Ta đầy mong đợi nhìn Liễu Ngọc: “Lát nữa Phật Tổ hiển linh, ta cần phải làm gì?”
“Mọi việc cứ nhìn ánh mắt ta mà làm theo.”
Ta nhìn bàn thờ trước mặt, trên đó bày vài đĩa nho. Ta tự hỏi không biết Phật Tổ có thích nho không.
“Phật Tổ đến rồi, mau cúi đầu khấu bái!”
Đột nhiên một giọng nói thần thánh vang lên trong không trung: “Ta nghe Liễu Ngọc nhắc đến việc ngươi muốn sớm tu luyện thành tiên, có chuyện đó không?”
Ta vừa định ngẩng đầu lên xem Phật Tổ trông như thế nào.
Lời của Liễu Ngọc lập tức vang lên bên tai ta, khiến ta sợ hãi vội vàng cúi đầu, không dám lén nhìn nữa: “Không được nhìn thẳng vào Phật Tổ, kẻ vi phạm sẽ bị Thiên phạt.”
“Hồng Tình muốn sớm tu luyện thành tiên để thêm vinh quang cho Hồ tộc.” Ta thành kính nói ra câu ta đã nghĩ suốt cả đêm.
“Nguyện vọng của ngươi, ta đã biết rõ, đến lúc đó ta sẽ giúp ngươi một tay, ngươi hãy cố gắng tu luyện.”
Hê hê hê, Phật Tổ nói Người đã nghe rồi. Vì Phật Tổ đã đồng ý giúp ta một tay, vậy ta xin thêm một yêu cầu nữa chắc không quá đáng nhỉ.
“Phật Tổ, Hồng Tình còn một yêu cầu nữa, xin Phật Tổ rộng lòng thành toàn.”
“Ngươi cứ nói ra ta nghe.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đó là Hồng Tình không muốn lấy Nhị thiếu chủ Hồ tộc làm phu quân, xin Phật Tổ giúp ta hủy bỏ mối hôn sự này.”
Ta dập đầu chờ đợi hồi lâu, nhưng không thấy giọng Phật Tổ nữa.
Ta khẽ hỏi: “Liễu Ngọc, Phật Tổ đâu rồi? Sao không có tiếng động nữa? Chẳng lẽ yêu cầu ta đưa ra quá đáng sao?”
“Có lẽ Người nghĩ ngươi không biết quý trọng phúc phần chăng. Được gả cho Nhị thiếu chủ Hồ tộc là ước mơ của bao nhiêu hồ ly, mà ngươi lại không muốn?” Giọng Liễu Ngọc lạnh lùng vang lên.
“Ta lại không thích vị Nhị thiếu chủ Hồ tộc đó, sao ta phải gả cho hắn? Ta phải gả cho người ta thích cơ.”
“Hay là ngươi cùng ta bỏ trốn đi?” Ta thăm dò nhìn hắn.
Hề, chỉ cần Liễu Ngọc ở bên cạnh, ta vừa có thể thỉnh thoảng gặp Phật Tổ lại vừa có người làm lá chắn, quả là quá hoàn hảo!
“Ngươi thật sự không biết ta là ai sao?” Liễu Ngọc nhìn ta với vẻ mặt không thể tin được.
“Ngươi không phải là Liễu Ngọc sao?” Chẳng lẽ hắn còn thân phận nào ghê gớm mà ta không biết ư? Ta nghi hoặc xoay một vòng quanh Liễu Ngọc, cũng không thấy hắn có gì đặc biệt.
“Ngươi có trốn không? Không trốn thì ta tự trốn đây.” Để phụ thân phát hiện thì không chạy thoát được đâu.
“Được!” Hắn nghiến răng nói ra một từ này.
Ta mang theo tất cả của cải có giá trị của mình, tiện tay lấy luôn cái gối ngọc mà phụ thân yêu quý nhất.
Hừ, ai bảo phụ thân đồng ý mối hôn sự này chứ!
Nhân tiện xuống núi tìm một ý trung nhân mà ta thích.