Tiểu Đào Hoa

Chương 19: Cái gật đầu của Tống Lâm tan vào những nụ hôn miên man



Câu nói mang chút trêu ghẹo của cô khiến đầu bút của Tống Lâm lại khựng một chút, anh mím môi, nghiêng đầu nhìn cô đầy ẩn ý, sau đó cầm tẩy xóa đi nét vẽ bị lệch.

Hứa Tư Đình bị ánh mắt đó nhìn làm tim giật thót.Không biết là đã "thả thính" thành công, hay là... không tới nơi tới chốn. Cô vội đưa sự chú ý về lại bức tranh — nét vẽ dần trở nên rõ ràng, người con gái trong tranh hơi ngẩng đầu, nhưng chưa có ngũ quan.

- "Không hiểu sao người không có ngũ quan lại đẹp đến vậy!"

- "Cùng cảm nhận! Cho người ta thỏa sức tưởng tượng luôn!"

- "Đại đại thật đỉnh!"

...

Sau khi kết thúc buổi livestream, Tống Lâm mới vẽ thêm ngũ quan cho người trong tranh.

“Tranh này là em mà!” Hứa Tư Đình ghé sát lại. Tay nghề của họa sĩ quả thực thần kỳ, bất cứ điều gì qua tay họ đều sinh động như thật, đẹp đến mức kinh ngạc.

Tống Lâm gật đầu.

“Em thấy anh vẽ em còn đẹp hơn ngoài đời ấy.” Hứa Tư Đình nói không chút ngại ngùng, “Có phải trong lòng anh em chính là một tiên nữ thế này đúng không?”

Tống Lâm bị chọc cười, xoa đầu cô.

Có lúc anh thật sự cảm thấy may mắn vì mình biết vẽ, nhờ vậy mà những điều không thể nói thành lời, anh có thể dùng nét bút để truyền đạt. Tống Lâm không giỏi nói ra những câu như “Em mặc váy cưới thật đẹp”, nhưng tranh vẽ của anh sẽ thay anh nói điều đó.

Bàn tay Tống Lâm như mang ma lực, xoa đầu khiến Hứa Tư Đình cảm thấy tê dại. Cô ôm lấy cánh tay anh nũng nịu một lúc rồi kiên quyết muốn đi ngủ.

Nhưng chưa bước được bước nào đã bị Tống Lâm kéo vào lòng, ôm chặt không buông.

Cơ thể người đàn ông mạnh mẽ, cánh tay đang ôm eo cô lại không yên phận, liên tục lần mò lên trên. Hứa Tư Đình vừa né tránh vừa nghĩ: Đây là đang tính sổ vụ ban nãy à?

Tống Lâm khổ vì không nói được, nếu không chắc đã nghiến răng nói một câu “Đừng nhúc nhích”.

Người trong lòng cứ uốn éo, khiến Tống Lâm phải hít một hơi thật sâu, cuối cùng buông cô ra — chưa đến lúc.

Hứa Tư Đình thở phào, vỗ ngực:“Hú hồn, em tưởng xong đời rồi chứ.”

Tống Lâm nhìn cô chốc lát, rồi cười nhẹ, bế cô quay về phòng.

Sáng hôm sau, sau khi nói với Thời Bồi là sẽ đến nhà Tống Lâm ăn cơm, mới hơn 11 giờ, Hứa Tư Đình đã bị cô bạn đuổi ra khỏi tiệm cùng với túi quà trên tay:“Cố lên, mình ủng hộ cậu!”

Nhìn mặt trời treo cao, Hứa Tư Đình cảm thấy một trận lạnh sống lưng.

Vốn là được Ôn Di mời đến ăn tối, vậy mà chưa đến ba giờ chiều, Tống Lâm đã đưa cô đứng trước căn biệt thự nhỏ của nhà mình. Hứa Tư Đình mặt đơ như gỗ, chân không chịu bước vào.

“Đi thôi.” — Tống Lâm kéo cô.

“Đợi đã.” — Hứa Tư Đình níu tay anh lại, chờ anh nhìn qua, liền căng thẳng hỏi:“Anh nhìn xem, bộ đồ em mặc, trang điểm có chỗ nào không ổn không?”

Cô đã thay chiếc váy dài tay màu be, xõa tóc, đánh son đỏ để trông tươi tắn hơn.

Tống Lâm lắc đầu:“Rất ổn.”

Hứa Tư Đình thở phào, giây sau lại nhảy dựng:“Quà em mua đâu?”

“Ở đây.” — Tống Lâm bất đắc dĩ giơ tay kia lên, tay cầm đầy túi — toàn bộ là những món cô yêu cầu mua. Người này rõ ràng còn hồi hộp hơn cô, thật đáng yêu.

“À…” — Hứa Tư Đình không còn lý do gì để không vào nữa, nhưng chân cô như mọc rễ, không nhúc nhích được. Tống Lâm định kéo tiếp.

“Không được, em hồi hộp quá, em muốn uống nước.”“Trong nhà có.”“Em muốn đi vệ sinh.”“Trong nhà có.”“... Trong nhà không có gì sao?”

Tống Lâm thật sự muốn thở dài, nhưng nhìn dáng vẻ căng thẳng của cô, anh đành cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, mong làm cô dịu lại.

Hứa Tư Đình trừng to mắt, vội đẩy anh ra, hấp tấp lôi gương nhỏ từ túi ra:“Anh đừng hôn bất ngờ như vậy chứ, son của em bị lem thì sao.”

May mà Tống Lâm hôn nhẹ, son vẫn giữ nguyên.

Lúc cô còn đang bận kiểm tra son, Tống Lâm tranh thủ kéo tay cô, gõ cửa nhà.

Ôn Di ra mở cửa, tươi cười:“Cuối cùng cũng chịu vào rồi à, mẹ với ba con nhìn hai đứa nãy giờ rồi đó.”

Quê chết mất! Hứa Tư Đình chỉ muốn chui xuống đất.

Ba Tống đứng sau Ôn Di, nghiêm nghị, cao ngang ngửa Tống Lâm.

“Cháu chào cô chú ạ, cháu là Hứa Tư Đình, đột ngột đến chơi, làm phiền rồi.” — Hứa Tư Đình lễ phép nói, Ôn Di kéo cô vào nhà. Tống Lâm đặt đồ lên bàn, chỉ tay về phía cô, Ôn Di lập tức hiểu:“Tiểu Đình à, con đến là tốt rồi, mua gì nhiều thế. Mau ngồi đi, cô vào bếp làm cơm.”

“Để con giúp cô nhé.”

“Không cần, con ngồi nghỉ đi, đừng khách sáo.”

Bình thường khi chỉ có Ôn Di thì không sao, nhưng hôm nay có cả ba Tống, Hứa Tư Đình thấy toàn thân không được tự nhiên, ngồi trên sofa mà cứ lúng túng không yên.

Tống Lâm cắt trái cây cho cô.

Ba Tống không nói câu nào, nhưng ánh mắt lại đánh giá cô rõ ràng. Hứa Tư Đình lập tức ngồi thẳng người, mắt nhìn thẳng, lặng lẽ ăn trái cây.

Tống Lâm ngồi cạnh, thấy vậy liền vỗ nhẹ lưng cô.

“Cháu biết chơi cờ tướng không?” — Ba Tống đột nhiên hỏi. Hứa Tư Đình ngớ người, nhận ra là hỏi mình, liền gật đầu, rồi nhanh chóng lắc đầu.

“Không biết chơi à?” — Ba Tống hỏi lại.

Hứa Tư Đình gật đầu xác nhận.

Ba Tống thở dài:“Lại thêm một người không biết chơi cờ nữa.”

Hứa Tư Đình chưa hiểu gì, Tống Lâm liền viết cho cô xem:“Ba anh rất thích chơi cờ, nhưng cả anh và mẹ đều không biết, giờ thêm em.”

Hiểu ra rồi, không muốn khiến ba Tống thất vọng, Hứa Tư Đình đành nói:“Chú à, nếu chú không chê, cháu có thể chơi cờ caro với chú.”

Môn này thì cô còn tạm tự tin.

Ba Tống nghe xong, sắc mặt giãn ra:“Được, chơi vài ván.” — Nói xong liền lôi bàn cờ từ dưới bàn trà ra. Hứa Tư Đình không ngờ nói là làm ngay, đành mạnh dạn chọn quân trắng.

Tống Lâm cười cười, đi vào bếp.

Gừng càng già càng cay, Hứa Tư Đình tự nhận mình chơi cũng không tệ, vậy mà dưới tay ba Tống, ván nào cũng thua. Cô nhíu mày suy nghĩ nước đi tiếp theo thì ông lại đột ngột lên tiếng:

“Hay là mình trò chuyện chút đi.”

Ông thấy đánh cờ như vậy không thú vị, thắng cũng chẳng ý nghĩa gì.

Hứa Tư Đình ngẩng đầu, mặt hơi nhăn lại:“Chú à, chơi tiếp đi ạ…”

Ba Tống: …

Cô thật sự không biết nên trò chuyện gì với ba Tống, cứ mở miệng là lúng túng.

Ôn Di trong bếp trò chuyện với Tống Lâm một lúc rồi cầm xẻng ra ngoài gọi chồng:“Ông Tống à, để A Lâm đưa Tiểu Đình đi chơi, ông vào giúp tôi một tay đi.”

Ba Tống không thích vào bếp, “Tôi đang đánh cờ mà, bỏ giữa chừng không phải phong độ quân tử.”

Ôn Di chống nạnh, lườm một cái:“Một, hai…”

Chưa kịp đếm tới ba, ba Tống đã “á” một tiếng, làm loạn bàn cờ, phủi tay đứng dậy:“Thơm ghê, đang nấu gì thế, tôi vào xem thử.”

Ôn Di lúc này mới hài lòng thu lại ánh mắt, quay vào bếp.

Hứa Tư Đình thở phào một hơi, ngả người lên sofa, đầu tựa vào lưng ghế, ngước mắt nhìn trần nhà. Không kịp phòng bị, gương mặt của Tống Lâm bỗng phóng to ngay trước mặt khiến Hứa Tư Đình giật mình cả người, suýt nữa nhảy dựng lên, tay vỗ vào ngực nhỏ đang hoảng hốt. Cô nhăn mũi nói:“Anh dọa chết em rồi.”

Tống Lâm mỉm cười, giơ tay viết:‘Nhát gan.’

“Anh cũng thế thôi.” Hứa Tư Đình không quên dáng vẻ của Tống Lâm khi gặp mẹ cô, hai người kẻ tám lạng người nửa cân, chẳng ai dám cười ai. Tống Lâm kéo cô đứng dậy, dẫn lên tầng hai.

Nhà anh là một biệt thự nhỏ hai tầng, tầng một là phòng khách, bếp và phòng của ba mẹ anh, tầng hai gần như là thế giới riêng của anh – phòng ngủ, thư phòng, phòng vẽ. Tống Lâm đưa Hứa Tư Đình vào phòng ngủ, cách bài trí giống hệt nơi anh đang ở – một sắc xanh dịu dàng. Hứa Tư Đình không khỏi hỏi:“Anh thích màu xanh à?”

Tống Lâm gật đầu:‘Mộng mơ và huyền bí.’

“Em cũng thích.”

‘Nhưng phòng em là màu hồng.’ – Tống Lâm viết thẳng.Hứa Tư Đình hơi khựng lại, lấp liếm: “Ai mà chẳng có chút tâm hồn thiếu nữ chứ.”

Tống Lâm che miệng cười.

Hứa Tư Đình chống tay bên cửa sổ, từ trên nhìn xuống có thể thấy vườn hoa và bức tường phủ đầy dây thường xuân, lá xanh rì, đung đưa theo gió, đẹp như một bức tranh.

“Anh đã từng vẽ cảnh này chưa?”

Tống Lâm từ phía sau ôm lấy cô, gật đầu. Khung cảnh thường xuân vào mùa xuân luôn là cảm hứng không bao giờ cạn của anh, vẽ mãi không thấy chán. Hứa Tư Đình xoay người trong vòng tay anh, nghịch chiếc cúc áo trên ngực anh, cúi đầu nhỏ giọng:“Phòng vẽ của anh, em có thể xem được không?”

Tống Lâm khựng lại, vẻ mặt lưỡng lự.

“Không được xem à?” – cô ngẩng đầu hỏi.

‘Anh sợ em sẽ hoảng.’

Hứa Tư Đình không cho là vậy – xem tranh thì sợ gì chứ, anh đâu phải họa sĩ kinh dị. “Em không sợ đâu, đi xem một chút thôi mà.”

Tống Lâm xoa trán, hít sâu một hơi, rồi gật đầu đồng ý.

Phòng vẽ nằm ngay cạnh, cửa khóa chặt, Tống Lâm rút chìa khóa ra, tra vào ổ, xoay hai vòng, “cạch cạch” hai tiếng, cửa mở ra. Bên trong rèm vẫn buông kín, tối om, mùi sơn dầu bắt đầu lan ra. Hứa Tư Đình theo anh bước vào. Tống Lâm kéo rèm ra, ánh sáng rực rỡ tràn vào khiến Hứa Tư Đình phải nhắm mắt lại, mất một lúc mới thích nghi được.

Phòng vẽ rộng rãi, tranh treo đầy trên tường, trên giá vẽ cũng có tranh, góc phòng còn kê vài bức bị phủ khăn trắng.

“Em có thể mở ra xem không?” – Hứa Tư Đình nhìn giá vẽ gần mình nhất, hỏi.

Đã dẫn cô vào đây rồi, Tống Lâm cũng không định giấu giếm nữa, gật đầu. Cô mở tấm vải phủ ra, đập vào mắt là hành lang trường học cũ kỹ, giữa hành lang là một cô gái đang chạy, bất ngờ quay đầu lại, đôi mắt cong cong, mái tóc tung bay.

Là lớp học yên ắng, cô gái đang nghiêng đầu ngủ.

Là dưới tán cây rợp bóng, cô gái ăn kem.

Là trên sân thể dục, cô gái chống hông, nhíu mày.

Là trong căn tin, cô gái ăn ngấu nghiến.



Hứa Tư Đình xem từng bức một, tất cả các cô gái trong tranh đều có một đặc điểm giống nhau – khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt tròn xoe, mái tóc đen nhánh – giống hệt cô hiện tại.

Tất cả đều là cô của thời học sinh.

Hứa Tư Đình không kìm được run nhẹ người, không biết nên cảm động hay thấy sợ – may mà là Tống Lâm, nếu là người khác, nghĩ thôi đã thấy rợn da gà.

‘Em sợ không?’ – Tống Lâm quan sát biểu cảm của cô. Có cảm động, nhưng phần nhiều là sợ hãi. Xem từng bức, biểu cảm của cô từ kinh ngạc chuyển sang ngơ ngác.

Hứa Tư Đình không muốn lừa dối anh, nói thật suy nghĩ trong lòng:“Em thấy anh giống kẻ biến thái.”

Điều đó, Tống Lâm cũng không phủ nhận. Ngay từ lần đầu vẽ cô, cho đến hàng trăm bức sau này, anh luôn cho rằng mình có chút biến thái.

‘Sau này sẽ không thế nữa.’ – Tống Lâm cam đoan.

Hứa Tư Đình nghe vậy thì nhẹ lòng: “Ngoan.”

Tống Lâm cúi đầu cười không ngớt, ép cô dựa vào tường. Dù tranh đẹp đến mấy, cũng không thể bằng người thật sống động. Hứa Tư Đình cũng vòng tay ôm lấy anh, nói nhỏ:“Sau này nếu muốn vẽ, nhất định phải được em đồng ý, nếu không em sẽ giận đấy.”

Câu trả lời của Tống Lâm tan trong nụ hôn miên man vô tận.