Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc

Chương 101



 

Hắn c.ắ.n cá khô đắm chìm tại tưởng tượng của chính mình, vốn dĩ đang chuyên tâm gặm cá khô, bỗng nhiên mèo con khẽ nhúc nhích ch.óp mũi, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ngay sau đó liền nhìn đến hình ảnh làm nó hoài nghi cuộc đời.



Triệu Hữu Vi như có cảm giác ngẩng đầu, liền nhìn đến mèo con ở góc tường, đang ngậm cái đuôi cá vẻ mặt khiếp sợ mà nhìn chính mình.



Mới vừa rồi xin cá khô từ chủ tiệm các cô, Triệu Hữu Vi không cảm thấy ngượng ngùng, hiện tại đối diện với mèo con, nhưng thật ra cảm thấy có...... chút chút xấu hổ.



"Ngươi có một hũ to như vậy, ta nếm một cái thì làm sao." Triệu Hữu Vi nhỏ giọng hướng nó nói một câu, đem dư cá khô dư lại toàn bộ nhét vào trong miệng.



9 giờ rưỡi, cửa hàng đóng cửa, trước tiên Nguyễn Miên Man nhờ Chu Linh cắt xong đuôi hơn 3 cân ốc đồng, cuối cùng súc rửa một lần sau, bắt đầu làm ốc đồng xào cay.



Theo ốc đồng cùng các loại gia vị nấu trên lửa nhỏ, hương khí mê người từ trong cửa hàng bay ra, thèm đến Triệu Hữu Vi rõ ràng ăn bữa tối đã rất no vẫn nhịn không được nuốt nước miếng.



"Chủ tiệm, còn bao lâu mới xong?"



Hắn nhịn không được cách vài phút liền hỏi một tiếng, mãi cho đến khi ốc đồng xào xay rốt cuộc ra nồi mới thôi.



Nguyễn Miên Man xách theo ốc đồng xào cay đóng gói tốt ra tới, còn không có kịp đem túi đưa cho hắn, trước chú ý tới hình ảnh mèo con nhà mình vẫn luôn trừng hắn.



"Cảm ơn cô chủ!" Triệu Hữu Vi gấp không chờ nổi mà tiếp nhận túi trong tay cô, sau đó móc ra mấy trăm đồng đặt lên bàn.



Nguyễn Miên Man quét mắt nhìn tiền trên bàn sau nói: "Không cần nhiều như vậy."



"Cần cần, không nói thủ nghệ của cô đáng giá hơn vậy, chỉ là trì hoãn thời gian nghỉ ngơi của cô cũng nên trả chút bồi thường." Triệu Hữu Vi nói xong, hướng cô cùng mèo con bên cạnh vẫy tay, trực tiếp đi nhanh rời khỏi cửa hàng.



"Miêu ngao!"



"Em như thế nào lại hung dũ như vậy?" Nhìn đến Quả Quýt Nhỏ nhà mình hướng về phía bóng dáng hắn hung dữ mà kêu, Nguyễn Miên Man duỗi tay đem nó ôm đến trong lòng n.g.ự.c.



"Miêu miêu ô miêu ô......"



Rơi vào trong lòng n.g.ự.c cô, mèo con nháy mắt liền mềm xuống, ôm cánh tay cô, tiếng kêu ra vài phần ủy khuất.



"Đây là làm sao vậy?" Nguyễn Miên Man duỗi tay gãi cằm nó, một bên đem cửa lớn đóng lại.Lấy ra thịt gà dỗ nó, Nguyễn Miên Man đi phòng tắm, tắm sạch một thân khói dầu, mang theo quần áo đã giặt sạch cùng nó lên lầu.



Cầm quần áo phơi trên sân thượng, Nguyễn Miên Man đem cửa khóa lại, dựa ngồi ở đầu giường bắt đầu xem di động.



Định mở app bánh trôi cơm hộp, cô trước nhìn đến thông báo có tin nhắn của WeChat, đi vào phát hiện là Tư Cảnh Lâm nhắn tin từ mấy giờ trước, tỏ vẻ bữa tối ăn rất ngon, anh rất thích.



Nhìn đến tin nhắn này, Nguyễn Miên Man bỗng nhiên nhớ tới buổi chiều anh có người đưa tới ít đồ vật, vì thế một lần nữa xuống lầu đem đồ vật mang lên.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lớn lớn bé bé túi giấy, trừ bỏ chocolate, bánh quy, quả khô nhập khẩu linh tinh dồ ăn vặt, còn có một ít đồ trang điểm.



Nguyên chủ đều không trang điểm, Nguyễn Miên Man tự nhiên càng sẽ không, nhưng không thể không nói,đồ trang điểm tinh xảo xinh đẹp, mặc dù sẽ không dùng, chỉ cần là con gái, nhìn thôi cũng thích.



Nguyễn Miên Man tò mò vặn mở một thỏi son môi, lại mở ra cái hộp nhỏ như hộp phấn nhìn nhìn, lại nhắn lại cho Tư Cảnh Lâm.



【 cảm ơn anh Cảnh Lâm, đồ vật anh tặng em rất thích, bất quá lần sau không cần khách khí như vậy. 】



Hai phút sau, đối phương liền nhắn lại, không tiếp lời nói của cô, mà là hỏi.



【 Bận xong rồi? Hôm nay sinh ý như thế nào? 】



【 cửa hàng mới vừa đóng cửa không bao lâu, hôm nay sinh ý rất tốt ạ. 】



Nguyễn Miên Man trả lời xong, click mở app cơm hộp nhìn tiền lời, phát hiện so với cô nghĩ còn nhiều hơn, mang theo vài phần kinh hỉ lại lần nữa trở lại WeChat.



【 em vừa mới xem tiền lời, hôm nay kiếm lời hơn 2 ngàn! 】



Thực tế tiền lời còn nhiều hơn app ghi nhận, hơn nữa đơn của Triệu Hữu Vi kia, bốn bỏ năm lên, hôm nay tổng tiền lời không sai biệt lắm có thể lên đến 3000.



Xuyên qua tin nhắn, Tư Cảnh Lâm là có thể cảm giác được cô bé đang hưng phấn, cảm thấy quả nhiên là tuổi còn nhỏ, dễ dàng thỏa mãn như vậy.



Bất quá, ngẫm lại một ngày hai ngàn, nếu là có thể duy trì, một tháng liền có sáu vạn, thậm chí so với tiền lương một số quản lý nhỏ ở công ty mình còn nhiều hơn, lại cảm thấy hẳn nên cổ vũ cô một chút.



【 Đông Đông cũng thật giỏi, tiếp tục duy trì. 】



Nguyễn Miên Man nhìn đến tin nhắn này, bỗng nhiên nghĩ đến lần trước bà Lý mang cháu trai tới trong tiệm ăn cơm lần đó, khích lệ cháu trai nói —— "Cháu trai ngoan của bà cũng thật giỏi, về sau tiếp tục duy trì, khẳng định cô giáo mỗi ngày đều khen cháu."



Phát hiện bị anh coi như trẻ con mà khen ngợi, bên tai Nguyễn Miên Man nóng lên, tay vô ý thức mà vuốt vuốt Quả Quýt Nhỏ đang ghé vào bên cạnh.



【 không còn sớm, em mau nghỉ ngơi đi. 】



Lại lần nữa truyền đến âm thanh nhắc nhở có tin nhắn làm cô thu hồi cái tay đang vuốt mèo, trả lời một câu làm anh cũng sớm một chút nghỉ ngơi, lại lần nữa đi vào app bánh trôi cơm hộp.



Khu bình luận cửa hàng như cô suy nghĩ, có rất nhiều khách buổi tối không mua được hương xuân chiên trứng ở đây phát biểu ý kiến.



【a**n: Chủ tiệm, ai nói đã chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu? Nói ngày mai hẳn là đều có thể mua được đâu? Tôi quả nhiên không nên tin khi anh nói câu"Hẳn là"! 】



【4**b: Chủ tiệm a [ hận sắt không thành thép mặt ] thấy giữa trưa không giới hạn số lượng cung ứng hương xuân chiên trứng, tôi còn tưởng rằng anh làm lớn một lần, kết quả tới buổi chiều anh lại bị đ.á.n.h hồi nguyên hình. Anh nói xem như thế nào không kéo dài được bao lâu? Như vậy là không được, sẽ bị khách hàng ghét bỏ anh biết không? 】