những chỗ hư hại bên trong khách điếm cần sửa sang, rồi đóng bàn ghế đồ đạc, đều phải từng bước một làm từ từ.

Mấy việc buôn bán nhỏ ngoài bến tàu thì bữa đực bữa cái, trong mấy ngày sửa giếng và sửa hầm ngầm, y mới chỉ ra ngoài bán đồ ăn được một lần, hơn nữa lại chỉ gặp đúng một con thuyền lớn, người không đông nên bán được càng ít hơn.

Vốn dĩ trước đó mỗi ngày còn có mối làm ăn ở thư viện, xem như cũng dư dả, đùng một cái mối làm ăn ấy lại mất tiêu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thư Thụy nghĩ bụng cứ thế này mãi cũng không ổn, phải tìm thêm nơi để bán cơm hộp mới được, bằng không cứ chuyên tâm chờ đợi chút tiền làm ăn ngoài bến tàu thì biết đến bao giờ mới gom đủ tiền để sửa sang xong bên trong khách điếm đây.

Dương Xuân Hoa hiểu được nỗi khổ của y, bèn lên tiếng an ủi: "Ngươi đừng vội, qua vài ngày nữa thành chúng ta có hội Tết Hà Nguyệt, năm nào cũng náo nhiệt lắm."

"Các ca nhi, tỷ nhi, hậu sinh đều ăn mặc tinh tươm, xúng xính, buổi sáng thì lên chùa trong thành cầu phúc, du thuyền ngắm hoa sen, buổi tối còn có hoa đăng và pháo hoa nữa. Vào ngày này, chỉ cần ngươi không tham vui ngày tết, thì thứ gì từ đồ ăn thức uống đến ba cái đồ chơi vặt đều dễ bán cả, ngươi cứ chuẩn bị trước đồ ăn một ngày mang ra ngoài bán, chẳng phải là kiếm được tiền rồi sao."

"Tính ra đến mùng sáu tháng sáu cũng chẳng còn mấy ngày nữa, vì mấy ngày này mà ta đã sớm lấy một mớ vải mới tươi tắn từ chỗ thương nhân buôn vải về bày trong tiệm rồi. Các cô nương, ca nhi đều tới lựa, chắc là muốn chưng diện một phen vào ngày tết đây."

Dương Xuân Hoa vừa nói vừa cảm thấy vui lây, nhắc mới nhớ, năm đó nàng và trượng phu đoản mệnh của mình cũng là quen biết nhau vào hội Tết Hà Nguyệt đấy chứ.

Thư Thụy nói: "Chả trách mấy ngày sửa giếng nước, ta thấy tiệm của ngươi buôn bán đắt hàng vô cùng, cứ ngỡ trời nóng nên mọi người tranh nhau mua vải may áo, hóa ra là mua vải để đón tết."

Trước kia y sống ở Bạch gia, thị trấn nhỏ vào mùng sáu tháng sáu cũng đón tết, có điều không ăn Tết Hà Nguyệt giống như Triều Tịch phủ bên này, mà là ăn Tết Thiên Tứ, cũng phải cầu phúc, làm chút đồ bánh mì, mì sợi để chúc mừng và ăn dùng.

Quả đúng là mỗi nơi mỗi phong tục.

Tuy vậy, nghe Dương Xuân Hoa nói thế, trong lòng y vẫn vui mừng một trận, ngày lễ ngày tết chính là lúc vui vẻ của đám tiểu thương và chủ tiệm, vào những ngày như vậy mọi người đều chịu chi tiền hơn hẳn.

Tán gẫu với Dương Xuân Hoa nửa ngày, thấy mặt trời càng lúc càng cao, buổi trưa Thư Thụy và Lục Lăng ăn uống đơn giản, đang tính chuẩn bị ngủ trưa thì ngoài cửa lại có tiếng của tiểu thương bán móng giò rao qua.

Thư Thụy thò đầu ra từ cửa sau hỏi thử, bảo là mười hai đồng tiền thì cho bốn cái.

Thứ này nhiều nhà không thích mua, cảm thấy ít thịt lại còn có chút nghèo nàn, rửa thế nào cũng cứ có một mùi hôi hám, đại khái là nghĩ cái chân cứ trần trụi dẫm trên đất suốt mà.

Thư Thụy lại thấy làm ngon thì mùi vị không tệ chút nào, bèn đưa tiền đồng cho gã, mang móng giò về xử lý một lượt, bọc lấy một gói gia vị kho, trước tiên cho vào chảo khô đảo cho dậy mùi thơm, rồi ném vào trong nồi, đặt lên bếp lò từ từ kho nhừ.

Nghĩ bụng đã mất công làm một nồi nước kho, chỉ kho có mấy cái móng giò thì uổng quá, y liền dứt khoát rửa thêm một đoạn củ sen, một dải rong biển.

Y thích ăn măng, nhưng trong nhà lại không có trữ sẵn, bèn đưa cho Lục Lăng mấy đồng tiền, bảo hắn ra chợ mua vài củ mang về.

Ngoài ra, Thư Thụy còn chuẩn bị thêm bốn quả trứng gà…