Tuy rằng không xác định Hứa Cẩm Sơn đến tột cùng có phải cố ý hay không, nhưng hắn vẫn là nhân viên công ty, Thang tổng cũng chỉ có thể tận lực xí xóa.
Cúp điện thoại, Thang tổng biểu tình thập phần khó coi: "Gọi điện thoại kêu Hứa Cẩm Sơn đến công ty!"
"Hắn đêm nay trực ban, hẳn là đang ở công ty."
Quản lý bộ phận kỹ thuật dứt lời, nhìn thấy Thang tổng nổi giận đùng đùng mà đi ra ngoài, vội đứng dậy theo sau.
Phanh ——
Hứa Cẩm Sơn đêm cánh tay chống lên bản, dùng tay vồ đầu khó xử, một tiếng vang lớn làm hắn cả kinh thiếu chút nữa từ ghế trên nhảy dựng lên."Canh...... Thang tổng......"
Ngẩng đầu nhìn đến ngươi đột nhiên xuất hiện đập cái bàn trừng mắt nhìn mình, Hứa Cẩm Sơn trong lòng bỗng nhiên có loại linh cảm không tốt.
"Hứa Cẩm Sơn, công ty làm việc gì có lỗi với anh sao? Anh muốn hại công ty như vậy sao!"
Không nói cái tiệm kia tứ hộ có chút quan hệ với tập đoàn Bách Xuyên, riêng việc ngày, nếu truyền đi, những cửa hàng đó là sao có thể yên tâm hợp tác cùng app Bánh Trôi.
"Tôi, ngài, ngài đang nói cái gì, tôi như thế nào nghe không hiểu?" Hứa Cẩm Sơn đứng lên, tựa hồ còn muốn giảo biện.
Nếu nói lúc trước còn không thể trăm phần trăm xác định hắn là cố ý, hiện nhìn thấy biểu hiện này của hắn, Thang tổng còn có cái gì không rõ.
Thang tổng không có kiên nhẫn lại nghe hắn vô nghĩa, trực tiếp chỉ vào cửa nói: "Anh bị đuổi việc rồi, cút đi, loại người như anh không có đạo đức nghề nghiệp, về sau cũng đừng nghĩ lại làm trong ngành này."
"Thôi đi nhanh đi, một hai phải chờ bảo vệ lên đưa đi?" Thấy hắn đều đem Thang tổng tức thành như vậy còn nghĩ giảo biện, quản lý bộ phận kỹ thuật đẩy hắn một phen.
Hứa Cẩm Sơn bị đẩy đến một cái lảo đảo, đối diện với ánh mắt chán ghét của bọn họ, rốt cuộc cầm lên di động của mình, không có đường lui mà đành rời đi.
Chờ hắn đi rồi, Thang tổng công đạo: "Thông báo người bộ phận kỹ thuật trở về thêm người trực ban, làm kiểm tra toàn diện. Mặt khác, báo giám đốc nghiệp vụ phụ trách cửa hàng kia ngày mai tự mình đi một chuyến tới cửa hàng, nói cho chủ tiệm chúng ta đối với hắn bồi thường......"
"Được ạ."
Lúc quản lý bộ phận kyc thuật gọi điện báo người quay lại tăng ca, Hứa Cẩm Sơn đã đi ra tới cửa công ty.
Hắn quay đầu lại biểu tình có chút hoảng hốt mà nhìn về phía công ty, giơ lên di động bắt đầu gọi điện thoại.
Liên tiếp gọi ba bốn cuộc, đối phương mới nghe máy, ngữ khí thập phần không kiên nhẫn: "Đã là buổi tối, chuyện gì gấp như vậy?"
"Tôi giúp cô phá cửa hàng kia bị công ty phát hiện, hiện tại đã đuổi rồi, cô đã đáp ứng cho tôi......"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Chút việc nhỏ này cũng làm không xong, thật là phế vật, việc còn không làm xong mà còn muốn chỗ tốt, nằm mơ đi thôi." Dứt lời, điện thoại liền bị cúp.
Thấy cô ta rõ ràng lật lọng, Hứa Cẩm Sơn tức giận mà trừng lớn hai mắt, lại lần nữa hối hận, phát hiện chính mình đã bị lừa.
"Hứa, Mộng, Nguyệt!"
Trong nháy mắt này, Hứa Cẩm Sơn có ý nghĩ muốn g.i.ế.c người, chỉ là ngẫm lại bố mẹ trong nhà đã bạc đỉnh đầu, mới khống chế được cảm xúc chính mình.
Rạng sáng 5 giờ, không trung hơi hơi nổi lên mấy vệt mây trắng, trên đường phố đèn đường còn chưa tắt.
Ở cửa công ty hứng gió một đêm, Hứa Cẩm Sơn toàn thân đều mang theo hàn khí, trong đầu từ trước tới nay chưa từng thanh tỉnh như vậy.
Công việc này khẳng định là không còn, hắn hiện giờ làm gì cũng chỉ là mất bò mới lo làm chuồng.
Hắn dùng đôi tay chà xát khuôn mặt đã cứng đờ, đứng dậy hướng vào trong công ty, chuẩn bị đi tìm Thang tổng giải thích rõ ràng.
Cũng chính là thời điểm này còn sớm, hắn mới thành công đi vào, nếu là chờ hừng đông chính thức bắt đầu đi làm, hắn sợ là cửa công ty còn không thể nào vào được.
Tăng ca một đêm tâm tình Thang tổng vốn dĩ đã không tốt, nhìn thấy hắn còn dám tới nữa, trực tiếp đem gạt tàn trên bàn ném qua, dừng ở bên chân hắn.
Hứa Cẩm Sơn biết chính mình làm người ghé, tốc độ nói có chút nhanh nói thẳng ý đồ đến: "Thang tổng tôi thực xin lỗi ngài, thực xin lỗi công ty, nhưng tôi thật không có ý hại công ty, là đại tiểu thư khách sạn Thiên Nguyệt uy h**p tôi, tôi mới......"
Thang tổng vốn dĩ không quan tâm động cơ của hắn, nghe được đại tiểu thư khách sạn Thiên Nguyệt, mới cau mày hỏi thêm hai câu.
Chờ đuổi hắn đi, Thang tổng vẫn suy nghĩ mãi, vẫn là gọi điện cho trợ lý Tôn.
Buổi sáng 8 giờ rưỡi, giám đốc nghiệp vụ đi vào tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, nói cho Nguyễn Miên Man, lỗi lúc trước đã giải quyết, đồng thời công ty vì đền bù tổn thất cho cô, quyết định bồi thường cô ba tháng chương trình khuyến mãi, cùng với đề xuất cửa hàng luôn đứng đầu nửa năm.
Hỗ trợ chương trình khuyến mãi nói cách khác, tiệm của cô có khuyến mãi, đơn hàng 20 đồng trở lên được giảm 2 đồng, đủ 30 giảm 3 đồng, đủ 50 giảm 6 đồng, phần tiền khuyến mãi sẽ được công ty trợ cấp.
Đề xuất đứng đầu càng dễ hiểu, về sau tiệm cơm chiên Hạnh Phúc sẽ thường xuyên xuất hiện ở trang đầu, thậm chí ở phần phân loại chung hoặc khách hàng tìm kiếm từ khóa liên quan như "Cơm chiên", "Cá viên" linh tinh, cửa tiệm của cô luôn ở trang đầu.
Nguyễn Miên Man cảm thấy loại bồi thường rất không tồi, nói lời cảm ơn, tỏ vẻ muốn mời giám đốc nghiệp vụ ăn cơm.
Giám đốc nghiệp vụ ngày hôm qua xem xong bình luận về tiệm, vừa lúc cũng có chút tò mò cơm chiên nhà cô đến tột cùng ăn ngon như nào, mới có thể làm khách hàng khen thành như vậy, vì thế cung kính không bằng tuân mệnh.
Tuy rằng tối hôm qua xem rất nhiều khách hàng khen cơm chiên tóp mỡ, bất quá buổi sáng, hắn không muốn ăn quá nhiều dầu mỡ vì thế đặt một đĩa cơm chiên Dương Châu cùng một chén canh cá viên miếng.
Chờ Nguyễn Miên Man vài phòng bếp đi bắt đầu chiên cơm, giám đốc nghiệp vụ vừa mớingửi được mùi hương liền nhịn không được khen nói: "Trách không được nơi này sinh ý tốt như vậy, ngửi qua là muốn người ta thèm c.h.ế.t. Cũng là cửa tiệm của cô ở ngõ nhỏ, nếu là chọn đoạn đường tốt, chỉ là ngửi mùi thôi thì khách nhân chạy tới cũng muốn đạp vỡ cả cửa."