Trương San đã ăn xong một khối hương xuân chiên trứng, tư vị hàm tiên ngon miệng, làm cô cảm thấy hộp cơm này hoàn toàn không đủ ăn.
Nghe được lời nói của đồng nghiệp, nghĩ đến lúc trước cô bạn ăn trực canh cá viên cùng dứa đựng cơm chiên, Trương San tròng mắt dạo qua một vòng, vươn chiếc đũa nói: "Ăn của tớ nhiều như vậy, hiện tại đền đáp tớ một miếng hương xuân chiên trứng cũng không quá đi?"
"A!" Nữ đồng nghiệp kêu một tiếng, ôm cơm trưa của mình chạy đi, "Cũng không phải tớ ăn một mình, cậu tìm bọn họ đi."
Vốn dĩ bộ phận bọn hỏ, giữa trưa đặt cơm hộp chỉ có hai người bọn cô, những nhân viên khác hoặc là về nhà ăn, hoặc là đi quán ăn gần đó.
Từ lần đó tăng ca, ngửi được mùi hương từ cơm hộp của 2 cô, đám nhân viên này cũng bị biến thành khách quen của tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.
"Giúp cô xử lý hồ sơ có thể, chia hương xuân chiên trứng cho cô thì không được."
"Không sai."
Những đồng nghiệp khác lúc trước cũng ăn ké cơm chiên của Trương San, không chờ cô nhìn qua liền nói trước.
Trương San "Hứ" một tiếng sau, nói thầm: "Không cho liền không cho, quy định số lượng thì thế nào, chờ buổi chiều tôi đặt liền 2 đơn, không 3 cái đi, đến lúc đó tôi không ăn cơm, ăn hương xuân chiên trứng thay cơm luôn!"
Lời này nói, cũng rất có lý tưởng, cũng không biết cô có thể như nguyện hay không......
Công ty Trung Thiên.
Tiệm cơm chiên Hạnh Phúc mỗi lần ra món ngon thì đều có số lượng hữu hạn, một đám trong phòng làm việc mỗi ngày đặt cơm giống như đ.á.n.h giặc.
Khó có được hôm mỹ thực lại đủ mỗi người một phần, không cần tranh không cần đoạt, còn không cần phòng bị ông chủ chuyên ăn mảng, bọn họ ngồi ở vị trí của mình, còn thấy có chút kỳ quái không quen.
Ông chủ thấy hôm nay có món mới, bọn họ thế nhưng không vội vàng ăn, không khỏi nói: "Như thế nào? Mấy người đều không muốn ăn? Vậy......"
Hắn một câu không nói xong, mấy nhân viên một bên phòng bị hắn, một bên bạch bạch bạch mở nắp hộp cơm.
Trong nháy mắt, vốn là phòng làm việc không lớn lắm, lập tức tràn ngập mùi thơm hương xuân nhàn nhạt, cùng với canh tam tiên canh, cơm chiên dứa chua ngọt hòa quyện.
"Hương xuân chiên trứng ăn quá ngon, cảm giác tôi có thể một hơi mười hộp!"
"Tôi không yêu thích rau cần, nhưng món này có rau cần tôi lại cảm thấy ăn ngon."
"Canh tam tiên canh cũng uống ngon a, cảm giác nấm hương bên trong đặc biệt ngon."
Một đám người ăn một ngụm cơm, c.ắ.n miếng ngụm hương xuân chiên trứng, lại uống một ngụm canh tam tiên, quả thực ăn ngon đến muốn khóc.
"Tôi ban đầu còn cảm thấy ' tiệm cơm chiên Hạnh Phúc ' tên này có chút tục, hiện tại ngẫm lại, quả thực là cửa hàng đặt tên quá chuẩn! Ăn đồ ăn ở đây, thật sự làm người ta cảm thấy hạnh phúc......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Xác thật, chính là đáng tiếc chủ tiệm quy định số lượng mỗi đơn, một phần thật là không đủ ăn."
"Tôi có hai cái tên tài khoản, cũng chính là nhiều hơn một phần phí vận chuyển, chờ buổi chiều tôi liền đặt hai đơn."
"Ý kiến hay a, tôi cũng muốn đặt hai phần, đến lúc đó lưu một phần làm bữa khuya."
Người khác chỉ có một tài khoản nghe vậy, lập tức bắt đầu đăng ký tài khoản mới.Thực nghiệm trung học, văn phòng lớp năm hai.
Khó khi tới giờ cơm, các giáo viên không ở nhà ăn, mà là ở ngồi đầy trong văn phòng."Như thế nào còn chưa có tới?" chủ nhiệm lớp hai sửa xong một tệp bài thi, hướng cửa nhìn xung quanh.
Cũng đúng lúc, cô vừa mới nói xong, liền có một giáo viên nam ôm thùng giấy đi vào.Nhìn đến giáo viên này, các giáo viên đồng thời đứng dậy nhìn chằm chằm...... thùng giấy trong lòng n.g.ự.c hắn.
Thiếu chút nữa bị bọn họ chen ngã nam giáo viên tức giận mà giáo d.ụ.c: "Một đám mỗi ngày kêu học sinh xếp hàng, xếp thành hàng, đến lượt mấy người liền không nhớ rõ?"
Một lòng chỉ có đồ ăn, các giáo viên cũng không có thừa thời gian phản ứng hắn, xách theo phần cơm hộp của mình trở lại vị trí, liền bắt đầu mở ra đóng gói.
"tôi nói với mọi người, buổi chiều thay đổi người đi nhận cơm a, tôi vừa rồi ôm thùng giấy lại đây, đụng tới nhóm học sinh đặc biệt tích cực, nhất định đòi bưng hộ tôi, thiếu chút nữa dọa đến tôi......"
Nam giáo viên nói nói, ngửi được mùi thơm từ bốn phương tám hướng thổi qua, lại xem bọn họ một đám ăn đến ngon lành, yết hầu lăn lộn một chút, quyết định trước không vô nghĩa, chờ ăn xong lại nói.
Một đám người đều vùi đầu ăn uống, toàn bộ trong văn phòng chỉ có âm thanh chiếc đũa va chạm thanh cùng âm thanh nhai nuốt.
"Ăn quá ngon!"
Thẳng đến khi ăn no đến sáu bảy phần, một nam giáo viên nhịn không được trong lòng yêu thích, mở miệng đ.á.n.h vỡ không khí an tĩnh.
"Anh tốt xấu cũng là giáo viên ngữ văn, khích lệ có thể có chút văn hóa không?"
Nam giáo viên vì thế nói: "Mâm ngọc món ăn trân quý, món ăn trân quý mỹ vị, mỹ vị món ngon...... Hàm tiên ngon miệng...... Môi răng lưu hương...... Dư vị vô cùng."
Nói chuyện phiếm hai câu, bọn họ liền tiếp tục ăn uống.
Ăn ăn, cửa đột nhiên bị đẩy ra, một người trung niên mang mắt kính, biểu tình có chút nghiêm túc đi vào.
"Tôi nói vì sao gần đây nhà ăn phàn nàn, nói giáo viên ít đi nhà ăn, mấy người cũng hay thật, trường học tuy không có văn bản rõ ràng quy định không cho giáo viên đặt cơm hộp, nhưng nếu học sinh không thể đặt, các ngươi không phải càng nên làm gương tốt sao? Thế nhưng còn ở văn phòng tụ tập đặt cơm hộp, cơm hộp ăn ngon như vậy sao? Mấy người......"
Nhìn đến chủ nhiệm càng nói càng sinh khí, một nam giáo viên cách hắn gần nhất nhịn đau bỏ những thứ yêu thích, nhéo lên một khối hương xuân chiên trứng của mình đứng dậy, trực tiếp nhét vào trong miệng hắn.
Chủ nhiệm bị động tác đột nhiên làm giật mình, đang muốn trừng hắn liếc mắt một cái lại đem cái này đẩy ra, khứu giác cùng vị giác lại bị hương xuân chiên trứng trong miệng hấp dẫn.Miệng hắn cơ hồ là theo bản năng mà nhai nuốt mỹ vị trong miệng, thậm chí tay cũng nâng lên tới, tự động mà cầm lấy miếng hương xuân chiên trứng.