"Nếm ra chưa? Mẹ nói cho mày biết, nhà này nguyên liệu nấu ăn thật sự tươi, nếu không mẹ nào dám cho cháu trai mẹ ăn." Bà lão nói.
"Một ngụm hai miệng nào nếm ra được cái gì." Người phụ nữ nói, lại ăn hai miếng cơm, ăn đến sung sướng.
Thấy mẹ ăn mấy miếng to liền, hộp cơm đã sắp thấy đáy, đứa nhỏ oa một tiếng kêu lên: "cơm của con......"
Bà lão lúc này cũng nhìn ra, con gái rõ ràng là nếm đến nghiện rồi, đập con một cái: "Người lớn như vậy lại tranh cơm vói con trai, mày thật đúng là không biết xấu hổ."
Người phụ nữ né cái đ.á.n.h chạy vào nhà: "Trẻ con ăn nhiều cơm hộp như vậy đối với thân thể không tốt, để con giúp nó ăn đi."
"Con nhóc c.h.ế.t tiệt kia, mày muốn ăn còn không biết tự mình mua sao?"
Bà lão mắng một câu, quay đầu thấy cháu ngoại đang muốn khóc, vội vàng dỗ: "Ngoan ngoãn, bà ngoại lại mua cho cháu a."
Hơn 9 giờ, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc sắp đóng cửa, một ông lão đi vào trong cửa hàng.
Ông lão họ Thạch, ở phía tây hẻm Hồ Lô, khuôn mặt có chút nghiêm túc, trong ngõ nhỏ rất nhiều đứa trẻ đều có chút sợ ông.
Chính ông cũng biết chuyện này, đi vào trong đứng cửa phòng bếp, cố tình thấp giọng nói: "Đông Đông a, ông nghe bà Vương nói, cháu có bán hương xuân?"
"Ông Thạch." Nguyễn Miên Man quay đầu hô một tiếng, gật đầu, "Xác thật có ạ."
"Kia chờ cháu rảnh rỗi, có thể nấu cho ông một đĩa hương xuân xào không?" ông Thạch chờ mong hỏi.
Trừ ra bán cho khách hàng, trong tiệm còn dư lại chút hương xuân, Nguyễn Miên Man tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
Ông Thạch nói lời cảm ơn, thối lui đến góc bàn trong cửa hàng ngồi xuống, hơi hơi có chút xuất thần.
Đến thời gian đem cửa hàng đóng cửa lại, Nguyễn Miên Man bắt đầu xào hương xuân.
Món này cũng không phiền toái, đem hương xuân rửa sạch để ráo nước, lấy muối, băm gừng, bột ớt chờ gia vị trộn đề, làm nóng dầu trong nồi, cho hương xuân vào nồi xào vài phút, cuối cùng đậy nắp nồi lại, để lửa nhỏ nấu vài phút, tắt bếp.
Múc hương xuân đã nấu tốt ra đĩa, cô tự mình bưng ra bàn: " Ông Thạch, hương xuân của ông."Ông Thạch nhìn về đĩa hương xuân phía trước mặt mình, mùi hương đặc trưng của hương xuân hoàn toàn được lưu lại, màu sắc cũng thập phần xinh đẹp, làm người ta nhìn liền muốn ăn.
Ông cầm lấy chiếc đũa, gắp một ít đưa vào trong miệng, nhấm nuốt hai cái, bỗng nhiên lệ nóng doanh tròng.
"Ông đây là làm sao vậy? Là cháu làm không ngon sao?" Nguyễn Miên Man thấy ông ăn một miếng liền khóc, không khỏi hỏi.
"Không, ăn rất ngon."
"Vậy ông đây là?" Nguyễn Miên Man mặt lộ vẻ khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ông Thạch nức nở nói: "Chính là bà ấy làm không phải cái hương vị này, không phải cái hương vị này......"
Nguyễn Miên Man cùng Chu Linh hai mặt nhìn nhau, thử thăm dò hỏi: "Không bằng ông hình dung một chút cái kia hương vị, cháu lại làm một lần nữa."
"Để các cháu chê cười rồi."
Phản ứng lại mình thất thố ở trước mặt hai đứa nhỏ, ông Thạch có chút ngượng ngùng, đem nước mắt lau đi: "Ông không có gì yêu thích, liền thích ăn một ngụm hương xuân, lúc bạn già của ông còn trên đời, mỗi năm đều sẽ làm cho ông món hương xuân xào, từ lúc bà ấy qua đời, đã mười mấy năm, ông ăn qua rất nhiều hương xuân xào của các cửa hàng, lại đều không phải hương vị mà bà ấy làm. Ông thật sự là sợ...... Sợ lại qua mấy năm nữa, ông sẽ quên cái hương vị đó."
Làm vợ chồng từ khi còn trẻ tới già, nói ông nhớ hương vị kia, không bằng nói là ông nhớ người kia.
Người c.h.ế.t không thể sống lại, nhưng hương vị......
Nguyễn Miên Man thấy ông thương cảm như thế, lại lần nữa nói: "Ông hình dung một chút cái kia hương vị, cháu lại thử làm một lần đi."
Nhìn đến biểu tình nghiêm túc của cô, ông Thạch do dự hai giây, vẫn hình dung lại mà miêu tả.Nguyễn Miên Man nghe xong lộ ra biểu tình suy tư, ngay sau đó xoay người lại lần nữa tiến vào phòng bếp.
Thực mau, có mùi hương từ trong phòng bếp bay ra, ông Thạch giật giật cái mũi, có chút kinh hỉ mà đứng lên: "Cái mùi hương này, cái mùi hương này......"
Không làm ông Thạch chờ lâu, Nguyễn Miên Man một lần nữa bưng một đĩa hương xuân ra: "Ông nếm thử xem."
Một đĩa này so với đĩa lúc trước, thoạt nhìn sáng bóng hơn chút, nhan sắc cũng tươi hơn chút.Ông Thạch gấp không chờ nổi cầm lấy chiếc đũa, mới vừa gắp chút cho vào miệng liền bắt đầu gật đầu: "Thật giống, bà ấy làm chính là cái hương vị này, chính là cái hương vị này."
Ông nói xong, hốc mắt hồng hồng nhắm lại, một bên nhai hương xuân, trong miệng là hương vị quen thuộc kia, giống như đưa ông trở lại mười mấy năm trước.
Một đĩa du hương xuân ăn đến sạch sẽ, giống như mơ một giấc thật dài ông Thạch mở mắt ra, mang theo đầy mặt hoài niệm hỏi cô: "Có thể nói cho ông biết, đĩa thứ 2 này là làm như thế nào không?"
Nguyễn Miên Man sau khi gật đầu nói cho ông Thạch.
Kỳ thật rất đơn giản, bất quá là cho nhiều gia vị hơn, đem dầu cải đổi thành mỡ heo, cùng cho nhiều mỡ heo hơn một chút mà thôi.
Làm như vậy thì hương vị kỳ thật không bằng đĩa đầu tiên, nhưng mà ông Thạch muốn ăn cũng không đơn giản chỉ là đồ ngon.
"Đứa nhỏ ngoan, cảm ơn cháu, ngày mai ông trả lại cho cháu cái đĩa này." Ông Thạch nói lời cảm ơn, móc ra một trăm đồng đặt lên bàn, bưng đĩa hương xuân đầu tiên chưa có ăn xong rời đi.
Nguyễn Miên Man trong lòng mang theo vài phần cảm thán nhìn theo bóng dáng ông lão biến mất ở ngõ nhỏ, nói với Chu Linh: "Thời gian cũng không còn sớm, chị trở về nghỉ ngơi đi."
"Được." Chu Linh đáp ứng, lại vẫn là đem cái đĩa trên bàn vào trong bếp rửa xong mới đi về.Chờ cô cũng rời đi, Nguyễn Miên Man đem cửa lớn khóa lại, rửa mặt xong lên phòng trên lầu.
Từ lượng cơm nấu hôm nay, cô liền biết tiền lời khẳng định không tồi, chờ mở ra app nhìn thoáng qua, mới biết được nào phải không tồi, quả thực là phi thường không tồi.