Tiên Thành, càng trở thành cảnh quan hùng vĩ đồ sộ nhất Ngư Dương Quốc, cũng là vùng đất trung tâm tu tiên giới trong nước.
Dương Gia Bảo là trung tâm trọng yếu Tiên Thành. Ngũ Bàn Sơn là phường thị tu tiên cao cấp nhất Ngư Dương Quốc. Tú Ngọc Các lại là khu mậu dịch có quy mô lớn nhất.
Vụ Liễu trấn là vùng đất lành, duy nhất ở đây, tuy rằng còn có người phàm cư trú, lại được coi là "Cấm địa" trong Tiên Thành, không có tu sĩ dám gây sự ở nơi này.
Theo mấy tên du côn dẫn đường Dương Phàm Hồ Phi đi vào một tửu quán trong Vụ Liễu trấn.
Trong tửu quán vàng thau lẫn lộn, bất luận là người tu tiên hay người phàm, nam nữ già trẻ, loại nào cũng có.
Thanh niên hai tròng mắt màu tím tạo cho người ta một áp lực nguy hiểm khó hiểu, khiến người ta không dám nhìn thẳng vào.
Còn nữ tử tuyệt sắc đầu đội chiếc mão bảy màu, giữa hàng mi có một ấn kỵ màu đỏ to bằng hạt gạo như một viên bảo thạch mượt mà, tăng thêm vài phần thánh khiết thần bí.
Chiếc mão bảy màu trên đầu nàng, khiến cho Dương Phàm chú ý tới, không khỏi nhìn vài lần.
Chiếc mão bảy màu này, khiến cho hắn nhớ tới phượng quan khổng tước mang trên người Khổng Tước Tiểu Yêu, hai người nhìn qua có chút tương tự.
Ba người cùng ngồi một bàn, chỉ có nam tử dị tộc kia đang lên tiếng, thanh niên mắt tím cùng nữ tử tuyệt lệ này ngồi yên không nói.
Ở bên cạnh bàn ba người, đang nằm mấy người không rõ sinh, tử, đều là người tu tiên, từ Trúc Cơ Kỳ đến Kim Đan Kỳ.
Thanh niên mắt tím lộ ra một tia kinh ngạc, khóe miệng động đậy, bắt đầu giao lưu với nữ tử tuyệt lệ.
- Dương lão đại, để ta thu thập người này. Hai người khác giao cho lão đại vậy.
Trong tay Hồ Phi xuất hiện một thanh lang nha bông, bên trên tỏa ra khí tức hủy diệt làm người ta run sợ, chỉ tay ngoắc ngoắc nam tử dị tộc:
- Chúng ta đi ra ngoài đánh, tìm một chỗ không người, đừng tổn thương tới người phàm.
- Ha ha ha. bản sư càng muốn đánh ở chỗ này, ngươi có thể làm gì được ta? Cho dù có thương vong, cũng không phải bách tính Thánh tộc ta.
Nam tử dị tộc này thật rất vô sỉ.
- Ngao ngao -
Khóe mắt Hồ Phi muốn nứt ra, tức đến phát run, thấy qua vô sỉ, nhưng chưa thấy qua vô sỉ tới trình độ như vậy.
Dương Phàm nâng tay vỗ vỗ vai hắn:
- Bình tĩnh, đã như thế, hôm nay ta muốn lưu lại một mạng, chính là kẻ này rồi.
Nam tử dị tộc đầy vẻ châm chọc, dù là thực lực Dương Phàm mạnh hơn hắn, nhưng muốn không coi ba đại tu sĩ Nguyên Anh vào đâu, thương hại đến tính mạng, là tuyệt đối không thể nào.
- Thử xem thì biết
Dương Phàm cười lạnh một tiếng, tiếp đó hít sâu một hơi, trong mắt hiện lên một tia sáng vàng đất quỷ dị nguy hiểm. Hai chân như cắm sâu vào tầng đất, quang mang vàng đất sinh sôi không ngừng, dung nhập vào đại địa.
Chỉ thoáng cái. ba người nam tử dị tộc đều cảm nhận được một cỗ áp lực không rõ.
Vô hình, trên đầu ba người giống như có một tòa núi lớn.