Thư Phức nắm c.h.ặ.t dùi cui điện, bước nhanh xông ra ngoài. Đèn sợi đốt trong gian phòng giữa hành lang đã bị tắt, ánh đèn ngủ ở cuối hành lang ảm đạm mờ ảo, chiếu ra Trần Pháp đang dựa lưng vào bức tường bên kia hành lang.
Biểu cảm của cô ấy hơi hoảng hồn chưa định, tay phải hơi giơ lên, nắm c.h.ặ.t chiếc dùi cui của mình.
Nhưng may mà, trên hành lang chỉ có một mình cô ấy.
"Sao vậy?" Thư Phức chạy vài bước tới.
Trần Pháp nửa chống vào bức tường phía sau, điều chỉnh lại cảm xúc của mình, sau đó ra hiệu về phía sau Thư Phức: "Mắt..."
Phía sau Thư Phức, là cánh cửa mật mã mà họ không có cách nào mở ra được. Cô nhớ trên cửa có một ô cửa sổ kính tròn nhỏ xíu, to cỡ nắm tay.
Cô từ từ quay đầu lại, đèn pin trong tay kia của Trần Pháp hắt lên, chiếu vào ô cửa sổ kính nhỏ đó, bên trong vẫn là một mảng tối đen như mực. Đúng lúc Thư Phức định mở miệng, đột nhiên, một con mắt phồng rộp căng phồng xuất hiện phía sau cánh cửa.
Đó là một con mắt đã sớm biến dạng, giống như con mắt của người khổng lồ bị ngâm trong nước đến mức thối rữa sưng phù. Nhưng khác với người khổng lồ là, chủ nhân của con mắt này rõ ràng vẫn còn sống. Trên tròng mắt màu xám trắng hằn đầy những tia m.á.u đỏ đáng buồn nôn, thịt trên mí mắt lại rủ xuống, giống như bùn nhão vậy.
Nhưng một con mắt như vậy, lại đang nhìn chằm chằm vào họ.
Thư Phức theo bản năng lùi lại hai bước, đưa tay kéo Trần Pháp.
Trần Pháp trầm giọng mở miệng: "Tìm thấy rồi, bệnh nhân cuối cùng."
Một giờ sau, dưới sự dẫn dắt của Trần Pháp, Thư Phức và Trần Dược Trinh lặng lẽ rời khỏi tòa nhà nhỏ nơi họ ở, bước vào màn mưa mịt mùng trong đêm tối.
Trước khi đi, Thư Phức để ý thấy Trần Pháp đã cố tình thay đổi hướng của những thanh gỗ dùng để gia cố kính trên khung của hai cửa sổ phòng khách. Trần Pháp cũng không giấu giệt Thư Phức, nói thẳng rằng đây là một giao ước giữa cô và vài người trong đội, không có nội dung cụ thể, không mang bất kỳ trách nhiệm nào, đơn thuần chỉ là một lời nhắc nhở.
Cụ thể đã xảy ra chuyện gì, sau đó phải lựa chọn ra sao đều phải tự mình quyết định, là điều tra, lờ đi hay là tránh xa.
Trần Pháp đã thực hiện giao ước của mình, nhưng tâm trạng của cả ba người lúc này vẫn rất nặng nề, không chỉ vì những gì đã thấy tối nay, mà còn vì tình thế ép buộc, phải rời khỏi nơi ở có thể che mưa chắn gió.
Đối với Trần Pháp, cảm giác an toàn, kể từ khi t.h.ả.m họa thiên nhiên cực đoan bắt đầu, đã luôn là một thứ xa xỉ.
Những gì nhìn thấy trong tòa nhà của Thang Bình khiến cô kinh hãi và buồn nôn, nhưng đồng thời cũng khiến cô tức giận. Thế gian đã khó khăn đến vậy, nhưng những người đang vật lộn trong thời loạn thế như họ không chỉ phải đối phó với đủ loại thiên tai, mà còn phải đề phòng những "nhân họa" như Thang Bình!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ cần nghĩ đến việc Thang Bình cũng từng có ý định đưa bà ngoại cô vào tòa nhà đó, tiến hành đủ loại thí nghiệm trên người bà, cơn giận trong lòng cô lại không thể kìm nén. Cô và Thư Phức cùng quay về tòa nhà mình ở, hai người đội mưa đưa Thang Bình về tầng hầm của tòa nhà hắn, nhốt hắn trong phòng giải phẫu.
Trần Pháp chủ yếu muốn tra hỏi hắn về tình hình sau cánh cửa mật mã, con mắt đáng sợ trông như x.á.c c.h.ế.t trương phình kia rốt cuộc là sao, hắn đã làm gì với những bệnh nhân này, khiến một con người bình thường biến thành bộ dạng đó, hay là chỉ cần là bệnh nhân thì cuối cùng đều sẽ biến thành như vậy?
Nhưng Thang Bình vẫn chỉ cười, nụ cười cao ngạo coi thường tất cả, hỏi Trần Pháp có phải đang cầu xin hắn không, nếu cô quỳ xuống cầu xin đàng hoàng, có lẽ hắn sẽ cân nhắc nói cho cô biết. Trước đó, hắn sẽ không nói một lời nào, kể cả mật mã khóa điện t.ử cũng vậy.
Hắn dường như cho rằng Trần Pháp sẽ vì bà ngoại mà thỏa hiệp, dù sao bà ngoại cô cũng đã bị bệnh, cô đang rất cần biết thêm thông tin.
Trần Pháp nhét lại miếng vải và băng keo bịt miệng hắn, siết c.h.ặ.t dây thừng trên tay và chân hắn, cố định hắn bên cạnh bàn giải phẫu. Sau đó, cô dùng một miếng vải bịt mắt hắn, đảm bảo hắn không thể cử động, không thể rời đi cũng không thể nhìn thấy gì, rồi lấy một chiếc b.úa bên cạnh, đập nát cả mười ngón tay của hắn, sau đó lại đập nát xương bánh chè một bên chân của hắn.
Tiếng hét t.h.ả.m của Thang Bình bị miếng vải và băng keo chặn lại trong cổ họng.
Trần Pháp đập rất kỹ, mười ngón tay từ đầu ngón đến gốc ngón đều bị gãy vụn, xương bánh chè cũng vậy, cơn đau dữ dội khiến hắn không ngừng nảy lên trên mặt đất như một con cá.
Nhưng miệng hắn đã bị bịt kín, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ trầm đục như bệnh nhân trên lầu hai, tay chân hắn cũng bị trói c.h.ặ.t như những bệnh nhân đó, dù có giãy giụa thế nào cũng chỉ là vô ích.
Hắn không thể nhìn thấy hành động của Trần Pháp, không đoán được bước tiếp theo cô sẽ đập nát chỗ nào của hắn. Nhìn thấy và không nhìn thấy khác nhau một trời một vực, bóng tối sẽ khuếch đại nỗi sợ hãi của một người lên vô hạn.
Làm xong tất cả, Trần Pháp lại dùng dùi cui điện đ.á.n.h ngất hắn, sau đó tắt đèn bên trong, bước ra khỏi phòng giải phẫu, khóa cửa bên ngoài lại. Như vậy, cho dù ngày mai Chu Phong phát hiện hắn không đi đưa t.h.u.ố.c, cử người đi tìm, đến khi có người phát hiện ra tầng hầm của tòa nhà này, tìm cách phá cửa, cũng cần một chút thời gian.
Và một khi phá cửa tìm thấy hắn, chuyện thí nghiệm và giải phẫu của hắn sẽ không thể che giấu được nữa — bất kể cuối cùng chuyện này sẽ có bao nhiêu người biết, Chu Phong có biết toàn bộ hay không, cô vẫn phải thử, mỗi đội viên đều có quyền được biết.
Tóm lại, càng nhiều người biết chuyện này, tình hình trong đội sẽ càng rối loạn, và cục diện càng hỗn loạn bây giờ lại càng có lợi cho cô.
"Cậu có thấy tôi tàn nhẫn độc ác không?" Lúc rời đi, Trần Pháp hỏi Thư Phức vẫn đang đứng đợi bên cạnh.
"Tôi còn tưởng cậu sẽ xử lý hắn luôn chứ." Vẻ mặt Thư Phức bình thản.
Trần Pháp lắc đầu, nhưng vẻ mặt lại thả lỏng đi mấy phần: "Tôi không muốn làm bẩn tay mình, hơn nữa như vậy cũng quá dễ dàng cho hắn. Đối với loại người đó, c.h.ế.t quá dễ dàng, để hắn sống, nhưng lại tước đi thứ hắn tự hào nhất, mới là điều khiến hắn đau khổ nhất."