Xuống chút nữa xem, những người sau hoặc là cháy, hoặc là nước tương cho quá nhiều, hoặc là dính thành một khối, tóm lại không có một phần bình thường.
Lúc trước buông lời hung ác "Mộng **k", thử làm một nửa liền trực tiếp từ bỏ.
【 mộng **k: Chủ tiệm, ngày mai vẫn là sớm một chút đem cửa hàng mở lại, những cái đó cái gì "Số lượng vừa phải", "Một chút", "Vài phút" làm tôi to cả đầu, tôi không làm! 】
Sau khi "Cuộc thi nấu ăn tiệm cơm chiên Hạnh Phúc - lần thứ nhất" kết thúc, những người thử nấu và nếm món ăn của mình có chút muốn phát điên, những khác hàng vào xem náo nhiệt cũng sắp điên rồi, cười muốn điên.
Nguyễn Miên Man cũng không nghĩ tới kết quả này, thậm chí nhìn đến những hình ảnh khách hàng đăng lên, trong nháy mắt có xúc động muốn xuống lầu đem cửa hàng mở ra.
Tính tính, ngày mai mở cửa sớm một chút đi.
Cô nghĩ, buông di động tắt đèn ngủ.
Khi cô nghỉ ngơi, người ở công ty Trung Thiên ở khu bình luận chụp lại chút ảnh, thêm chút miêu tả lại đăng lên một bài viết lên mạng.
Đọc đến bài viết này, cư dân mạng "Ha ha ha" một tràng, ở phía dưới lại chia sẻ nững món ăn mình từng làm.
Cười xong, chia sẻ xong, không ít cư dân mạng cảm thấy chủ tiệm này cùng khách hàng đều khá thú vị, theo bản năng ghi nhớ tên cửa hàng này.
Ngày kế.
Nguyễn Miên Man hơn 6 giờ đã rời giường, rửa mặt, ăn qua bữa sáng liền đem cửa lớn mở ra.Cửa vừa mở ra, cô đã nhìn thấy bà Vương cùng cô gái dắt theo đứa nhỏ bên cạnh.
Nguyễn Miên Man không biết bọn họ đã đứng đây bao lâu rồi, vội vàng tiến lên nói: "Bà Vương, bà đã tới như thế nào không gõ cửa? Mau tiến vào ngồi."
"Chúng ta cũng vừa tới." Bà Vương cười nói một câu, sau đó chỉ vào cô gái bên, "Đây là cháu gái bà Chu Linh, đây là con gái của nó An An."
Mẹ con hai người thoạt nhìn đều có chút gầy, đặc biệt là người mẹ, sắc mặt vàng như nến, làn da thô ráp, vừa thấy liền biết là sinh hoạt bình thường cũng không được tốt.
Nhất thời khổ không đại biểu một đời khổ, Nguyễn Miên Man vốn cũng không phải là người trông mặt mà bắt hình dong, thấy cô gái mặt mày thanh chính, không giống như loại người tâm tư tính toán, thái độ liền thân thiết hai phần: "Chị Chu, An An."
"Kêu tên của của tôi là được rồi." Chu Linh rất muốn công việc này, khách khí một câu, cúi đầu ý bảo con gái.
Đứa nhỏ nhận thấy ánh mắt của mẹ, biểu tình tuy có chút khiếp nhược, nhưng vẫn nhỏ giọng hô một câu: "Chào chị."
Đứa nhỏ ước chừng 3 tuổi, tuy có chút gầy nhưng trên mặt lại mang theo vẻ bụ bẫm của trẻ con, cặp mắt to, nhìn cũng tính là đáng yêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chào em." Nguyễn Miên Man cho bé con một nụ cười, dẫn bọn họ vào tiệm.
Ở trong tiệm ngồi xuống, cô trước rót cho hai người lớn ly trà, sau đó lại cầm chút kẹo, bánh quy tới trước mặt đứa nhỏ.
Chu Linh thấy chủ tiệm này thoạt nhìn tựa cũng hồ không khó ở chung, buông tâm một chút nói: "Bà ngoại có nói đãi ngộ công việc ở đây, tôi nghĩ đến đây thử xem, không cần cho bao lì xì cùng tiền thưởng, tiền lương cũng có thể thấp hơn một chút."
Cô không bằng cấp, lúc trước nghĩ có thể tìm một công việc một tháng hơn 2000 đã không tồi, tiền lương cao như vậy, cô là không dám mơ.
"Trong tiệm là bận từ sớm đến tối, việc linh tinh, vụn vặt cũng không ít, tiền lương như vậy đã định rồi, chị đồng ý làm liền nói, đại khái khi nào có thể tới làm?" Nguyễn Miên Man ở trên mạng tham khảo tiền lương của nhân viên phục vụ ở đây, trừ bỏ không có thời gian thử việc, cô trả 3500 cũng không tính là đặc biệt cao, đặc biệt cửa hàng khác còn bao ăn bao ở, cô chỉ bao ăn.Cô vừa dứt lời, Chu Linh lập tức nói: "Tôi hiện tại liền có thể bắt đầu đi làm."
"Được, vừa lúc em chuẩn bị đi chợ nông sản mua nguyên liệu nấu ăn, chị đi cùng em luôn." Nguyễn Miên Man gật đầu nói.
Bà Vương xem các cô đã bàn bạc tốt, đặc biệt cao hứng, bế chắt ngoại lên nói: "Bà đây trước mang An An trở về, không quấy rầy các cháu nữa."
An An bị bế lên, theo bản năng nhìn về phía mẹ, nhỏ giọng mà kêu: "Mẹ......"
"Ngoan, mẹ tối hôm qua không phải cùng con nói rồi sao, con cùng cụ về nhà chơi một hồi, chờ tan làm mẹ liền trở về."
An An ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ, con chờ mẹ trở về."
Chờ bà Vương ôm An An rời đi, Nguyễn Miên Man cũng mang theo Chu Linh đi chợ nông sản.Nguyễn Miên Man tính cách không tính là quá hướng ngoại, bất quá thấy Chu Linh càng ít nói hơn, chỉ có thể chủ động gợi chủ đề.
"Trong tiệm rau xanh linh tinh chính là mua từ bà ngoại của chị cùng bà Lý các bà, nguyên liệu nấu ăn khác đều giống nhau mua tại chợ nông sản này, về sau khả năng chị sẽ phải một mình lại đây mua nguyên liệu nấu ăn."
"Cô chủ yên tâm, tôi nhớ đường rồi, ở nhà đều là tôi nấu cơm, nguyên liệu nấu ăn gì đó tôi cũng biết chọn mua."
"Vậy là tốt rồi, bên này có mấy nhà cửa hàng là em thường xuyên đi, cùng ông chủ cũng coi như quen thuộc......"
Nguyễn Miên Man dẫn cô một bên mua sắm nguyên liệu nấu ăn, một bên nói cho cô những cửa hàng bán nguyên liệu nấu ăn tương đối tốt.
Chu Linh nói không nhiều lắm, làm việc lại rất chủ động, đem xe mua sắm cầm lấy trên tay không nói, mỗi lần mua nguyên liệu nấu ăn, không đợi Nguyễn Miên Man duỗi tay cũng đã tiến trước một bước nhận lấy.
Hôm nay trừ bỏ cá cùng thịt linh tinh, quan trọng nhất chính là còn phải mua chút dứa trở về.Cũng may trong chợ cũng có quán trái cây, các cô cũng không cần đi nơi khác.
Cùng nhau đi dạo chợ một vòng, hai người quen thuộc không ít, trên đường trở về Chu Linh cũng không còn trầm mặc như lúc đi.
"Cô chủ." Cô suy nghĩ một chút, bỗng nhiên nói, "Bà ngoại chị hẳn là đã nói cho em tình huống của chị, bất quá em yên tâm, chị rời đi, ba đứa nhỏ bên kia đã đáp ứng, chỉ cần chị đem tiền lễ hỏi trả về, về sau tuyệt đối sẽ không tìm đến hai mẹ con. Bà nội chị bên kia cảm thấy con gái gả chồng như bát nước đổ đi, đã sớm không liên hệ với chị, cho nên sẽ không mang đến phiền toái cho em."