Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 71



 

"Già rồi, trí nhớ không với được khi tuổi trẻ." Bà lão ngoài miệng nói như vậy, khóe miệng lại vẫn bởi vì được cô khích lệ mà nhếch lên.



"Đông Đông cháu thích ăn rau dại? Nhà bà có rất nhiều, đều mới hái, đến lúc đó cháu mang chút trở về." Có lẽ là nhìn thấy cô vừa rồi hái rau dại, bà dì nói.



"Không cần, cháu tự hái được không ít rồi, đã đủ ăn ạ."



"Cháu hái đều là mấy rau tự mọc trên mặt đất, nhà bà còn có hương xuân, đúng rồi, nhà bà còn có ốc đồng lão Phùng thôn đằng trước đưa qua, cháu mang một chút về, ốc đồng náy rất béo, tục ngữ nói, thanh minh ốc phì quá ngỗng......"



Nguyễn Miên Man thấy còn chưa tới nhà bà, bà liền hận không thể đem đồ vật trong nhà đều cho chính mình mang về, không khỏi cảm thán người già biểu đạt tình cảm đều thuần phác giống nhau.



"Thật không cần ạ, bà lưu trữ chính mình ăn đi."



Khi nói chuyện, đã đến cửa nhà bà di.



Phòng ở bề ngoài thoạt nhìn xám xịt, trên thực tế vẫn rất rắn chắc, gió không lọt, mưa không dột, bên trong cũng có điện.



Nhà chính là làm bằng bùn, đưa cô tiến vào, bà dì một đưa ghế cho cô ngồi một mặt nói: "Vốn dĩ cán bộ thôn nói bà phải sửa sang lại phòng ở, bà không muốn, chỉ cho họ gia cố lại nóc nhà, rốt cuộc đã lớn tuổi như vậy rồi, không cần thiết lại lãng phí tiền của quốc gia."



Có lẽ là bình thường ít có người để tâm sự, bà dì vẫn luôn nói không ngừng.



Nguyễn Miên Man an tĩnh lắng nghe, không biết như thế nào nói tiếp liền gật gật đầu hoặc "Dạ" một tiếng, thẳng đến khi bà dì bận lên bận xuống phải cho cô đồ ăn, pha sữa mới vội nói: "Bà không vội, cháu không đói bụng."



"Ngươi gầy như vậy, đến, ăn nhiều một chút." Bà dì thập phần kiên trì cầm một đống bánh quy, trái cây, kẹo đặt tới trên bàn, còn dùng ấm tráng men rót cho cô một ly trà, "Đây đều là khi ăn tết người cùng quê trong huyện đưa tới cho bà, cháu ăn nhiều một chút."



Nguyễn Miên Man nhìn bà vừa mới mở hộp sữa bột Khai Phong trên đó viết mấy chữ "Người già chuyên dụng", đem sữa bò đẩy trở lại trước mặt bà: "Bà dì, đây là chuyên dành cho người già uống, hơn nữa có hạn sử dụng, bà đừng lại để lại, chính mình mỗi ngày pha một ly uống đi."



"A, còn có chuyện này?" Bà dì lúc này mới không cưỡng cầu cô uống, mà là bảo cô ăn bánh quy cùng kẹo.



Nguyễn Miên Man lịch sử ăn hai miếng, bà dì nói: "Khó có khi lại đây một chuyến, ở nhà bà chơi mấy ngày được không?"



"Ngày mai cháu còn có việc, hôm nay phải trở về ạ." Bà dì thực nhiệt tình, nhưng Nguyễn Miên Man rốt cuộc cùng bà không quá thân, hơn nữa ngày mai còn phải trở về mở cửa hàng, chỉ có thể xin lỗi trả lời.



"Vậy giữa trưa ở lại ăn cơm." Nói xong, bà dì đứng dậy liền chuẩn bị đi phòng bếp.



Nguyễn Miên Man định nói bà không cần vội, nhưng lại sợ làm bà thương tâm, dứt khoát đứng dậy cùng đi qua: "Bà dì để cho cháu tới làm đi, để bà nếm thử tay nghề của cháu."



"Cháu là khách nhân, như thế nào để cháu động thủ được."



Ngay từ đầu bà dì còn không chịu, Nguyễn Miên Man lại khuyên nhủ vài câu, bà mới miễn cưỡng đáp ứng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -



Bà dì vốn dĩ nghĩ cô sẽ không dùng được bếp đất, thử nhóm hai lần không được sẽ từ bỏ, nào biết cô ngay từ đầu động thủ, lại là quen cửa quen nẻo, thậm chí đến nhóm lửa đều không làm khó được cô.



"Đông Đông, chẳng lẽ trong thành chỗ cháu còn dùng bếp củi?"



Đối với nghi vấn của bà dì, Nguyễn Miên Man cười mà không nói.



Cổ đại bệ bếp so với bếp này còn không bằng, loại bếp củi này tự nhiên không làm khó được cô.Nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp không tính là thiếu, trừ bỏ rau dưa củ quả tự trồng ở vườn ngoài, còn có rau dại, thổ sản vùng núi cùng thịt khô cá khô.



Nguyễn Miên Man ngăn lại ý định của bà dì muốn g.i.ế.c một con gà sau hỏi bà dì: "Bà muốn ăn cái gì?"



"Cháu muốn ăn cái gì liền làm cái đó, đem những cái đó thịt khô cá khô đều làm đi." Nói xong, bà dì lại lần nữa nói, "Nếu không đủ bà đi g.i.ế.c con gà."



Nguyễn Miên Man lúc trước mới nghe bà khen gà nhà mình sẽ đẻ trứng, sao có thể g.i.ế.c gà, chỉ có thể nói: "cháu không thích ăn gà."



Bà dì lúc này mới từ bỏ.



Ngoài phòng, mấy con gà như biết chính mình tránh được một kiếp, một đám ngửa đầu kêu lên.Nguyễn Miên Man nghe tiếng gà kêu hướng ra ngoài nhìn thoáng qua, trước đem cơm nấu tốt, sau đó bắt đầu động thủ xử lý nguyên liệu nấu ăn.



Bà dì vốn dĩ muốn hỗ trợ cô, kết quả phát hiện cô làm việc thật sự quá lưu loát, đầu này vừa rửa xong nồi nấu cơm, đầu kia đã mang thịt khô cá khô đi rửa, thấy chính mình hoàn toàn không có đất dụng võ.



"Bà ngồi nghỉ ngơi một lát đi ạ." Phát hiện bà dì theo sau lưng mình lung lay, Nguyễn Miên Man quay đầu nói.



Xác định chính mình không giúp được gì bà dì cầm ghế dựa ở cạnh cửa ngồi xuống, tươi cười hiền từ đem cô khen cái không ngừng.



Hai người, cũng không cần làm quá nhiều đồ ăn.



Nguyễn Miên Man trước đem trần qua thịt cá khô cắt miếng, nấu vài phút vớt ra để ráo hơi nước, lăn qua tinh bột, chiên qua dầu liền bắt đầu làm thịt cá khô kho.



"Thật thơm."



Thịt cá kho bay ra hương thơm, tuổi lớn ăn uống cũng càng ngày càng không, bà dì, bỗng nhiên thấy muốn ăn.



Bà nhịn không được đứng lên, đến gần bệ bếp, liền nhìn đến nồi to dày nặng nhà mình, ở trong tay cô như là không có trọng lượng linh hoạt chuyển động.



Nguyễn Miên Man đem thịt cá khô kho ra nồi xong, thấy bà dì đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm không chớp mắt, vì thế nói: "Bà nếm thử hương vị xem như thế nào.""Bà liền nếm thử." Bà dì thật sự có điểm thèm, nghe bà nói như vậy, liền cầm lấy chiếc đũa kẹp lên một khối cá.



"Ăn ngon, cả đời bà chưa ăn qua thịt cá khô ngon thế này, thật là ăn ngon."